Thẩm Ngạo Thiên đau đến mức cả đêm ngủ , giật tóc .
Biết sớm thế bỏ t.h.u.ố.c gì cho Tôn Thúy Hồng, cho dù bỏ t.h.u.ố.c cũng nên cẩn thận chút, chứ để bà thấy.
Tôn Thúy Hồng về nhà Tôn Tráng, tình hình của bà hai ngày nay vô cùng tồi tệ, tiểu m.á.u càng nghiêm trọng hơn, mắt gần như vàng khè, vô cùng dọa .
Tôn Tráng hai ngày nay vẫn luôn chăm sóc bà , vợ Tôn Tráng cũng gì, vì chồng vẻ sống bao lâu nữa, đạo hiếu nên thì vẫn .
Tôn Thúy Hồng lúc cuối cùng cũng chút hối hận, bà hồi đó nên chỉ chơi bời với Thẩm Ngạo Thiên thôi là , nên nghĩ đến chuyện gả cho , khi kết hôn bao, từ khi bà gả qua đó thì luôn chịu khổ, thà rằng ở nhà sống cho , thỉnh thoảng ngoài tìm kích thích với còn hơn.
Bệnh đau cơ thể bà bắt đầu hiện rõ , buổi tối đau đến mức cả đêm ngủ cũng ăn nổi cơm, đến vài ngày gầy trơ xương, hốc mắt trũng sâu.
Tôn Tráng mấy ngày nay vẫn luôn ân cần chăm sóc, đến lúc sắp mất, bây giờ chỉ thể nhớ những điểm của .
“Đại Tráng, sắp xong , cảm thấy cơ thể bây giờ càng ngày càng kém, lúc nào thì , nghĩ kỹ , chôn ở mộ tổ nhà họ Thẩm, Thẩm Ngạo Thiên thế nào cũng thoát khỏi , chôn ở đó.” Ngón tay gầy trơ xương của Tôn Thúy Hồng bấu c.h.ặ.t lấy cánh tay Tôn Tráng: “Con với nhà họ Thẩm, c.h.ế.t chôn ở mộ tổ nhà họ Thẩm.”
Tôn Tráng chút khó xử, trong thôn sớm đồn đại Thẩm Ngạo Thiên căn bản con cái nhà họ Thẩm, thậm chí thể là kẻ thù của nhà họ Thẩm, nuôi con bao nhiêu năm trời.
Họ đều thừa nhận Thẩm Ngạo Thiên, thể để chôn ở mộ tổ nhà họ Thẩm.
Anh mở miệng: “Mẹ, tên Thẩm Ngạo Thiên đó thứ lành gì, chôn ở mộ tổ nhà họ Thẩm gì? Hay là con chôn với bố chung một mộ nhé?”
Tôn Thúy Hồng liên tục nhấn mạnh: “Đây là tâm nguyện của , đây là tâm nguyện cuối cùng của , là con dâu nhà họ, tại thể chôn ở nhà họ Thẩm? Thẩm Ngạo Thiên hại c.h.ế.t , chính là chiếm cái danh phận , cả đời đều yên lòng.”
Tôn Tráng: “...”
Vợ Tôn Tráng kéo Tôn Tráng sang một bên: “Đại Tráng, chúng thế ? Mẹ chôn ở nhà họ Thẩm, nhà họ Tôn chúng … đây là chuyện gì chứ?”
Tôn Tráng Tôn Thúy Hồng đang hấp hối: “Anh thử xem , dù , dù cũng chẳng còn mấy ngày nữa.”
“...” Vợ Tôn Tráng chồng một cái.
Buổi trưa, Chu Tịch hôm nay giấy khai sinh cho hai đứa con về, Đỗ Nguyệt Mai bây giờ cũng chút văn hóa, bà hai cái tên : “Chu Mục Dã, là thấy hoang dã , đều bảo thằng cả trầm , thấy thằng hai mới giống con, theo kinh nghiệm của , thằng cả là đứa an phận.”
“Không , con sẽ đ.á.n.h nó.” Chu Tịch mở miệng.
Đỗ Nguyệt Mai: “...”
Nghĩ kỹ , trong nhà quả thực một trấn áp lũ trẻ, tính cách của Khương Nam Khê chắc chắn là xuống tay , kiểu như Chu Tịch quả thực thể dạy dỗ t.ử tế.
Đang chuyện thì Tôn Tráng đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ga-cho-trai-que-tuyet-tu-nu-phu-dong-danh-lai-day-muon/chuong-372-nguyen-vong-cuoi-cung-muon-chon-chung-mo-voi-ke-thu.html.]
Tôn Tráng vẻ mặt đầy hổ, thực lời ngại mặt Đỗ Nguyệt Mai, dù Thẩm Ngạo Thiên cũng con ruột Đỗ Nguyệt Mai, còn là con của tình địch.
Làn da màu đồng cổ của nghẹn thành màu gan heo: “Bác gái, cháu vẻ sắp xong , cháu chút chuyện thương lượng với bác.”
“Thương lượng gì với ?” Đỗ Nguyệt Mai cảm thấy chẳng gì để thương lượng với họ cả.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Tôn Tráng nuốt nước bọt: “Là, là thế , dù thế nào, cháu cũng coi như gả nhà họ Thẩm, bác xem nếu bà hạ táng thì thể chôn ở mộ tổ nhà họ Thẩm ?”
“Sao chứ? Cứ chôn bà bên cạnh Thẩm Thiên Câu, đợi Thẩm Ngạo Thiên già cũng ném đó.” Đỗ Nguyệt Mai trợn trắng mắt, mộ tổ nhà họ Thẩm cũng chẳng đất hiếm gì, bà trăm tuổi già cũng chẳng chôn ở đó.
Tôn Tráng: “...”
“Bác đây là đồng ý ạ?” Tôn Tráng ngờ thuận lợi như , thở phào nhẹ nhõm: “Bác gái, thật sự cảm ơn bác, cháu mặt cháu cảm ơn bác.”
“Không gì, ba bọn họ quan hệ , Thẩm Thiên Câu và chồng của c.h.ế.t , đến lúc đó bọn họ thể ở cùng chuyện cũng cô đơn.”
“...”
Tôn Tráng cảm ơn rối rít mấy tiếng, thành nhiệm vụ về.
Tôn Tráng về nhà xong liền với Tôn Thúy Hồng: “Mẹ, bác Đỗ đồng ý cho chôn ở mộ tổ nhà họ Thẩm , yên tâm, con sẽ chôn qua đó.”
“Tốt, .” Tôn Thúy Hồng hài lòng .
Thẩm Thiên Lượng chuyện thì đồng ý, đó là đất mộ tổ nhà họ Thẩm chọn, Thẩm Ngạo Thiên bây giờ nhục tổ tiên, nam nữ, chừng còn chẳng giống nòi nhà họ Thẩm, dựa mà chôn ở đất mộ tổ nhà họ?
Gã tìm Đỗ Nguyệt Mai: “ bà đồng ý cho Tôn Thúy Hồng chôn ở mộ tổ nhà họ Thẩm, bà dựa cái gì? Bà đều ly hôn với em trai , bà còn chẳng chôn ở mộ tổ nhà họ Thẩm chúng .”
Nước bọt Thẩm Thiên Lượng b.ắ.n tứ tung.
Ai thèm chôn mộ tổ nhà họ Thẩm chứ? Đỗ Nguyệt Mai bĩu môi, cái đất nhà họ Thẩm tà môn lắm, Thẩm lão thái bà ngược đãi con gái, Thẩm Thiên Câu lòng lang sói, Thẩm Thiên Lượng để ruột c.h.ế.t rét, cho dù là đất , bây giờ cũng ô nhiễm .
Sau con bà già cũng thể chôn ở đó, tìm miếng đất khác.
“Dù bà đây cũng đồng ý , ông đồng ý thì ông mà với họ.”
“Bà dựa mà đồng ý?”
“Lại chẳng liên quan đến , dựa mà đồng ý?”
“...”