Thạch Yến phòng tắm ở sân nhà Tô Anh, nơi thậm chí còn rộng rãi hơn phòng tắm trong thành phố, phía lát đá cuội, lúc dẫm lên vô cùng thoải mái. Tô Anh cô tham khảo nhà vệ sinh ở nhà trọ thiết kế đơn giản. Cô cũng bộ phận hậu cần giúp đỡ nhiều.
Tô Anh là cuối cùng tắm. Buổi tối cô thói quen đặt một cốc nước tủ đầu giường.
Thạch Yến ở trong phòng, : "Hàn Cảnh Viễn rót nước cho con đấy. Chồng con yêu thương con."
Tô Anh cầm cốc nước lên uống một ngụm, lập tức ý thức trong nước t.h.u.ố.c ngủ. Nước là Hàn Cảnh Viễn rót, nhưng chắc chắn bỏ t.h.u.ố.c.
Cô dị năng nên loại t.h.u.ố.c bình thường tác dụng gì với cô, vì Tô Anh nuốt nó.
...
Nửa đêm, Thạch Yến lay lay cô: "Tô Anh, dậy ."
Bà đẩy Tô Anh hai cái nhưng cô vẫn nhúc nhích mà tiếp tục giả vờ ngủ.
Trong lòng cô thầm thở dài, Thạch Yến đến đây vì cô, chẳng lẽ phận của cô nghi ngờ ? Có lẽ vấn đề cũng quá lớn, đang trong giai đoạn điều tra và thu thập chứng cứ bí mật nên cô cứ phối hợp.
Một lúc , Thạch Yến bật đèn, vén áo lưng Tô Anh lên bôi một chất lỏng mát lạnh lên đó.
Tô Anh một vết bớt đặc biệt lưng, cô đoán lẽ chất lỏng mát lạnh là một loại t.h.u.ố.c nào đó, bà bôi và xoa lên nó để xác minh xem vết bớt lưng là thật giả.
Giống hệt như kiểm tra đặc vụ, cũng may cô xuyên nên thể là của nguyên chủ, sợ kiểm tra.
, ai đang nghi ngờ cô là một đặc vụ?
Tô Anh suy nghĩ, chắc chắn Hàn Cảnh Viễn, nếu nghi ngờ, màu sắc khí tràng của sẽ đổi.
Một lúc , Thạch Yến giúp cô lau sạch eo, kéo quần áo xuống tắt đèn ngủ tiếp.
Có vẻ như cô vượt qua bài kiểm tra vết bớt .
Mẹ kiếp, Tô Anh nghĩ, nếu tìm kẻ tố cáo , cô nhất định sẽ trả gấp mười .
Sáng hôm , vẫn coi như chuyện gì xảy .
Hôm nay vặn là cuối tuần, bọn nhỏ vui vẻ dẫn Thạch Yến bến tàu ngắm biển.
Tô Anh đến nhà ăn xin nghỉ phép, rằng chồng cũ của cô đang ở đây nên dành một ngày dẫn bà chơi.
Thầy Bàng lập tức đồng ý, như ước gì cô nghỉ thật lâu để ở chung với Thạch Yến. Lúc Tô Anh càng chắc chắn thầy Bàng cũng kiểm tra phận của cô và cô vượt qua bài kiểm tra .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ke-hoach-nuoi-day-con-cai/chuong-67.html.]
cô tại họ điều tra, còn sai chồng cũ đến nhà cô bí mật quan sát.
Sau khi xin nghỉ về nhà, Tô Anh thấy mấy đứa trẻ chuẩn xong hết dụng cụ, xô nhựa biển, đang thúc giục nhanh lên.
Kiều Lan Lan là giáo viên nên cuối tuần. Cô cầm một xô đến và : "Mẹ sẽ với mấy đứa."
Hàn Hâm Tinh giới thiệu với Thạch Yến: "Bà, đây là nuôi của chúng cháu."
Thạch Yến lịch sự chào hỏi Kiều Lan Lan nhưng cô vô cùng lo lắng.
Ở kiếp , cô cũng tình cờ một chút về của Cố Tri Nam. Người lạnh lùng, con cái trong mắt bà quan trọng bằng .
bà cũng quá , cũng quan tâm đến việc riêng của hai con trai. Sau , khi con trai cả trở thành giáo sư, con trai út là kỹ sư khoa học kỹ thuật công nghệ, cả hai đều giàu nhưng bà bao giờ đến thăm hai đứa con trai của mặc dù bản vô cùng nghèo khó.
Khi đó, Kiều Lan Lan vẫn đùa với lão Đinh rằng Thạch Yến là một loại t.h.u.ố.c cổ truyền của Trung Quốc, tính hàn nhưng độc, cái tên cũng hợp với tính cách của bà .
Bây giờ Thạch Yến từ ngàn dặm xa xôi cất công đến đảo Nam, chắc chắn chỉ đơn giản là thăm con. Có lẽ bà liên quan đến việc Đoàn Sở Hạ tố cáo Tô Anh là đặc vụ.
Dù thế nào chăng nữa, thể đắc tội với đồng chí Thạch Yến.
Kiều Lan Lan ngày càng chán ghét vợ cũ của Hàn Cảnh Viễn. Cô cho nhà họ Đoạn càng sớm càng rằng Đoạn Sở Hạ là con gái ruột của nhà họ Đoàn.
...
Khi họ đến bãi biển, Tô Anh chỉ một chỗ đá ngầm nhiều cá. Sau khi tìm kiếm, bọn trẻ đều thất vọng nhưng Tô Anh vẫn động viên chúng: “Không lúc nào cũng may mắn đúng ? Hôm nay ít nhất cũng bắt hai con cá, lát nữa chúng mua tôm."
Đến gần trưa, Tô Anh thẳng đến chỗ ngư dân ở bến tàu để mua một ít tôm. Đến trưa, Hàn Kinh Thần tiếp tục công việc nấu cơm, Cố Tri Nam rửa và thái rau, Hàn Hâm Tinh nhóm lửa bếp, còn Cố Xán Xán phụ trách vo gạo, bóc tỏi, họ phân công công việc rõ ràng.
Thấy Tô Anh nhàn nhã một bên hiệu. Thạch Yến : "Bọn nhỏ giỏi quá, cũng khâm phục con. Con mà giúp bốn đứa nhỏ ngoan ngoãn, lời như ?"
Tô Anh: "Thực , con cũng gì cả. Có thể do những đứa trẻ thiếu tình thương nên hiểu chuyện."
Thạch Yến thể phản bác, Tô Anh đúng, bốn đứa trẻ thiếu tình thương, nếu ai đó đối xử chân thành với chúng, chúng sẽ vô cùng trân trọng.
Vào buổi chiều, Thạch Yến đề xuất đến căn cứ để gặp con trai lớn của bà.
"Ngày mai đến thăm nó, con thể giúp gọi điện thoại ? Nếu nó gặp , sẽ tới, còn gặp thì cũng quấy rầy nó."
Tô Anh gật đầu, bảo Cố Tri Nam gọi điện thoại: "Tri Nam, em cầm tiền gọi điện cho em, buổi chiều sẽ đến thăm , bảo đến cổng căn cứ đón ."
Cố Tri Nam vui, bé nhảy chân sáo suốt cả quãng đường.