Thập Niên 70: Gả Cho Trai Quê Tuyệt Tự, Nữ Phụ Đỏng Đảnh Lại Dậy Muộn - Chương 134: Ba Người Anh Trai Ngơ Ngác Nhìn Khương Nam Khê (1)
Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:24:10
Lượt xem: 119
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Nam Khê nghĩ đến cái , bất kể là sự kích động bàng hoàng hôm qua, là sự luống cuống mong chờ đều trong nháy mắt tan biến, như dội một gáo nước lạnh.
Đây là thế của nguyên chủ, của cô, đây cô, là của nguyên chủ, cô là một kẻ mạo danh, thậm chí chiếm lấy xác của nguyên chủ.
Cô là một kẻ trộm.
Khương Nam Khê rút tay , cô nên trả lời thế nào, còn nghi ngờ gì nữa, thái độ hiện tại của cô quyết định việc Thẩm buổi trưa thú nhận .
Thực , Thẩm cho dù , cô bây giờ cũng đang hưởng thụ sự yêu thương của Thẩm dành cho nguyên chủ.
cô thể thật, ở cái thời đại bài trừ mê tín dị đoan , Khương Nam Khê cũng thể là xuyên cơ thể , đến lúc đó Thẩm lóc hỏi nguyên chủ , bảo cô mau ch.óng rời khỏi cơ thể , cô nên trả lời thế nào?
Khương Nam Khê thật hối hận đoán sự thật, nếu cô sự thật, thì thể coi như là chồng thương con dâu.
Bây giờ , cứ như thành bài toán lời giải, cô thế nào cũng đúng.
“Nam Khê…” Mẹ Thẩm thấy động tác của Khương Nam Khê, sắc mặt cô , tay cũng rút về , động tác bài xích rõ ràng, trong lòng bà càng hoảng.
Bà nặn một nụ : “Có con nhớ đến chuyện gì đau lòng ? Cũng đúng, nếu cha con cẩn thận lạc mất con, con cũng sẽ ăn nhờ ở đậu trở thành con cái nhà , nhận cũng là đáng đời.”
Cùng lắm thì , là con dâu bà cũng thương như thế.
Khương Nam Khê mím môi: “Không …”
“Con chỉ là… chỉ là cảm thấy câu hỏi đột ngột quá, chút thích ứng.” Cô lẩm bẩm .
Mẹ Thẩm vội vàng lảng sang chuyện khác: “, quả thực là đột ngột quá, con thích ứng cũng là bình thường.”
Hai đều chuyện nữa, Khương Nam Khê sợ Thẩm hỏi cái gì, cô giải thích thế nào, mà Thẩm là sợ con gái bà vui, cũng dám hỏi nhiều nữa.
Hai đến Hội Phụ Nữ, Khương Nam Khê cắm cúi sắp xếp đồ đạc, đại đội trưởng ngày mai cần họp, cô còn trẻ, Khương Nam Khê cảm thấy thể nắm bắt , liền chủ động xin đầu tiên, buổi trưa về ăn cơm nữa.
Tạ Quyên đều phát hiện mối quan hệ vi diệu giữa hai , cô đặt chiếc áo len đan xong xuống: “Hai thế? Cãi ?”
Quả nhiên chồng nàng dâu chính là dễ cãi .
“Không , chỉ là nhắc đến chuyện đau lòng của con gái thôi.” Mẹ Thẩm ngờ phản ứng của Khương Nam Khê lớn như , bà tưởng con gái bà từ nhà cha nuôi , đối với cha ruột cũng mong đợi, ngờ bài xích như , bà đáng lẽ nên sớm tìm thấy con bé, nếu cũng sẽ để con bé chịu nhiều khổ cực như .
Mẹ Thẩm xong liền rơi nước mắt.
Mấy ngày nay chung sống với Thẩm, Tạ Quyên bà tính tình lớn, tính cách mạnh mẽ, đừng là , ngay cả tỏ yếu đuối cũng từng, bà lão mắt bình thường đôi mắt nhỏ dài sắc bén giờ ươn ướt, ấn tượng hai ngày nay quá sâu sắc , Tạ Quyên luôn cảm thấy sức tấn công hiện tại của bà thể dậy cào cho một cái.
Tạ Quyên: “…”
“Haizz, bà cũng đừng để ý quá, trẻ con bây giờ tâm tư khó đoán lắm.” Cô khuyên nhủ.
“Không , vẫn cùng con gái , con bé một đừng để bắt nạt.” Mẹ Thẩm vội vàng dậy, đuổi theo hướng Khương Nam Khê.
Tạ Quyên: “…”
Khương Nam Khê ngờ Thẩm sẽ đuổi theo, cô vội vàng : “Mẹ, tới đây? Trời nóng thế , con một là .”
Mẹ Thẩm đồng ý: “Sao thể để con một ? Trên đường kẻ mắt nhiều lắm, con một quá nguy hiểm.”
Trên đường, vẫn là Khương Nam Khê mở miệng : “Mẹ, chắc chắn tìm thấy Bảo Châu ? Đừng tìm nhầm đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-ga-cho-trai-que-tuyet-tu-nu-phu-dong-danh-lai-day-muon/chuong-134-ba-nguoi-anh-trai-ngo-ngac-nhin-khuong-nam-khe-1.html.]
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
“Mẹ thể tìm nhầm? Chính là lúc đó nghèo, cơ hội chụp ảnh, nếu nhất định tìm cho con xem, Bảo Châu nhà chúng và hồi nhỏ lớn lên giống hệt , lời hiểu chuyện, cũng đặc biệt ngoan, hiếu thuận, tự nhiên hào phóng, lương thiện, băng tuyết thông minh, linh động, huệ chất lan tâm…”
“… Từ từ.” Đang thuộc lòng từ ngữ đấy , Khương Nam Khê câu thật lòng, nguyên chủ mấy cái cũng nhiều , cảm giác cũng chẳng mấy chỗ giống.
Mà cô, hình như cũng chẳng mấy chỗ giống…
Cái là một khác .
Nếu cô Thẩm Bảo Châu, Khương Nam Khê ngược lúc thể thở phào nhẹ nhõm, so với việc nhận sự sủng ái của Thẩm, cô càng mạo danh thế như .
Mẹ Thẩm cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Nam Khê, con ghét cha ruột của con ?”
Khương Nam Khê đầu thấy ánh mắt cẩn thận mong chờ của bà, nhất thời gì với bà, cô đầu .
Khương Nam Khê nghĩ, thực cô cần gượng gạo như , cứ giống như nghĩ chỉ hưởng thụ là , khác với cô, cô với khác, những cái khác thì mặc kệ nhiều như .
tại trong lòng khó chịu như chứ? Khương Nam Khê cố gắng sống như : “Không ghét ạ, thực con cũng cha ruột là thế nào, bọn họ rốt cuộc yêu con ?”
Mẹ Thẩm thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu bà gấp: “Bọn họ chắc chắn là yêu con, nhất định là đang ở phương xa tha thiết tìm con.”
“Có lẽ .” Khương Nam Khê nghĩ đến cha ruột ở phương xa, đó chẳng là hiện đại ? Cha cô đều con riêng của , thể nhớ đến cô chứ?
“Con thật sự bài xích cha ruột của con ?”
“Không bài xích.”
…
Buổi trưa, nhà họ Thẩm đều về từ sớm, cơm nước xong, ngờ Thẩm và Khương Nam Khê vẫn về, mãi cho đến khi bọn họ ăn một nửa mới thấy hai xuất hiện.
Anh Năm Thẩm Tín Dân vội vàng chạy tới: “Mẹ, về muộn thế? Có tìm em gái ?”
“Là lên trấn họp, trấn để Hội Phụ Nữ chúng tổ chức diễn thuyết phụ nữ tự cường trong đại đội, chuyên mở một lớp xóa mù chữ cho phụ nữ…”
Ai cái ? Anh Năm đen mặt: “Mẹ, tin tức của em gái ? Em gái rốt cuộc đang ở ?”
Anh nghẹn cả buổi sáng, bây giờ hận thể nhảy dựng lên.
Mẹ Thẩm hít sâu một , bà vị trí trung tâm, Khương Nam Khê thì bên cạnh Chu Tịch.
Mẹ Thẩm nghiến răng, bà vẫn cảm thấy cần để Khương Nam Khê chính là Bảo Châu nhà bọn họ, bất kể Bảo Châu oán bà , con bé đều tư cách chuyện .
Thẩm Ngạo Thiên cũng ngoài, Thẩm Bảo Châu rốt cuộc đang ở ? Cô nhớ bao nhiêu?
“Thực tìm thấy Bảo Châu từ nhiều ngày , chính là phận của con bé lắm, một khi công bố phận của con bé khả năng rước lấy lời tiếng , sợ con bé chấp nhận nổi, mới giấu .” Lời của Thẩm thốt khiến trái tim tất cả đều thấp thỏm.
Rước lấy lời tiếng ? Có thể rước lấy lời tiếng gì chứ?
Khương Nam Khê xuống mặt bàn, Chu Tịch nhạy cảm nhận cô , hôm qua cũng như sáng nay lúc vợ ngoài đều che giấu một niềm vui sướng, bây giờ toát một vẻ ủ rũ?
Lông mày nhíu , bàn tay to đặt lên mu bàn tay cô, sắc mặt tối sầm.
Anh Năm giận đùng đùng: “Mẹ, rước lấy lời tiếng thì ? Cho dù là rước lấy lời tiếng con cũng nhận em gái con, khác dám một câu, con nhất định đ.á.n.h c.h.ế.t .”
“ , , gì thể ? Chúng đều là một nhà, gì cũng thể để em gái mũi chịu sào, mấy trai chúng con đây, còn đến lượt em chịu tội.”