Thập Niên 70: Gả Cho Trai Quê Tuyệt Tự, Nữ Phụ Đỏng Đảnh Lại Dậy Muộn - Chương 362: Sinh Non? Còn Một Đứa Nữa (1)
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:13:25
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Nam Khê giỏi xử lý chuyện tình cảm, hơn nữa đường tình duyên của cô rối như tơ vò, cô cảm thấy xử lý .
Cô vì chuyện hôm nay mà cảm xúc d.a.o động, bụng cũng cảm thấy đau.
Khương Nam Khê uống một ngụm nước, “Rốt cuộc thế nào ?”
“Anh đang ở bệnh viện, bác sĩ theo dõi chân hai ngày.” Chu Tịch cụp mắt xuống bổ sung một câu, “ gì nghiêm trọng.”
Khương Nam Khê buồn ngủ, chỉ cần chuyện gì là , cô chuẩn chuyện thẳng thắn với Chu Tịch, “Anh đừng hễ gặp đàn ông là ghen, giữa vợ chồng quan trọng nhất là sự tin tưởng, chẳng lẽ thật sự nghĩ sẽ bỏ với khác ?”
“Không .”
“Gặp chuyện thể chuyện với ? Anh suy nghĩ của .”
“Anh chỉ đơn thuần là ghen thôi.”
“…”
Đôi mắt đen của Chu Tịch chút chột , thực chính cũng tại , mỗi đối mặt với Liêu Vĩnh Thụy đều chút tự tin.
Anh mím môi im lặng một lúc, trải giường, trầm giọng, “Ngủ .”
…
Tôn Thúy Hồng từ phía Thẩm Ngạo Thiên tới, Thẩm Ngạo Thiên giật , một ít bột trong tay đổ bếp lò.
“Anh ?” Tôn Thúy Hồng cảm thấy kỳ lạ, Thẩm Ngạo Thiên gần đây đặc biệt siêng năng, tối nào cũng giành nấu cơm.
Trước đây đừng là nấu cơm, ngay cả quần áo cũng chịu giặt.
Cô đột nhiên ôm lấy Thẩm Ngạo Thiên, “Ngạo Thiên, gần đây với em như ?”
“Chúng là vợ chồng, đối với em là chuyện nên ?” Thẩm Ngạo Thiên thở phào nhẹ nhõm.
Tôn Thúy Hồng chút cảm động, “Em vì với em, nhưng cũng đừng để trong lòng, chuyện cũng thể trách .”
Thẩm Ngạo Thiên: “…”
Thẩm Ngạo Thiên cảm thấy một luồng tức giận từ lòng bàn chân xộc lên đỉnh đầu, Tôn Thúy Hồng còn dám nhắc đến chuyện , nếu tại cô , cơ thể của tệ đến mức ?
Hắn mặt cảm xúc định đẩy cô .
Lúc Tôn Thúy Hồng "Ơ" một tiếng, "Sao ở đây màu trắng..."
Thẩm Ngạo Thiên lập tức tiến lên hôn Tôn Thúy Hồng một cái, “Đừng chuyện nữa, mau rửa tay , lát nữa bưng cơm qua.”
Tôn Thúy Hồng ngẩn , cả chút choáng váng, hai lâu mật như .
“Ngạo Thiên, em thấy gần đây cứ bồi bổ mãi, khỏi ?” Cô bạo dạn đưa tay qua.
Thẩm Ngạo Thiên:!
Thẩm Ngạo Thiên lúc chỉ cầm cái muỗng bên cạnh đập c.h.ế.t cô , nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m chặn cô , “Mau rửa tay , ăn cơm .”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Tôn Thúy Hồng thấy sắc mặt Thẩm Ngạo Thiên chút , nghĩ rằng khó khăn lắm mới thái độ hơn, vẫn là nên từ từ, cô rụt tay .
Đợi Tôn Thúy Hồng rời , Thẩm Ngạo Thiên nhanh ch.óng hất bột t.h.u.ố.c xuống đất, dùng đất bên cạnh giẫm lên, nhanh còn thấy dấu vết gì nữa, bưng canh cho Tôn Thúy Hồng.
“Ngạo Thiên…” Tôn Thúy Hồng thật sự chút cảm động, cô cảm thấy Thẩm Ngạo Thiên nghĩ thông suốt , “Anh yên tâm, em nhất định sẽ sống t.ử tế, em cũng ngoài tìm đàn ông khác nữa, em cũng sẽ sống với cả đời.”
Thẩm Ngạo Thiên: “…”
“Uống canh .” Thẩm Ngạo Thiên đẩy bát về phía cô .
Tôn Thúy Hồng thấy sắc mặt Thẩm Ngạo Thiên lắm, cũng trong lòng đang vướng bận điều gì, “Em vẫn chê em già, nhưng tìm phụ nữ như em cũng cái lợi, xem Khương Nam Khê kìa, em thật với nhé, em thấy gì ? Có một đàn ông đến tìm cô , còn là từ trong thành phố đến, em lén một chút, hai họ chắc chắn quen .”
“Có đàn ông đến tìm Khương Nam Khê?” Sắc mặt Thẩm Ngạo Thiên chút khó coi, Khương Nam Khê thà tìm đàn ông bên ngoài còn hơn tìm , với vẻ ngoài của , nếu đến một nơi ai , bao nhiêu phụ nữ mê mẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ga-cho-trai-que-tuyet-tu-nu-phu-dong-danh-lai-day-muon/chuong-362-sinh-non-con-mot-dua-nua-1.html.]
Tôn Thúy Hồng cảm thán, “ , xem phụ nữ xinh bao nhiêu đàn ông nhòm ngó, an chút nào, chừng lúc nào đó nghĩ bậy, còn lúc nào cũng cảnh giác, Chu Tịch mới về, sắc mặt lắm, tối nay hai cãi ? Ngạo Thiên, em đảm bảo với , cưới em, sẽ gây cho phiền phức như .”
“…”
Thẩm Ngạo Thiên mặt Tôn Thúy Hồng.
Dưới ánh đèn, cô há miệng chuyện, khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn, thỉnh thoảng lưỡi l.i.ế.m môi, Thẩm Ngạo Thiên chút buồn nôn.
“Mau ăn cơm .” Hắn thật sự thêm với cô một câu nào nữa.
Tôn Thúy Hồng uống một ngụm, cảm thấy vị khác với bình thường, nhưng cũng để trong lòng, uống hết cả bát lớn.
Thẩm Ngạo Thiên để dấu vết mà dời mắt .
Ngày hôm , lúc Chu Tịch đến bệnh viện thì Liêu Vĩnh Thụy rời .
Bác sĩ hết cách, “Cậu nhất quyết , nhờ với một tiếng, chỉ đến hỏi một chuyện, bất kỳ ý nghĩ nào khác, hy vọng đừng hiểu lầm.”
Chu Tịch mím môi rời , đây vợ Liêu Vĩnh Thụy là một phẩm hạnh thật sự , ban đầu tin lắm, nhưng bây giờ cảm thấy đạo đức của đối phương quả thực cao.
Ít nhất thì , nếu là , nhất định sẽ giành lấy, dùng chút âm mưu quỷ kế cho cô là , dù ai cũng điểm yếu.
Chu Tịch liền chuyện với Khương Nam Khê, Khương Nam Khê ngoài, mơ màng , “Tính là .”
…
Khương Thanh Âm quét nhà nghĩ đến việc Liêu Vĩnh Thụy tìm Khương Nam Khê, ba sẽ gây chuyện gì.
Khương Nam Khê m.a.n.g t.h.a.i hơn sáu tháng , đúng, tính thời gian lẽ bây giờ bảy tháng , đến lúc đó gây chuyện lên, thật là hỗn loạn.
Cô tan về nhà, ngờ gặp Liêu Vĩnh Thụy đang chống nạng, Liêu mẫu ở phía mở cửa cho , cô thấy , lập tức tới, “Liêu… Liêu ca ca, về ?”
“Ừm.”
“Anh cứ thế về ? Anh hỏi Khương Nam Khê sự thật năm đó ?” Cô vội vàng hỏi.
“Thanh Âm, đừng chìm đắm trong quá khứ nữa, chúng đều nên tiến về phía , những việc em em thật sự cảm thấy vui vẻ ?” Giọng Liêu Vĩnh Thụy trầm xuống, nặng nề.
Liêu mẫu mở cửa, bà thấy Khương Thanh Âm, lịch sự : “Thanh Âm về .”
Khương Thanh Âm “ừm” một tiếng, cô ngơ ngác về phía .
Cô nghĩ đến câu hỏi của Liêu Vĩnh Thụy, rõ ràng Khương Nam Khê ở xa cô , nhưng cô vẫn thể buông bỏ .
Chỉ cần Khương Nam Khê sống , cô đều cảm thấy đó là ăn cắp của .
Khương Thanh Âm về đến nhà, cô trong phòng , dường như xung quanh cô đều đang tiến về phía , chỉ cô dường như vẫn còn dừng ở quá khứ.
Trong phòng mở cửa sổ, cô cảm thấy lạnh, đến bây giờ cô cảm thấy nhà cửa lạnh lẽo vô cùng.
Trước đây khi còn sống, cô tan sẽ cơm nóng canh ngọt, đó đợi trai, bố sẽ xới cơm cho cô .
bây giờ mất, trai cũng dọn ngoài, bố thà ở đơn vị tăng ca cũng về sớm, cho dù về cũng là mang đồ ăn từ ngoài về cho cô .
Khương Thanh Âm hôm nay thời tiết , nhưng ngày mai mặt trời lên sẽ còn cái ẩm ướt nữa.
Chỉ là cái ẩm ướt của hơn mười năm bắt cóc cô để thoát ?
“Thanh Âm, ăn cơm, hôm nay bố thịt kho tàu cho con…”
“Bố.”
…
Mặt trời bên ngoài dần dần lên cao, tháng hai Khương Nam Khê thể ngửa ngủ nữa, theo thời gian dự tính, tháng cô sẽ sinh.
Cô sớm chuẩn những thứ cần dùng khi sinh, gần đây Khương Nam Khê bộ nhiều hơn, sinh cho dễ.