Thập Niên 70 Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại - Chương 143: Tô An Bị Bệnh
Cập nhật lúc: 2026-03-03 10:28:04
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Viện rõ ràng là khách quen ở đây, kéo các cô xông trong, "Đi , chúng khiêu vũ."
Ba đều kinh nghiệm như , Trương Tình và Diêu Tư từng thấy, Tô Bối ở hiện đại ngược từng thấy, nhưng cô bao giờ nơi đó.
Bây giờ ba đều chút luống cuống tay chân.
"Ngẩn đó gì, đây, dạy các ."
Sự xuất hiện của Giang Viện nhanh phát hiện, xung quanh đều chào hỏi cô , Giang Viện cũng nhiệt tình đáp , giống như quên mất nỗi đau thất tình.
Đã đến , ba cũng kiểu cách nữa, ban đầu còn chút câu nệ, nhanh cũng hòa nhập trong đó.
Vốn tưởng rằng hôm nay là một trải nghiệm mới lạ, sự thật cũng đúng là mới lạ.
Ngay lúc các cô chơi đang vui vẻ, một vội vã xông , lớn tiếng hô cái gì đó.
Tiếng nhạc quá lớn, đều rõ, rảo bước tắt nhạc, lớn tiếng : "Không xong , công an đến !"
Sắc mặt trong phòng lập tức đổi.
Mấy Tô Bối cũng giống như .
"Làm bây giờ?"
"Tiểu Bối, chúng bây giờ? Nếu để nhà trường , khi nào đuổi học chúng ?"
Tim Tô Bối cũng hoảng, nhưng bây giờ lúc hoảng loạn.
"Viện Viện, cách nào chạy ngoài ?"
Cửa chính thì đừng nghĩ nữa, chắc chắn sẽ chặn , các cô bây giờ chạy ngoài, chắc chắn bắt tại trận.
Lúc ngoài cửa sổ ánh đèn pin chiếu .
Toang !
Trong lòng mấy đều cùng một suy nghĩ.
Giang Viện kéo các cô, "Đi theo ."
Không chỉ bọn họ, tất cả đều đang chạy trốn tứ phía.
Giang Viện dẫn bọn họ về phía bên cạnh, đẩy một cánh cửa.
Đây là một phòng chứa đồ, bên trong để ít đồ đạc lộn xộn.
"Chỗ ?"
Giang Viện trả lời, giẫm lên ghế, sờ soạng trần nhà.
"Tìm thấy ."
Cô kéo mạnh tấm ván xuống, lộ một cái lỗ đen ngòm.
"Chúng lên."
Chỗ lên chính là mái nhà, nhiều ngôi nhà đều tầng lửng nhỏ như , thể cất giữ một đồ đạc thường dùng.
vì cao, mấy chỉ thể chồng thêm đồ lên.
Bên ngoài công an cửa, bốn rõ ràng sự hỗn loạn trong phòng, mấy tăng tốc độ, tốn sức chín trâu hai hổ cuối cùng cũng lên hết.
Về phần đồ đạc để bên , thì thời gian quan tâm nữa.
Bốn theo lối lặng lẽ mò về phía , bên chính là đại sảnh, bọn họ bò từ bên qua, cuối cùng cũng bò đến cuối đường.
Đẩy cửa sổ nhỏ bên cạnh , mấy độ cao bên nhất thời chút khó xử.
"Mình dám nhảy."
Trương Tình .
Diêu Tư cũng lắc đầu, "Trước chỗ bọn đứa bé nhảy từ mái nhà xuống, chân gãy què luôn."
Giang Viện nghĩ đến chuyện đều do gây , c.ắ.n răng một cái, "Mình nhảy."
Tô Bối gọi cô , "Đừng nhảy, nghĩ cách ."
"Hay là chúng đợi ở đây, đợi bọn họ chúng hẵng xuống."
Giang Viện .
Tô Bối lắc đầu, "E là , nếu bọn họ kiểm tra phòng chứa đồ, sẽ phát hiện chúng ."
Mấy nhíu mày, chỉ thể nghĩ cách xuống.
Tô Bối quan sát cảnh xung quanh một chút, thật chỗ các cô cách mặt đất cũng chỉ hơn hai mét, chỉ cần hạ thấp độ cao một chút, hẳn là sẽ việc gì.
"Bây giờ hai cách, hoặc là ở kéo các , các trèo từ đây xuống , nhảy. Hoặc là, chúng nghĩ cách trèo lên mái nhà."
Ba nghĩ một chút, hiểu ý của cô.
"Mình vẫn sợ."
Sắc mặt Trương Tình chút khó coi, hai cách đều nguy hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ham-chua-nha-toi-thong-den-hien-dai/chuong-143-to-an-bi-benh.html.]
Đi xuống , nếu bên giữ , sẽ ngã xuống, trèo lên , nếu cẩn thận, ngã càng t.h.ả.m hơn.
Thế thì chịu tội .
"Vậy bắt ?" Diêu Tư thấp giọng mắng.
Trương Tình lắc đầu, , cô .
Diêu Tư: "Tiểu Bối, tin , xuống , xuống ."
Tô Bối gật đầu, cùng Giang Viện mỗi một bên giữ c.h.ặ.t t.a.y cô , Diêu Tư nhắm mắt , định xuống .
Trương Tình nức nở một tiếng, "Tiểu Tư, là đừng xuống nữa, nếu bắt, sẽ đều là đưa các tới, các cái gì cũng , ?"
Cô quá sợ hãi, sợ các cô xảy chuyện.
Diêu Tư vốn dĩ bộ dạng lóc sụt sùi của cô chút tức giận, nhưng sự nghĩa khí trong lời của cô lòng mềm nhũn.
"Yên tâm , sẽ việc gì , cao hơn hai mét c.h.ế.t ."
Nói xong, cô trực tiếp bước chân ngoài, một chân, hai chân, còn đường hối hận nữa.
Tô Bối và Giang Viện dùng sức giữ c.h.ặ.t t.a.y cô , rạp xuống, cố gắng đưa cô xuống chỗ thấp hơn.
Cảm giác tay cào nhẹ một cái, hai thấy Diêu Tư gật đầu, một cái, đồng thời buông tay.
"Bịch."
Một tiếng tính là lớn, Diêu Tư tiếp đất.
"Mình ."
Cô nhỏ, vẫy tay với bọn họ.
"Trương Tình, đến lượt ."
Mộng Vân Thường
Trương Tình thấy Diêu Tư đều , chút lòng tin, cái gọi là phúc cùng hưởng, họa cùng chia, chị em đều xuống , lý nào cô rụt rè.
Cô c.ắ.n răng, học theo dáng vẻ của Diêu Tư nhảy xuống.
"Ui da."
Có lẽ là tư thế tiếp đất đúng, Trương Tình xuống trẹo chân, cô một tay ôm mắt cá chân, một tay bịt miệng .
"Không chứ?"
Cô lắc đầu, khập khiễng Diêu Tư đỡ sang một bên.
Chỉ còn hai .
Tô Bối: "Viện Viện, xuống ."
"Không, xuống ."
Tô Bối: "Mình từng luyện qua một chút, nhảy xuống cũng sẽ việc gì, lời, xuống mới yên tâm ."
Giang Viện lay chuyển cô, dùng sức gật đầu.
Tô Bối dùng hai tay thả cô xuống, Giang Viện cũng thuận lợi tiếp đất.
Chỉ còn một cô, Tô Bối xoay , bám cửa sổ nhỏ, thả xuống, đó nhẹ nhàng một cước, vững vàng tiếp đất.
"Tiểu Bối, giỏi thật đấy."
Các cô lúc mới xuống thật đều sợ hãi, nhưng Tô Bối rõ ràng nhẹ nhàng, nhảy xuống một chút việc cũng , trực tiếp tiếp đất.
Tô Bối: "Được , đừng những thứ nữa, chúng mau thôi."
Cô nãy thấy bên tiếng động , xem phát hiện.
Mấy rảo bước chạy trốn trong màn đêm, chạy mãi đến đường lớn mới dừng .
Bốn , đó ha ha ha tiếng.
Bốn khoác vai về, Trương Tình khập khiễng kẹp ở giữa, giờ khắc , tình bạn giữa các cô càng thêm kiên cố.
Chuyện phai nhạt nỗi đau thất tình của Giang Viện, nhanh cô sinh rồng hoạt hổ trở .
Hoàn nhắc tới tên Trác Quang .
Tô Bối vốn còn lo lắng cô sẽ vì mà đau lòng buồn bã, hiển nhiên, cô nghĩ nhiều .
Giang Viện tuy rằng lúc yêu đương chút mù quáng, nhưng buông bỏ là thật sự buông bỏ, chút dây dưa dài dòng.
Những ngày tiếp theo, Trác Quang cũng từng lén lút đến bên ngoài ký túc xá của các cô, nhưng Giang Viện căn bản , cũng dám quấy rầy Giang Viện, tình cảm của hai coi như kết thúc.
Ngày tháng trôi qua từng ngày, Tô Bối mỗi ngày bận rộn học tập, mà nhà họ Tô ở đại đội Bình An xảy một chuyện.
Tô An bệnh .
Hôm nay khi Tô An tan học, liền cảm thấy thoải mái, một chỗ đau âm ỉ.
Lúc đầu để ý lắm, ngờ đến buổi tối, đau càng dữ dội hơn.
Lăn lộn ở giường đất.