Thập Niên 70: Gả Cho Trai Quê Tuyệt Tự, Nữ Phụ Đỏng Đảnh Lại Dậy Muộn - Chương 138: Tôi Tìm Khương Nam Khê

Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:24:15
Lượt xem: 134

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Nam Khê và Thẩm buổi chiều khôi phục tinh thần như ngày thường.

 

Không nghĩ nhiều nữa, cứ coi như , dù chuyện xảy hiện tại cũng do cô thao túng.

 

Có thể bây giờ? Bắt cô tự sát? Chuyện đó là thể nào.

 

Mẹ Thẩm dẫn Khương Nam Khê về phía , mãi mãi phát hiện đây đường đến chỗ việc, cô nghi hoặc hỏi: “Mẹ, dẫn con thế?”

 

“Đến nhà con, mợ cả con sớm gặp con , còn hai họ con nữa.” Mẹ Thẩm vui vẻ dẫn Khương Nam Khê về phía nhà họ Đỗ.

 

Vừa đến nhà họ Đỗ, Thẩm oang oang cái miệng: “Chị dâu cả, em dẫn Bảo Châu về đây!”

 

Khương Nam Khê: “…”

 

“Hả?” Cửa phòng mở , từ bên trong bước một phụ nữ trông còn già hơn Thẩm một chút.

 

Đỗ đại đội trưởng và Đỗ Nguyệt Mai cách mười tuổi, lúc chị dâu cả gả về Đỗ Nguyệt Mai mới bảy tuổi, lúc trưởng tẩu như , cha cũng còn, từ nhỏ Đỗ đại tẩu nuôi Đỗ Nguyệt Mai như con gái. Thêm nữa bà chỉ sinh ba đứa con trai, con gái, càng coi Đỗ Nguyệt Mai như con ruột .

 

Nghe thấy Đỗ Nguyệt Mai Thẩm Bảo Châu tìm thấy , đầu óc bà ong lên một cái, chút hoảng hốt như mười mấy năm , bà cửa, cô bé bên cạnh Đỗ Nguyệt Mai.

 

Người từng gặp, là vợ thằng Ba ?

 

“Chị dâu cả, đây là Bảo Châu, ngờ con gái em một vòng lớn gả về nhà chúng .” Mẹ Thẩm toe toét đầu, “Nam Khê, đây là mợ cả của con, mau gọi .”

 

Khương Nam Khê vội vàng mở miệng: “Mợ cả.”

 

“Ôi!” Đỗ đại tẩu phản ứng cũng nhanh, hốc mắt bà đỏ hoe ngay lập tức, vội vàng bước tới nắm lấy tay Khương Nam Khê từ xuống , “Cô đừng , Bảo Châu nhà chúng lớn lên trông chẳng khác hồi nhỏ là bao, còn xinh hơn hồi nhỏ nữa.”

 

“Thật , thật quá…” Bà đột nhiên bật .

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Khương Nam Khê vội vàng lau nước mắt cho bà , Đỗ đại tẩu bật : “Con xem… vẫn là mợ lớn tuổi , đây là chuyện mà, mau, mau nhà.”

 

Vào trong nhà, Thẩm quanh phòng: “Chị dâu cả, Bảo Châu nhà chúng tìm thấy , chị cũng cho nó chút đồ gì .”

 

đúng đúng, cô xem , bảo mấy hôm cả cô bảo chuẩn chút tiền mừng tuổi đấy.” Đỗ đại tẩu vội vàng từ trong tủ lấy một bao lì xì lớn, “Nhiều năm như cho Bảo Châu nhà chúng tiền lì xì, chỗ còn ít đấy.”

 

“Không cần , cần ạ.” Khương Nam Khê vội đến mức trán toát mồ hôi, cô mới đến chuyện đòi tiền.

 

“Mau cầm lấy, đây là mợ cả cho con.” Mẹ Thẩm nhận lấy bao lì xì nhét tay Khương Nam Khê.

 

mở miệng: “Chị dâu cả, em nhớ thằng nhóc Quốc Tân hai hôm mang táo về cho chị, trời ăn táo là hợp nhất, chị mau lấy cho con gái em nếm thử .”

 

Mẹ Thẩm tự nhiên như đang ở nhà chuyện với ruột, Đỗ đại tẩu cũng luôn coi cô em chồng như con gái, bà : “Biết ngay là cái con nha đầu tính nhớ thương mà, đây chẳng vẫn luôn để dành cho cô .”

 

Đỗ đại tẩu từ trong tủ lấy ít đồ, chỉ táo, còn sữa mạch nha, bánh gà, một ít kẹo, “Đều là để dành cho cô đấy, đúng lúc Bảo Châu cũng tìm thấy , đều mang , đều mang .”

 

“Vậy bọn em đây chị dâu cả.” Mẹ Thẩm một tay xách đồ, một tay dắt Khương Nam Khê rời .

 

Khương Nam Khê: “…”

 

Ngay lúc sắp cửa, gặp một phụ nữ trẻ hơn cô một chút, phụ nữ đó thấy đồ tay Thẩm, sắc mặt lập tức kéo dài .

 

Bước khỏi cửa, cô loáng thoáng thấy tiếng cãi vã phía .

 

“Mẹ, mấy thứ đó đều cho cô út hết , bố còn chẳng nỡ ăn.”

 

“Đồ lão nương mua, cho ai thì cho? Cút sang một bên.” Đỗ đại tẩu khí thế mười phần.

 

Khương Nam Khê: “…” Có bọn họ gây mâu thuẫn gia đình cho nhà mợ ?

 

“Con gái, ăn quả táo .” Mẹ Thẩm cứ như thấy, đưa cho Khương Nam Khê một quả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ga-cho-trai-que-tuyet-tu-nu-phu-dong-danh-lai-day-muon/chuong-138-toi-tim-khuong-nam-khe.html.]

 

Khương Nam Khê thôi: “Mẹ, đằng cãi kìa.”

 

“Kệ xác bọn họ gì, ngày nào chẳng cãi.” Mẹ Thẩm trợn trắng mắt.

 

Người phụ nữ tức giận đùng đùng trở về phòng: “Mẹ cho cô út ít đồ , mấy thứ đó nỡ cho nhà , cho ngoài.”

 

“Cô thì cái gì? chẳng với cô ? Cô út với chị cũng như , chính là coi cô như con gái ruột mà nuôi, hai họ chính là con ruột.” Người đàn ông trung niên để ý đến vợ, “Cô út nuôi lớn đấy, hồi nhỏ nếu cứu một mạng, sớm c.h.ế.t , cô bớt mấy lời , chẳng ăn hết của cô.”

 

Người phụ nữ: “…”

 

Đỗ đại tẩu bên ngoài ầm ĩ một hồi, bà chỉ thấy phiền lòng, từng từng một ai chịu yên.

 

Người đàn ông bà gả cho bản lĩnh, ngày thường cũng thiếu phần cho bọn họ, thể cho con gái bà đồ ?

 

Đỗ đại tẩu vẫn luôn coi Thẩm là con ruột, năm đó bà cũng nghĩ thể coi cô em chồng như con gái ruột.

 

Sau lúc bà sinh con khó sinh, chồng ở nhà, trong thôn đồng ý cho bà lên huyện thành sinh, lúc đó đều thịnh hành sinh ở nhà, cô bé nhỏ xíu cứ khăng khăng kéo bà lên huyện thành, thậm chí còn động d.a.o.

 

Bác sĩ , nếu cô em chồng đưa bà đến bệnh viện, bà chắc chắn sống nổi.

 

Lúc đó bà quyết định coi cô em chồng như con gái .

 

Lúc gả , Nguyệt Mai ngay cả lúc ốm đau cũng canh giữ bên bà .

 

Nguyệt Mai tuy tính tình nóng nảy, nhưng bao che khuyết điểm cực kỳ, chỉ cần nó ở đó, ai cũng bắt nạt bà , cho dù thỉnh thoảng chuyện lọt tai, nhưng bà cứ thích thế.

 

“Yên tâm , mợ cả con thương , .” Mẹ Thẩm lau lau quả táo cho Khương Nam Khê, “Mau ăn , hai hôm đường thấy , cố ý nhắc để dành cho con mấy quả, trời ăn táo là nhất.”

 

Khương Nam Khê: “…”

 

Khương Nam Khê đưa tay nhận lấy, cô c.ắ.n một miếng, ngọt ngọt giòn giòn.

 

Thời đại cái ăn ít, hoa quả dễ bảo quản càng ít, lẽ là lâu ăn, Khương Nam Khê ngờ ngon như .

 

“Mẹ, cũng ăn , hai chúng mỗi một nửa.” Khương Nam Khê bổ sung, “Mẹ mà ăn, con cũng ăn nữa.”

 

“Con gái hiếu thuận.” Mẹ Thẩm lau nước mắt.

 

Khương Nam Khê: “…”

 

Trên đường, hai xách ít đồ, trong thôn thấy hai con , thầm nghĩ từng thấy chị dâu với em chồng nào quan hệ như , cái gì cũng nỡ cho em chồng.

 

Bọn họ đ.á.n.h giá hai , cuối cùng tiến lên : “Nguyệt Mai, Khương Nam Khê thật sự là con gái bà ?”

 

“Chứ còn gì nữa, con gái ruột của , bà hai con giống ?”

 

“…”

 

Nghe câu trả lời xác thực, trong thôn chỉ cảm thấy sét đ.á.n.h ngang tai, lúc bọn họ còn tưởng Tôn Thúy Hồng dối, ngờ những gì đều là thật.

 

Thẩm Bảo Châu lạc mất, đó gả trở về, còn âm dương sai lệch gả cho con nuôi.

 

 

Một đàn ông dáng cao ráo bước xuống từ ga tàu hỏa, mặc áo sơ mi trắng, quần quân đội màu xanh, khỏi ga tàu, cầm thư giới thiệu đến nhà khách.

 

Nhân viên công tác thoáng qua thư giới thiệu, thoáng qua đàn ông phong độ ngời ngời, mở miệng : “Anh thôn Thượng Tinh?”

 

, đến đây tìm , một thanh niên trí thức tên là Khương Nam Khê.” Anh trịnh trọng nhấn mạnh.

 

 

Loading...