Thập Niên 70 Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại - Chương 407: Tiểu Bối Bị Đánh
Cập nhật lúc: 2026-03-07 00:10:20
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Kìa, bà cụ nhà họ Chu đến , ý , loạn lên ."
"Biết chuyện gì ?"
" hình như là chuyện phụng dưỡng tuổi già, hình như là con dâu nhà họ Chu phụng dưỡng già, hai đứa em trai liền dẫn già đến loạn~"
Tô Bối cảm thấy lời họ đúng, Diêu Tư như , cô nhíu mày, vẻ mặt nghiêm trọng.
Nhà họ Chu xảy chuyện như , bây giờ vẻ , dù ai mà chuyện trong nhà ngoài vây xem.
Cô chơi với Diêu Tư, nhưng dù cũng chỉ là ngoài.
Tô Bối suy tính một chút, là về nhà !
Cô kéo Điềm Điềm định rời , đúng lúc liền thấy bên trong truyền đến một tiếng hét ch.ói tai.
Mộng Vân Thường
"Đánh ! Đánh !"
Người vây xem phát tiếng ồn ào phấn khích, Tô Bối vội vàng kéo Điềm Điềm sang một bên, bảo cô bé đó đợi.
"Con đừng chạy lung tung , trong một lát, sẽ ngay."
Điềm Điềm ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm lên: "Mẹ yên tâm, Điềm Điềm chạy, mau giúp dì ."
Tô Bối gật đầu, rảo bước lao nhà họ Chu.
Xung quanh xem náo nhiệt ít, Tô Bối chen qua đám đông lao .
Cửa nhà họ Chu mở toang, Diêu Tư đang giằng co xô đẩy với hai cô em dâu.
Cô dù cũng chỉ một , cũng chỉ lúc đầu đẩy hai cái, đó liền phản công, hai bên cô đến , ai cũng nhường ai.
Diêu Tư hai tay khó địch bốn tay, một móng vuốt cào lên mặt.
Tô Bối thấy thế thì còn thể thống gì, phẫn nộ lao lên, một tay đẩy ngã vợ Chu lão tam đang cào .
"Tiểu Tư chứ?"
"Không ."
Lời còn dứt, hai cô con dâu nhà họ Chu lao lên, Tô Bối và Diêu Tư nữa lao cuộc chiến.
Mẹ Chu từ lúc Diêu Tư bắt đầu đẩy tức giận vô cùng, cô đây là một chút cũng để bà chồng mắt!
Mắt thấy hai cô con dâu chiếm chút lợi thế nào, bà tức điên lên: "Phản phản , phản thiên ! Thằng cả, mày quản vợ mày !"
Chu Lãng chẳng hề quản, còn ngăn cản Chu đang lao lên giúp đỡ.
Diêu Tư sự giúp đỡ của Tô Bối, thực lực tăng mạnh, đè hai cô con dâu nhà họ Chu xuống đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Chu lão tam đỏ cả mắt, dám đ.á.n.h vợ gã!
Gã vớ lấy cái ghế đẩu lao lên.
Tô Bối và Diêu Tư vẫn ý thức nguy hiểm ập đến, dùng sức kìm kẹp hai cô con dâu nhà họ Chu đang giãy đạp lung tung.
lúc , đột nhiên truyền đến tiếng hô hoảng hốt của Chu Lãng.
"Cẩn thận!"
Tô Bối ý thức nguy hiểm, đầu , liền thấy một cái ghế đang vung về phía họ.
Cô một tay đẩy Diêu Tư , cái ghế đó liền đập mạnh đầu cô.
"Máu!"
"Có m.á.u!"
Người nhà họ Chu đều ngơ ngác.
Trong phòng trong nháy mắt tĩnh lặng.
Chu lão tam cũng ngơ ngác, gã ngây tay , trong mắt trào dâng nỗi sợ hãi.
Tô Bối chỉ cảm thấy đầu óc "ong" một tiếng, trong nháy mắt trống rỗng, cô trợn mắt, liền ngất .
Lần thì hỏng , xảy chuyện lớn !
Diêu Tư sợ đến hét lên một tiếng, nhào lên Tô Bối: "Tiểu Bối, Tiểu Bối tỉnh , mau tỉnh Tiểu Bối! A Lãng, A Lãng, mau gọi xe cứu thương!"
Chu Lãng cũng hoảng, phản ứng cũng lập tức gọi xe cứu thương, chạy đến cửa đột nhiên nhớ nhà cách bệnh viện xa, .
"Chúng tự đưa , tìm ít băng gạc."
Chu Lãng rảo bước lao phòng, nhanh cầm một cuộn băng gạc lau vết m.á.u cho Tô Bối, băng bó đơn giản, hai vợ chồng liền vội vàng đưa Tô Bối đến bệnh viện.
Hoàn màng đến mấy nhà họ Chu nữa.
Chu lão tam ý thức gây họa , mặt mày trắng bệch: "Làm đây? Chuyện đây? Cô sẽ c.h.ế.t chứ?"
Mẹ Chu cũng dọa sợ: "Chắc , gì mà yếu ớt thế."
" chảy nhiều m.á.u lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ham-chua-nha-toi-thong-den-hien-dai/chuong-407-tieu-boi-bi-danh.html.]
Hai cô con dâu đầu tóc rối bù, mặt cũng đều là sợ hãi.
Vợ Chu lão tam hoảng loạn : "Hay là chúng mau chạy ? Chúng ở đây, nhỡ lát nữa đến bắt chúng thì ?"
"Đừng bậy, gì dễ c.h.ế.t thế."
Vợ Chu lão nhị tiếp lời: "Cho dù c.h.ế.t, thì nhỡ đòi chúng tiền t.h.u.ố.c men thì ?"
Đây mới là điều họ lo lắng nhất.
"Đi, bây giờ ngay!"
Mẹ Chu bây giờ là một chút cũng ở chỗ con trai cả nữa.
Chuyện hôm nay e là thể giải quyết êm .
Chu lão nhị bất mãn: "Cũng chúng đ.á.n.h, liên quan gì đến chúng ? Cái cuối cùng đó là lão tam đ.á.n.h, ai đ.á.n.h đó chịu trách nhiệm!"
Chu lão tam vốn sợ, hai thế thì tức điên.
"Em đ.á.n.h thì ? Nếu em xảy chuyện gì, các chạy chắc? Em cho các , đừng tưởng chuyện liên quan đến các , em mà bắt, ai cũng đừng hòng sống yên!"
Chu lão tam vợ chồng Chu lão nhị mắt đỏ ngầu.
Chu lão nhị đến mất tự nhiên: "Được , đừng nữa, thôi, mau chạy !"
Hai em thời gian nội chiến, cả nhà xách đồ đạc bỏ chạy.
Bên Diêu Tư và Chu Lãng đều rảnh quan tâm nhà họ Chu thế nào , hai mượn một chiếc xe đẩy chở Tô Bối lao đến bệnh viện.
Rất nhanh đưa phòng cấp cứu.
Tô Bối hiện đang hôn mê, đầu một vết rách lớn, bắt buộc khâu mũi.
Hai vợ chồng đợi bên ngoài, Diêu Tư sốt ruột đất: "Làm đây, chuyện đây? Tiểu Bối nếu xảy chuyện gì thì thế nào?"
Diêu Tư gấp đến phát , Chu Lãng ôm cô lòng an ủi.
"Được , em đừng lo lắng, bình thường tình huống sẽ c.h.ế.t , chúng mau ch.óng gọi điện cho Chu Ý Hành."
Nhắc đến gọi điện cho Chu Ý Hành, Diêu Tư cứng đờ, vẻ mặt uất ức sợ hãi.
Cô cũng đối mặt với Chu Ý Hành thế nào.
Tô Bối chỉ đến thăm cô một chút, bây giờ thành thế .
"Chu Ý Hành nhất định hận c.h.ế.t em !"
Chu Lãng cô như vỗ vỗ an ủi: "Cái gì đến sẽ đến, em đợi ở đây, gọi điện thoại."
Đây chính là bệnh viện nơi Chu Lãng việc, rảo bước gọi điện thoại.
Điện thoại gọi đến cửa hàng, Triệu Lan Chi nhận xong vội vàng đến nhà họ Tô tìm .
Vì Tô Bối thăm bạn, Chu Ý Hành cùng, lúc đang ở nhà chuẩn đồ ăn trưa, đúng lúc Triệu Lan Chi hốt hoảng chạy .
"Anh Chu! Anh Chu!"
Chu Ý Hành đầu, thấy bà như chút kỳ lạ.
"Sao thế ?"
Triệu Lan Chi: "Anh Chu, xảy chuyện ! Tiểu Bối đ.á.n.h, bây giờ đang ở bệnh viện, mau đến xem !"
Cái gì?
Chu Ý Hành ném đồ tay xuống dậy: "Chuyện là thế nào? Ở bệnh viện nào? Bị ai đ.á.n.h?"
" cũng , mau đến xem , ở ngay bệnh viện của Chu Lãng."
"Được, ngay."
Chu Ý Hành màng đến chuyện khác, cởi tạp dề liền ngoài.
Mà bên Chu Lãng khi gọi điện xong thì về, đến chỗ rẽ thì thấy một cô bé đang xổm dựa tường, co thành một cục nhỏ xíu.
Anh vốn để ý, qua đột nhiên trong đầu lóe lên, nhớ là ai trở .
"Điềm Điềm?"
Điềm Điềm ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên: "Chú Chu Lãng."
Trong lòng Chu Lãng dâng lên một trận áy náy, nãy chú ý đến đứa bé chứ!
Cái mà để lạc mất đứa bé, cả đời cũng đền trả nổi.
Anh tiến lên bế Điềm Điềm: "Đi, theo chú."
Cái miệng nhỏ của Điềm Điềm mếu máo, nước mắt rơi là rơi.
"Chú Chu Lãng, , ạ?"
Cô bé "oa" một tiếng lên.