Thập Niên 70: Gả Cho Trai Quê Tuyệt Tự, Nữ Phụ Đỏng Đảnh Lại Dậy Muộn - Chương 433: Tân Trang Nhan Sắc, Đỗ Nguyệt Mai Lột Xác Thành Người Thành Phố
Cập nhật lúc: 2026-03-24 22:41:47
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trừ khi thường xuyên công tác tuyên truyền, nếu đầu tiên lên bục phần lớn vẫn sẽ căng thẳng, năng cũng sẽ trôi chảy, đôi khi đầu óc trống rỗng chính cũng gì.
Khương Nam Khê giọng điệu bình thản cảm xúc, trong lời trôi chảy trật tự, hề bất kỳ sự căng thẳng hành vi sai sót nào, cử chỉ hành động hào phóng, đúng như cô tự cô năng lực tổng hợp thông tin và chủ tình thế.
Đỗ Nguyệt Mai tán thưởng con gái bục, đồng thời bà cũng nhận đến một môi trường mới.
Trước đây ở trong thôn lý là một phần, nhưng phần nhiều là sức mạnh cơ bắp và tính khí, đóa hoa ôn hòa ở đó thể sinh tồn , cần sắc sảo, khí thế lớn, một lời hợp là lao đ.á.n.h thì một phụ nữ mới thể sinh tồn trong môi trường đó.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
môi trường cần lý lẽ, hào phóng, thậm chí thể là xử lý sự việc một cách tao nhã, cần nhiều hơn là môi thương lưỡi kiếm rơi xuống thế hạ phong, chứ sức mạnh cơ bắp.
Đỗ Nguyệt Mai cảm thấy chỉ cần học những thứ như toán học, mà cũng cần một sách văn học để bồi dưỡng tình cảm của , ít nhất thể gặp mặt lộ ba phần khiếp sợ, cũng thể để khi khác dẫn kinh điển hiểu.
Bà ở bục vỗ tay, Viên Viên mở to đôi mắt sáng lấp lánh bục, cũng vỗ tay theo bép bép.
Có một vỗ tay, những khác cũng vỗ tay theo.
Khương Nam Khê phát biểu xong xuống, Viên Viên vui vẻ bên cạnh Khương Nam Khê, chút tự hào ngẩng khuôn mặt nhỏ lên.
Sau đó, cũng mấy lên, nhưng Khương Nam Khê như ngọc quý phía , cuối cùng Khương Nam Khê lớp trưởng lớp 3.
“Được , hôm nay đến đây thôi, tan học.” Văn Thục Hoa thu dọn đồ đạc tay.
Khương Nam Khê và Đỗ Nguyệt Mai dắt Viên Viên rời , bây giờ thư viện mười giờ đóng cửa, còn thể đó xem thêm một lúc nữa.
Bọn họ rời , lên hỏi nữ đồng chí cùng ký túc xá với Khương Nam Khê: “Đồng chí Khương học cùng cô , điều kiện gia đình chắc chắn tồi nhỉ.”
Nói thật, chỉ Đỗ Nguyệt Mai thì bọn họ tưởng là bà lão ở quê, nhưng từng cử chỉ hành động lời của Khương Nam Khê giống cô gái từ trong thôn .
“Cái tìm hiểu qua.”
“Thế đứa bé bên cạnh cô là em trai cô ?”
Bây giờ hơn năm mươi tuổi cũng đẻ tiếp, đề cao đa t.ử đa phúc mà.
Bạn cùng phòng: “...”
Cô vội vàng : “Đó là con trai của đồng chí Khương, cô kết hôn , chồng là bên Đại học Thủ Đô cạnh bên.”
“...”
Trên đường, Khương Nam Khê cách ăn mặc của Đỗ Nguyệt Mai, tuy là quần áo mới, nhưng vẫn là thẩm mỹ , đến nơi mới, thì khí tượng mới.
Cô mở lời: “Mẹ, ngày mai con đưa uốn tóc, mua bộ quần áo nhé.”
Đỗ Nguyệt Mai để ý: “Tốn công sức đó gì?”
“Mẹ, đôi khi chải chuốt bản tâm trạng cũng vui vẻ, hòa nhập môi trường mới đôi khi cũng là một loại bản lĩnh. Người vì lụa, đôi khi thấy bản đầy sức sống, tâm trạng cũng sẽ lên.”
“Thế, thế cũng .”
Ngày hôm , Khương Nam Khê học xong buổi sáng, Văn Thục Hoa bảo cô đến văn phòng lấy thời khóa biểu, đến nơi cô mới phát hiện năm lớp chỉ cô là nữ lớp trưởng.
Quả nhiên vẫn là tranh giành, nếu quyền lên tiếng đều nhường cho khác hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ga-cho-trai-que-tuyet-tu-nu-phu-dong-danh-lai-day-muon/chuong-433-tan-trang-nhan-sac-do-nguyet-mai-lot-xac-thanh-nguoi-thanh-pho.html.]
“Đây là thời khóa biểu của lớp 3 chúng , lát nữa dán ở đây, ai cần thì mau ch.óng chép , giúp sớm phân bổ thời gian hợp lý.” Khương Nam Khê dán lên tường, để tránh sự cố khi cô chép một bản.
Cô thấy hai tiết trống, trực tiếp đưa Đỗ Nguyệt Mai đến trung tâm thương mại ở Thủ đô. Những nơi khác vẫn là Cung Tiêu Xã khá nhỏ, nhưng trung tâm thương mại ở Thủ đô lớn , bên trong gần như cái gì cũng .
Những năm phi giới tính hóa, nam nữ đều đề cao mặc giống , áo sơ mi quần quân đội màu xanh và giày giải phóng.
Khương Nam Khê mua cho Đỗ Nguyệt Mai hai bộ phù hợp, tóc dài đến vai, đó uốn một chút, khi uốn lên thì dài quá tai hai ngón tay. Lại mua ngay tại chỗ cho bà một bộ đồ trang điểm nâng tông da, Đỗ Nguyệt Mai thích quá lòe loẹt chủ yếu là mua chì kẻ mày và son môi.
“Mẹ, xem đổi lớn , mà về thôn, khác nhận nữa .” Khương Nam Khê vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng.
Khương Nam Khê hôm nay mặc giống bà, áo sơ mi trắng quần quân đội xanh, bình thường cô đều dùng dây lụa buộc tóc, bây giờ đa cũng là kiểu ăn mặc .
Đỗ Nguyệt Mai khi việc ở Hội Phụ Nữ dầm mưa dãi nắng nữa, cộng thêm uống nước bồi bổ, da dẻ cũng trắng hơn ít, bây giờ trang điểm lập tức khí chất cũng khác hẳn, ngay cả đường cũng chút khác biệt.
Viên Viên ở bên cạnh nghiêm túc : “Bà nội .”
“ thế, , xem bây giờ tinh thần bao.” Khương Nam Khê vui vẻ bà, “Trẻ bao nhiêu tuổi, cuộc sống mới, diện mạo mới.”
Đỗ Nguyệt Mai trong gương chút hoảng hốt, tóc cắt đổi hình dạng, lông mày kẻ khuôn, môi tô một chút son màu, bộ quần áo, cảm giác như đổi thành khác ?
Bà như bỗng nhiên sống mũi cay, nhất thời nên gì cho . Trong lòng bà bà sớm qua cái tuổi chải chuốt, nhưng thấy bản khác biệt như , bà nữa cảm nhận sự đổi của cuộc đời mới.
Đỗ Nguyệt Mai khuôn mặt trong gương cử động: “Đừng nữa, đúng là khác thật.”
“Mẹ, thôi, ăn bữa cơm, lát nữa học .” Khương Nam Khê dắt Viên Viên, mua cho bé mấy cái bánh quy.
Cô lau vụn bánh quy bên khóe miệng bé: “Cũng trai con thế nào ?”
Chu Tịch thì cô vẫn yên tâm, tuy rằng ngày thường biểu hiện thích hai đứa trẻ lắm, nhưng tinh thần trách nhiệm ở đó, thực tế trong lòng cũng để ý vô cùng.
Chu Tịch chê Đoàn Đoàn chậm, thường xuyên đều là bế bé hoạt động. Đoàn Đoàn tuy ba tuổi , nhưng Chu Tịch bế bé lên khiến bé trông nhỏ nhiều. Anh móc kẹo từ trong miệng Đoàn Đoàn , mặt cảm xúc: “Một ngày chỉ ăn một viên.”
“ con vẫn ăn.” Đoàn Đoàn bĩu môi.
Anh lạnh giọng: “Bố thấy con đáng ăn đòn đấy.”
“...”
Hôm qua ngày đầu tiên, bế con , cả lớp đều , dù đàn ông đỗ đại học thế còn một mang theo con ít, gần như từng thấy.
Trong trường đều đồn Chu Tịch ly hôn .
Về nguyên nhân ly hôn : “Chắc chắn là bản đỗ đại học chê phụ nữ ở nhà là bà cô mặt vàng , chuyện như thấy nhiều . Chỗ chúng đàn ông đỗ đại học về còn chẳng thèm về, phụ nữ mang theo con, căn bản mất.”
Có giữ ý kiến phản bác: “Nếu đỗ đại học cần bà cô mặt vàng ở nhà nữa, thì còn mang theo con gì? Chỗ chúng đàn ông đỗ đại học chạy mất, đừng mang con, ngay cả cũng thèm một cái, chỉ sợ con cái liên lụy đến . Hơn nữa thấy Chu Tịch chăm con cũng khá chu đáo, đến mức là loại bỏ vợ .”
“Vậy các xem đỗ Đại học Thủ Đô, cái tướng mạo cũng tệ, cái chiều cao cũng ngang ngửa , cái vóc dáng cũng kém một chút xíu, phụ nữ thể nào cần chứ? Người phụ nữ cũng kẻ ngốc, đàn ông là tiền đồ vô lượng, thể bỏ chồng bỏ con chứ? Chỉ thể là cần .”
“ thấy là thấy con lớn lên xinh xắn, nỡ, các thấy ? Đứa bé đó lớn lên khá giống , thể là giống nên cần vợ chỉ cần con.”
Chu Tịch bên đưa Đoàn Đoàn tìm cố vấn học tập.