Thập Niên 70 Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại - Chương 348: Phương Hữu Lan Sa Cơ Lỡ Vận

Cập nhật lúc: 2026-03-05 15:17:17
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sóng gió?

 

Tô Bối sửng sốt một chút, "Sóng gió gì?"

 

Cô mỗi ngày đều ở đơn vị, đồng nghiệp trong đơn vị cũng đều thời gian quan tâm những thứ , ngược chuyện .

 

Trần Thục Lan : "Em cũng là khác , là thật giả, kết hôn thai, vợ đằng trai đ.á.n.h tới cửa, con cũng sảy ."

 

Tô Bối thật đúng là , kinh ngạc.

 

"Thật giả ?"

 

"Em mà, chính là mới hỏi chị đó!"

 

Tô Bối:...

 

"Chị cũng ."

 

Có điều như , Tô Bối cũng chú ý vài phần, khi Triệu Lan Chi trở về, Trần Thục Lan liền ngóng với cô .

 

Quả nhiên, Triệu Lan Chi .

 

"Có chuyện như ."

 

Triệu Lan Chi cũng Tô Bối và Phương Hữu Lan quen , chỉ coi như chuyện bát quái kể cho Trần Thục Lan , đợi cô xong, liền phát hiện Trần Thục Lan về phía Tô Bối.

 

"Chị Tiểu Bối, hiện tại chị còn liên lạc với Phương Hữu Lan ?"

 

Triệu Lan Chi sửng sốt, "Em quen cô ?"

 

Tô Bối ừ một tiếng, "Trước xuống đại đội bọn chị thanh niên trí thức, đó ở Kinh thị cũng gặp qua hai ."

 

Cô thở dài, "Cô bây giờ thành như chứ!"

 

Trước lúc ở đại đội, quan hệ hai vẫn tồi, cô vẫn luôn cảm thấy con Phương Hữu Lan .

 

từ gặp mặt đó, cô cảm thấy tam quan của đối phương hợp với , hai đó cũng qua nữa.

 

"Chị và cô cũng mấy năm gặp ."

 

Trần Thục Lan gật đầu, "Cũng đúng, cô bây giờ là minh tinh, dễ gặp như ."

 

Tô Bối đối với lời tỏ ý kiến.

 

"Thôi, đừng nhắc tới cô nữa, dù cũng liên quan đến chúng ."

 

Mấy quả thật nhắc nữa, nhưng Tô Bối ngờ con chính là chịu nổi nhắc tới, ngày hôm cô liền thấy Phương Hữu Lan chút sa cơ lỡ vận.

 

Buổi tối tan , Tô Bối xe Chu Ý Hành chạy về nhà, lúc ngang qua đầu một con ngõ, Tô Bối liền phát hiện phía chút đặc biệt.

 

Dáng lả lướt, qua là một phụ nữ trẻ tuổi, nhưng lúc cô đường thì đông tây, bộ dáng nơm nớp lo sợ.

 

Đầu cô một chiếc khăn voan đỏ bao bọc kín mít, gần như rõ mặt.

 

Ngay khi xe của Tô Bối dần dần đến gần, mấy gã đàn ông to con từ trong ngõ lao .

 

"Cuối cùng cũng bắt mày !"

 

Nói xong, liền kéo bên trong.

 

Trong lúc phụ nữ giãy giụa, khăn voan đầu rơi xuống, lúc Tô Bối mới rõ, là Phương Hữu Lan.

 

Lúc Chu Ý Hành lái xe qua, Tô Bối lập tức : "A Hành, lùi ."

 

Chu Ý Hành theo.

 

Xe lùi đầu ngõ, Tô Bối cửa kính xe xuống, lớn tiếng hô: "Này, gì đấy! Có tin báo công an !"

 

Giọng cô hung dữ, mấy gã đàn ông to con mắng một cái, đầu thấy là lái xe con, ánh mắt đ.á.n.h giá một phen, cảm thấy thể chọc nổi.

Mộng Vân Thường

 

"Đây là chuyện của chúng với con mụ , cô nợ tiền chúng , chúng chỉ đến đòi tiền thôi, các đừng lo chuyện bao đồng!"

 

"Cứ lo đấy."

 

Tô Bối xuống xe, chỉ ở cửa sổ nghiêm giọng : " nợ tiền các , chỉ thấy mấy gã đàn ông to xác các lôi kéo một phụ nữ, bây giờ nghi ngờ các giở trò lưu manh, các nếu thả cô , bây giờ sẽ báo công an!"

 

Do mấy năm đầu trấn áp mạnh, từ lưu manh hiện tại là đến biến sắc, mấy gã đàn ông to con lập tức chút bất an.

 

"Cô bớt dọa , chúng giở trò lưu manh khi nào, thôi thôi, chúng , thật xui xẻo!"

 

Gã đàn ông một tiếng, còn quên đầu hăm dọa Phương Hữu Lan.

 

"Hôm nay tha cho mày , đừng tưởng chuyện cứ thế là qua, cũng đừng nghĩ chuyển , mày chuyển đến bọn tao cũng thể tìm mày."

 

Mấy gã đàn ông , Tô Bối mới thở phào nhẹ nhõm, buông đèn pin đang nắm trong tay xuống.

 

Thực cô cũng sợ, cho nên mới vẫn luôn xuống xe, thậm chí chuẩn sẵn sàng nếu bọn họ là kẻ liều mạng, lập tức bảo Chu Ý Hành lái xe .

 

Cũng may, những đó còn sợ.

 

Người xa , Tô Bối mới về phía Phương Hữu Lan.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ham-chua-nha-toi-thong-den-hien-dai/chuong-348-phuong-huu-lan-sa-co-lo-van.html.]

Phương Hữu Lan cũng đang cô.

 

"Cảm ơn cô."

 

Lại thấy Tô Bối, Phương Hữu Lan hổ, chút chốn dung .

 

Bộ dáng sa cơ lỡ vận như của thấy, cô nhất định sẽ coi thường nhỉ!

 

Tô Bối đẩy cửa xuống xe, đến mặt cô .

 

Cô thở dài, "Cô chứ? Cô sống ở đây ?"

 

Phương Hữu Lan gian nan gật đầu.

 

", ở đây."

 

Tô Bối sự hổ trong lòng cô , cô vỗ vỗ vai cô , "Có ngoài một chút ?"

 

Tuy rằng hai hiện nay qua mấy, nhưng trong lòng Tô Bối vẫn nhớ tình nghĩa lúc , lúc cô sa cơ lỡ vận giúp cô một phen.

 

Đương nhiên, điều nghĩa là Tô Bối đồng tình với những việc của cô .

 

Phương Hữu Lan dường như chút do dự, nhưng vẫn gật đầu lên xe.

 

hiện tại thật sự là dám về nhà, cô sợ những đó sẽ đến nhà chặn cô .

 

Lên xe, cô rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

 

càng thêm khó xử.

 

"Chuyện của chứ?"

 

Phương Hữu Lan đột nhiên mở miệng hỏi.

 

Trước đó Tô Bối thấy cô cũng một tia ngoài ý , cô liền cô chắc chắn , nếu cũng sẽ cảm thấy khó xử như .

 

Tô Bối im lặng một chút, đó gật đầu.

 

"Nghe một chút, nhưng mấy phần thật mấy phần giả."

 

Phương Hữu Lan khổ một tiếng, "Là thật."

 

dường như từ bỏ lòng hổ, ánh mắt chút trống rỗng.

 

"Qua với đàn ông vợ, mang thai, vợ tìm tới cửa, con cũng giữ ."

 

Tô Bối nhất thời gì cho .

 

Một lát , cô tìm giọng của .

 

"Đi ăn cơm?"

 

"Được."

 

Chu Ý Hành lái xe đến một tiệm cơm gần nhất, Tô Bối gọi một gian phòng bao.

 

Sau khi xuống, nhân viên phục vụ đưa nước lên, Tô Bối rót cho Phương Hữu Lan một chén.

 

Cũng rót đầy cho và Chu Ý Hành.

 

"Hữu Lan, tiếp theo cô định thế nào?"

 

Phương Hữu Lan trầm mặc uống nước , tiếp đó nước mắt liền bắt đầu tí tách rơi xuống, từng giọt từng giọt nện trong chén.

 

Tô Bối trong nháy mắt chút luống cuống.

 

"Cô đừng mà!"

 

Phương Hữu Lan hít sâu hai , lau nước mắt, "Xin , để các chê ."

 

"Không ai cô cả."

 

Tô Bối rút khăn tay trong túi đưa cho cô .

 

Phương Hữu Lan lau khô nước mắt, lộ một nụ lắm.

 

"Tiểu Bối, cô ? Từ khi xảy chuyện, tất cả bên cạnh đều đang xa lánh , bọn họ đều đang mắng , thật sự là chúng bạn xa lánh , ngờ cô còn nguyện ý chuyện với , quá cảm động."

 

Tô Bối khẽ một cái, tiếp lời.

 

Phương Hữu Lan cũng cần cô tiếp lời.

 

Quả thực, Phương Hữu Lan cũng chỉ bày tỏ tâm trạng của cô , cũng cần Tô Bối trả lời cô , nghĩ đến lời Tô Bối hỏi cô , Phương Hữu Lan : " cũng nghĩ tiếp theo thế nào, thể đây nữa."

 

Nếu cô là một bình thường, đổi một nơi ai quen tiếp tục sinh sống cũng .

 

.

 

"Nếu thể, tìm cách nước ngoài."

 

Hiện tại, cô cũng chỉ con đường nước ngoài thôi.

 

 

Loading...