Thập Niên 70 Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại - Chương 337: Trở Lại Đơn Vị

Cập nhật lúc: 2026-03-05 15:17:05
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trưởng bối bên cạnh Tô Bối nhiều, khiến cô yên tâm nhất chính là thím Triệu.

 

lòng tìm thím Triệu, nhưng chút do dự.

 

Thím Triệu quả thực là một ứng cử viên , nhưng hai năm nay, bọn họ chuyện gì cũng tìm thím Triệu, khác liệu thấy phiền ?

 

Nếu chỉ vì nể mặt cô mà đồng ý, thì đối với cả hai đều .

 

Tô Bối suy nghĩ của , Chu Ý Hành suy nghĩ một lát : "Cứ tìm thử xem, hoặc là thăm dò ý tứ ."

 

Ngày hôm , thím Triệu đến tìm Tô Bối chuyện phiếm, Tô Bối liền như vô tình nhắc tới chủ đề .

 

"Xin nghỉ lâu như , cũng đơn vị thế nào , nếu thì đến công việc cũng quen nữa."

 

Cô trêu đùa con, giống như chỉ thuận miệng .

 

Thím Triệu cũng nghĩ nhiều, : " thật, công việc như , cháu nắm cho chắc, trẻ tuổi thì phấn đấu nhiều."

 

Tô Bối thở dài: " con còn nhỏ như , cháu thì chăm sóc."

 

Thím Triệu sững sờ: "Vậy cháu thể việc nữa ?"

 

Mộng Vân Thường

"Cái đó chắc chắn ạ!"

 

Tô Bối : "Cháu đang tính tìm một đáng tin cậy đến giúp trông con, thím Triệu, chỗ thím nào thích hợp ?"

 

Lời cũng là thăm dò thím Triệu, nếu thím Triệu thực sự ứng cử viên đáng tin cậy, đương nhiên là chuyện .

 

Thím Triệu nhíu mày: "Cái còn tìm nào nữa, dù thím ở nhà cũng việc gì, con để thím trông giúp cho là ."

 

Bà ở cái tuổi , ai mà chẳng đang vui vầy bên con cháu, bản cháu trai, giúp Tô Bối trông con bà cũng vui lòng.

 

"Cái con bé , việc thì cứ thẳng với thím là , chúng cứ như một nhà, đừng khách sáo như ."

 

Xem thím Triệu tâm tư nhỏ của cô , Tô Bối gượng một tiếng, mặt chút nóng.

 

"Trông trẻ con dù cũng là việc cần sự kiên nhẫn, cháu sợ thím Triệu thấy phiền."

 

"Sao thể chứ."

 

Thím Triệu sảng khoái một tiếng: "Thím cầu còn chứ, nhất Lan Chi nhà thím cũng mau ch.óng sinh một đứa, thím trông luôn thể."

 

Cái thì Tô Bối yên tâm .

 

"Vậy, cứ như , thím giúp cháu trông con, cháu trả lương cho thím theo tháng, cứ như ."

 

"Cái , tiền thì thôi , chuyện trong nhà mà."

 

"Thế ."

 

Tô Bối kiên quyết phản đối.

 

"Thím Triệu, đây chuyện ngày một ngày hai, tiền thím nhất định cầm, nếu cháu thật sự ngại để thím trông."

 

Đứa bé bây giờ mới chút xíu, còn trông bao lâu, giúp giúp một lúc, ai giúp quanh năm suốt tháng.

 

Thím Triệu cũng giằng co với cô: "Được, theo ý cháu."

 

cũng bao nhiêu tiền, Tiểu Bối trả nổi, trả tiền nghĩ đến cô cũng yên tâm hơn.

 

Sau khi hai xong, thím Triệu chính thức tiếp quản công việc trông trẻ.

 

Bà bế Tiểu Điềm Điềm dỗ dành, hai bà cháu sẽ thường xuyên ở cùng , cần bồi dưỡng tình cảm thật .

 

Sau khi sắp xếp thỏa chuyện trong nhà, Tô Bối chính thức trở đơn vị.

 

Sáng sớm ăn cơm xong, cô thu dọn gọn gàng, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng của con gái.

 

"Bảo bối, đây, ở nhà ngoan nhé!"

 

Thím Triệu sớm vị trí, bế Tiểu Điềm Điềm, cầm bàn tay nhỏ của bé vẫy vẫy với Tô Bối.

 

"Điềm Điềm, bye bye nào."

 

Lưu luyến rời rời khỏi nhà, lên xe đến đơn vị, lắc lư suốt cả đường , Tô Bối cảm giác như mấy đời.

 

Mới mấy tháng, cảm giác xa lạ .

 

Đến đơn vị, Tô Bối bước , lập tức thu hút sự chú ý của .

 

"Tô Bối, cô về ."

 

Tô Bối chào hỏi đồng nghiệp, hỏi thăm lãnh đạo đến , , cô liền tìm chị Trương .

 

Chị Trương thấy Tô Bối vui mừng: "Về , thể yên tâm việc chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ham-chua-nha-toi-thong-den-hien-dai/chuong-337-tro-lai-don-vi.html.]

 

"Chắc chắn ạ."

 

Tô Bối hỏi về dự án chị Trương đang thực hiện gần đây, cô thể tham gia , chị Trương đương nhiên là hy vọng cô thể đến, "Lát nữa chị sẽ đề cập với phó viện trưởng."

 

Hai đang chuyện, thấy bên ngoài chào hỏi phó viện trưởng.

 

Người đến .

 

"Chị Trương, em qua xóa phép ."

 

Tô Bối rảo bước về phía văn phòng, đến cửa, cô chỉnh quần áo gõ cửa.

 

"Vào ."

 

Tô Bối đẩy cửa bước , Đổng Lâm đang thu dọn bàn việc của ông .

 

Ngẩng đầu thấy là Tô Bối, bèn : "Tiểu Tô !"

 

Tô Bối chào, đó : "Phó viện trưởng, đến xóa phép, việc của xử lý xong xuôi, thể chuyên tâm việc, bây giờ thể trở về ?"

 

Cô căn bản thích công việc hậu cần, tuy cô hậu cần cũng quan trọng, nhưng thích chính là thích.

 

Đổng Lâm chút do dự.

 

"Tiểu Tô , là thế , hiện tại nhân sự dự án đủ , là cô cứ ở hậu cần , hậu cần đang thiếu , cô cứ ở đây , qua một thời gian nữa sẽ điều chuyển cho cô, thấy thế nào?"

 

Thấy thế nào?

 

Chẳng thế nào cả.

 

Tô Bối nhíu mày.

 

"Phó viện trưởng, lúc đầu điều qua là vì mang thai, bây giờ , vẫn công việc ."

 

vui lòng trái ý nguyện của mà đồng ý với Đổng Lâm, như vui.

 

Ai ông thật giả, tiếp tục ở đây, cô còn thể trở về cương vị cũ ?

 

Sắc mặt Đổng Lâm chút khó coi: "Tiểu Tô, phục tùng sự sắp xếp của tổ chức cô hiểu ? ngon ngọt với cô, cô là hiểu thế?"

 

Đổng Lâm ở cương vị một thời gian ngắn, nay luyện một quan uy, khí thế mười phần.

 

Tô Bối sợ, cô căng mặt lời nào, phản bác cũng tuyệt đối đồng ý.

 

Việc Đổng Lâm tức điên.

 

phục sự quản lý của cấp !

 

Ngay lúc ông mắng Tô Bối thêm, cửa gõ vang, chị Trương đẩy cửa bước .

 

"Chị Trương, việc gì?"

 

Chị Trương gật đầu, bên cạnh Tô Bối.

 

"Là thế , đến đòi Tiểu Tô, bên một công việc cần cô giúp đỡ."

 

Sắc mặt Đổng Lâm khó coi, cảm thấy chị Trương cố ý đối đầu với ông .

 

Ông bên cho cô về, chị Trương liền đến đòi , hai bọn họ là ăn chắc ông ?

 

"Chị Trương, đồng ý, thật sự là phòng hậu cần thiếu , Tiểu Tô cũng lâu việc, nghĩ là nhất thời cũng dễ bắt tay , chi bằng ở hậu cần thêm ít ngày."

 

Chị Trương đây là lời thoái thác, căn bản nể mặt ông .

 

"Bên cũng thiếu , chỉ Tiểu Tô thể đảm nhiệm, phòng hậu cần ông tìm khác ."

 

Sắc mặt Đổng Lâm càng thêm xanh mét: "Các còn ai là lãnh đạo ?"

 

Cái một hai , đều coi ông gì.

 

Chị Trương/Tô Bối: "Biết, , ông là lãnh đạo."

 

"Vậy lãnh đạo, ông phê chuẩn chứ?"

 

Chị Trương mặt cảm xúc chuyện, xong liền kéo Tô Bối ngoài: "Vậy chúng việc đây, phiền ông."

 

Hai rảo bước ngoài, Đổng Lâm thấy thế tức đến nghiến răng.

 

"Đứng , cho , ai cho các , Tô Bối!"

 

Tô Bối nhếch khóe miệng, chỉ đành dừng đầu.

 

Đổng Lâm: "Cô về cũng , lập một dự án mới, sớm nộp một bản báo cáo nghiên cứu khả thi lên đây."

 

 

Loading...