Thập Niên 70: Gả Cho Trai Quê Tuyệt Tự, Nữ Phụ Đỏng Đảnh Lại Dậy Muộn - Chương 136: Hay Là Hai Đứa Chia Tay Đi

Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:24:13
Lượt xem: 173

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không chỉ chỗ .” Mẹ Thẩm kéo tay áo Khương Nam Khê xuống, “Sau gáy con một nốt ruồi, đó đều xem qua , sai . Thật còn một chỗ nữa , chính là chân con hồi nhỏ từng bỏng, bây giờ vẫn còn một chút sẹo, kỹ thì thấy .”

 

Khương Nam Khê từng quan sát kỹ chân , Thẩm , trong đầu cô bỗng lóe lên những đoạn ký ức rời rạc. Cô leo lên một ai đó, đột nhiên đẩy một cái, đó chân liền bỏng.

 

Cái cảm giác nóng rát đó dường như xuyên đến tận bây giờ, Khương Nam Khê nhíu mày, cô co chân , đầu đau. May mà đoạn ký ức chỉ tồn tại vài giây, thần trí cô dần dần khôi phục .

 

“Cô .” Chu Tịch ở bên cạnh trả lời Khương Nam Khê, mặt cảm xúc khẽ, “ từng thấy .”

 

Khương Nam Khê thỉnh thoảng sẽ đá , từng sờ thấy ở mắt cá chân cô một chỗ bình thường, nhân lúc cô ngủ xem qua, là vết sẹo, nhưng mờ , mắt thường cần kỹ mới thấy, nhưng sờ thì thể cảm nhận .

 

Ánh mắt của những khác đều đổ dồn về phía Chu Tịch.

 

Anh Năm Thẩm Tín Dân càng nghiến răng nghiến lợi, lúc mới chợt nhớ Chu Tịch kết hôn với Khương Nam Khê, hai hôm còn hỏi mấy chuyện đó.

 

hổ, em gái út của mới bao lớn, Chu Tịch bao nhiêu tuổi ? Mấy năm bảo cưới vợ, Chu Tịch còn bảo với hứng thú, bảo xem mắt căn bản chẳng thèm để ý.

 

Bây giờ thì , nhắm trúng em gái út của .

 

Hai trai khác với ánh mắt cũng chút thiện cảm. Trước bọn họ còn thấy Chu Tịch cũng , bây giờ chỉ thấy tính cách lầm lì, thích chuyện, cả ngày cứ lạnh lùng một khuôn mặt.

 

Quan trọng nhất là còn thương chỗ đó.

 

Em gái út của bọn họ sống chung với chắc chắn mệt mỏi.

 

“Mẹ, xem em út và Chu Tịch hai đứa nó…” Anh Cả Thẩm Thành Dân mở miệng , cả, che chắn cho em gái, “Đã là một nhà cả, thì con cứ thẳng, chú Ba tuy quan hệ huyết thống với chúng , nhưng chú , chú thương .”

 

Anh xong sang Chu Tịch: “Chú Ba, Bảo Châu cũng là em nó lớn lên, do sai sót ngẫu nhiên hai đứa mới lĩnh chứng nhận kết hôn. Đã là thể em , thể con nối dõi, chi bằng hai đứa sớm chia tay . Con bé bây giờ tuổi còn nhỏ hiểu nhiều chuyện như , cả như lo lắng cho nó.”

 

“Chú yên tâm, con của chính là con của chú, sẽ phụng dưỡng chú tuổi già.”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Thẩm Thành Dân thận trọng mở miệng, là đàn ông, thể thì ngày tháng khó sống thế nào, thể vì Chu Tịch là em mà bỏ mặc em gái út.

 

Anh Hai tính tình khá mềm mỏng, cũng chen : “Quả thực chút thích hợp.”

 

Anh Năm ở bên cạnh nên thế nào, Thẩm cũng nghẹn đỏ cả mặt. Khương Nam Khê đối với chuyện da mặt dày đến thế, định mở miệng.

 

Chu Tịch lên tiếng , ngước đôi mắt đen láy lên, nghiêm túc : “ vấn đề gì cả, đều là bên ngoài đồn bậy thôi.”

 

Mọi : “…”

 

“Chúng sẽ con của riêng .” Hắn trầm giọng bổ sung, “Không sinh cũng , đều tùy cô .”

 

Mẹ Thẩm trợn trắng mắt, đập bàn một cái: “Chuyện đừng nhắc nữa, kết hôn thì cứ sống cho .”

 

Bà tuy trong lòng cũng thấy nghẹn, thoải mái, nhưng sự việc đến nước , hai đứa nhỏ sống chung cũng . Hơn nữa, gả cho khác bà cũng yên tâm, gả cho Chu Tịch bà trấn giữ, chắc chắn sẽ tệ.

 

Anh Hai và Cả trong lòng cũng nghẹn, em gái tìm về gả chồng , chừng trong bụng con cũng nên.

 

Thẩm Ngạo Thiên vẫn luôn ngẩn ngơ bên cạnh, gã nhúc nhích, hai mắt vô thần.

 

Khương Nam Khê là em gái cùng ruột của gã, hai bọn họ còn là sinh đôi, còn suýt chút nữa kết hôn.

 

Cho đến hôm qua, gã vẫn còn nghĩ đến chuyện tái hợp với Khương Nam Khê.

 

Sao thành thế ?

 

Thẩm Ngạo Thiên đảo mắt về phía Khương Nam Khê, thấy phản ứng của cô dường như nhớ chuyện hồi nhỏ, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Tôn Thúy Hồng há hốc mồm, ả vốn tưởng tìm Thẩm Bảo Châu thì những ngày tháng của Khương Nam Khê sẽ khó sống, nhưng ngờ Khương Nam Khê chính là Thẩm Bảo Châu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ga-cho-trai-que-tuyet-tu-nu-phu-dong-danh-lai-day-muon/chuong-136-hay-la-hai-dua-chia-tay-di.html.]

 

Hèn gì… ả bảo chồng nào đối với con dâu như , hóa Khương Nam Khê chính là Thẩm Bảo Châu.

 

Tôn Thúy Hồng nghĩ thầm, may mà lúc đầu ả cướp Thẩm Ngạo Thiên, để hai bọn họ đính hôn, nếu thì hai em thế nào.

 

Ả còn trong lòng áy náy lâu như , hóa là công thần của cái nhà .

 

“Hôm nay cứ đến đây thôi, Nam Khê, con về phòng nghỉ ngơi .” Mẹ Thẩm nhỏ giọng dặn dò, bà thấy Khương Nam Khê cũng hành động gì quá khích, nghĩ chắc cô sớm đoán chút gì đó, thể là hôm qua lúc bà về những vết bớt .

 

Con bé bây giờ nhận bà lắm, ít nhất hiện tại chân tướng rõ ràng, bọn họ thể nhiều năm chung sống, từ từ bù đắp ký ức hồi nhỏ cho cô.

 

Khương Nam Khê gật đầu, dậy về phòng.

 

Chu Tịch dậy, đôi chân dài bước theo cô.

 

Người nhà họ Thẩm Khương Nam Khê rời , trong lòng ai nấy đều bình tĩnh, thật sự là quá đột ngột, bọn họ nghĩ đến ai cũng từng nghĩ đến Khương Nam Khê.

 

Ai mà ngờ em gái út của bọn họ bắt cóc còn thể gả trở về?

 

“Em út chắc chắn thích em.” Anh Năm Thẩm Tín Dân chút u sầu, “Trước nó thích chơi với em nhất.”

 

Anh Cả khẩy: “Lão Ngũ, chú hươu vượn gì đấy, hồi nhỏ chú chỉ bắt nạt em út, còn trộm bao cát của nó, em út thường xuyên giận chú.”

 

“Anh Cả, lớn hơn hai đứa em nhiều tuổi như căn bản hiểu , em út nếu nũng với em, nó nó quan hệ nhất với em.”

 

“… Thằng nhóc con, em út hồi nhỏ thích cưỡi ngựa lớn, chú như con gà rù , trực tiếp đè bẹp dí, nó chỉ thích quấn lấy , ngày nào cũng Cả Cả gọi .” Anh Cả chút ghét bỏ, từ nhỏ ghét bỏ mấy đứa em trai , ngày nào cũng bộ dạng đắn.

 

Anh Hai hai đang cãi cái gì: “Đừng cãi nữa, em út chẳng thèm để ý đến các chú .”

 

Hai : “…”

 

Anh Năm rời nhà chạy lên núi, bắt con thỏ cho em gái để tạ .

 

Mẹ Thẩm dậy về phòng.

 

Thẩm Ngạo Thiên ngơ ngẩn trở về phòng : “Khương Nam Khê thể là em gái ? Sao như ?”

 

“Ngạo Thiên, đừng nghĩ nữa, hèn gì hai chúng duyên phận như , hóa đây là ông trời sắp đặt.” Tôn Thúy Hồng từ phía ôm lấy gã, “Hóa hai chúng mới là trời sinh một cặp.”

 

Thẩm Ngạo Thiên: “…”

 

Thẩm Thiên Câu sợ hãi đất ai quan tâm, lão Ngũ bình thường bưng cơm đút cơm cho ông , bây giờ cũng chẳng màng đến ông nữa. Từ những lời , Năm bố chắc chắn mờ ám, hơn nữa bình thường đối xử với bọn họ cũng , chút thấy ông .

 

Cuối cùng Hai định đỡ Thẩm Thiên Câu về phòng, Thẩm Thiên Câu la lối: “Lão Nhị, con đưa bố đến phòng Ngạo Thiên, bố việc tìm nó…”

 

“…” Anh Hai cố nhịn, bên Thẩm Ngạo Thiên thấy Thẩm Thiên Câu qua, trực tiếp bảo Tôn Thúy Hồng đóng cửa .

 

Thẩm Thiên Câu: “…”

 

Tôn Thúy Hồng giường càng nghĩ càng thấy khó chịu, bây giờ trong thôn còn coi thường ả, cảm thấy ả an phận.

 

rõ ràng ả ngăn cản một đôi em ruột đính hôn.

 

Không , ả để cho cả thôn tin tức .

 

Ả là một phụ nữ .

 

“Sao ?” Chu Tịch xuống cạnh Khương Nam Khê, đôi mắt đen của rơi mặt cô, nghĩ xem bắt nạt , ánh mắt trầm xuống.

 

 

Loading...