Người đàn ông nhanh ch.óng ghi cuộc trò chuyện. Còn một vấn đề nữa nhất định hỏi.
"Khi chúng liên hệ với con trai cả của bà đến thẩm vấn, đề cập đến vết bớt của đồng chí Tô, cũng giải thích lý do. Bà nguyên nhân ?"
Dù cũng là con ruột của , Thạch Yến vô cùng nhạy cảm. Nếu như giải thích rõ ràng, con cả nhất định sẽ gặp rắc rối, sẽ nghi ngờ.
Bà : "Có thể là nó ngại. Khi nó kết hôn với Tô Anh, con bé vẫn đủ tuổi để nhận giấy chứng nhận, vì hai đứa từng động phòng cho đến khi nó nước ngoài. Làm nó chuyện con bé một vết bớt? Hơn nữa nó vô cùng áy náy đối với Tô Anh, nó mục đích hỏi là gì, vì nó chọn cách im lặng để bảo vệ Tô Anh."
Đồng chí đó ghi một cách trung thực. Sau khi kết thúc buổi chuyện, yêu cầu Thạch Yến ký .
Thạch Yến ký xong thì trả cho , đó bà đưa đến nhà ga.
Trước khi xuống xe, đồng chí còn : “Thật đó chính ủy Quý đưa một bản báo cáo, chứng minh phận của đồng chí Tô Anh vấn đề gì. con gái nhà họ Đoạn chạy đến nhà họ Hàn linh tinh mặt Ông nội Hàn, chính ủy Quý đang bao che."
"Ông nội Hàn tức giận tới mức nhập viện, hạ lệnh nhất định điều tra chuyện rõ ràng, bảo vợ cũ của đồng chí Hàn câm miệng, khi khép vụ án, ai lôi danh tính của đồng chí Tô để nữa."
"Bây giờ còn việc gì . Nhờ lời khai về vết bớt và sự hỗ trợ của bà, đó sẽ ai thể đồng chí Tô là đặc vụ nữa."
Thạch Yến âm thầm thở phào nhẹ nhõm, : "Ông nội Hàn chắc chắn sẽ dễ dàng tha thứ cho vợ cũ của doanh trưởng Hàn."
Đồng chí nam : "Bây giờ vợ cũ của doanh trưởng Hàn đang nhốt trong bệnh viện tâm thần, thế nào thì cũng ."
...
Ở Bắc Kinh, ông nội Hàn vẫn trong bệnh viện, nhận tài liệu báo cáo kết quả điều tra về danh tính của đồng chí Tô Anh đóng dấu. Cuộc điều tra kết thúc.
Cô vợ trẻ của cháu trai ông là đặc vụ!
Ông lão cố gắng chống đỡ nhưng khi báo cáo , tinh thần như thả lỏng, đột nhiên suy sụp, ông đưa phòng cấp cứu.
Mọi chuyện cứ thế trôi qua một cách lặng lẽ.
Ngày hôm đó Hàn Cảnh Viễn về nhà phờ phạc, Tô Anh hỏi chuyện gì: "Mỗi như chắc chắn chuyện xảy , rốt cuộc chuyện gì ?"
Hàn Cảnh Viễn mệt mỏi và : "Ông nội phòng cấp cứu. Tuần cấp cứu hai . Bác sĩ phụ trách gọi cho . Ý của bác sĩ là, lẽ ông nội thể qua khỏi Tết Nguyên đán. Ông bảo về thăm ông nội."
Hàn Cảnh Viễn nhận nhiệm vụ, ngoài trừ chịu tang, nếu sẽ thể xin nghỉ phép , hoặc đổi .
Tô Anh dị năng nên ở thế giới , chỉ cần bệnh nan y, cô thể sử dụng dị năng để chữa phần lớn bệnh tật.
Hay là, cô đến Bắc Kinh một chuyến?
Tô Anh : "Quốc khánh sắp đến . Hay là em đưa bốn đứa nhỏ đến Bắc Kinh thăm ông nội, thấy ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ke-hoach-nuoi-day-con-cai/chuong-69.html.]
Tô Anh chủ động đưa ý kiến về Bắc Kinh thăm ông nội khiến trái tim Hàn Cảnh Viễn như sống .
Anh vui lo lắng: “Đi đến đó tận một nghìn cây, tàu thủy xe lửa, cũng mất ba mươi tiếng đồng hồ, một em dẫn theo bốn đứa trẻ ?”
Tô Anh ngoắc ngoắc tay với , ý bảo gần, Hàn Cảnh Viễn rõ lý do, đến mặt cô.
Bỗng nhiên Tô Anh gõ đầu , Hàn Cảnh Viễn dọa .
Tại một lời động thủ, thật sự thể gì cô, Tô Anh đang do dự thì mất đà, cả cô theo quán tính đè lên .
Hàn Cảnh Viễn:……
Tô Anh nhân lúc chuẩn mà vật Hàn Cảnh Viễn qua vai khiến ngã xuống đất, đó đè lên lớn: “Thế nào, nhất năng cũng em quật ngã, em xa an ?”
Hàn Cảnh Viễn thở gấp, mặt đỏ tới mang tai: “Em tấn công lúc chuẩn , tính.”
Tiếp xúc mật như , khiến tim Hàn Cảnh Viễn đập nhanh hơn, nhỏ giọng : “Bọn trẻ đều đang đấy.”
Tô Anh : “Sợ cái gì, em thắng quang minh chính đại đấy.”
Hàn Cảnh Viễn: “Không ý , em lên .”
Hàn Hâm Tinh xổm mặt đất chọc chọc mặt Hàn Cảnh Viễn: “Chú hai chơi còn thua, hổ quá .”
Cố Xán Xán lo lắng gần c.h.ế.t: “Bố đau , cần đến bệnh viện ?”
Hàn Kinh Thần khinh thường: “Chú hai, con tin . Chắc chắn là chú cố ý nhường dì hai?”
Cố Tri Nam hề nghi ngờ thực lực của chị dâu , của chị là công an, do đó từ nhỏ chị học võ phòng , nhưng ngờ chị lợi hại như , nhất định là rể nhường.
Chỉ là, chị còn đè rể.
Cố Tri Nam cũng , : “Dưới đất bẩn lắm, hai dậy .”
Tô Anh bò dậy: “Anh cần lo lắng cho an của bọn em, chỉ cần trẻ tiền xe cho năm bọn em là .”
Đi xe như tốn ít tiền .
Hàn Cảnh Viễn nhanh ch.óng dậy, mặt nóng dần đỏ lên. Anh chạy đến phòng bếp rửa mặt .
“Tiền xe thì thành vấn đề, ngày mai em lấy tiền trong sổ tiết kiệm , gọi cho ông nội báo cho ông quốc khánh bọn em đến thăm, nhất định ông sẽ vui.”