Thập Niên 70 Dứt Khoát Từ Hôn, Gả Cho Quân Thiếu Mặt Lạnh - Chương 734: Phản Kháng

Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:18:03
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh bây giờ ghét thấy bộ dạng của Vương Thần Thần, tức giận ném cái cặp sách bé để bàn xuống đất.

 

" nửa ngày, hiểu ?"

 

Vương Thần Thần đây chịu đãi ngộ như thế ?

 

Bất kể là Lục Giang Đình, bố Lục Giang Đình, đều đối xử với bé cực kỳ .

 

Vương Thần Thần mắt thấy tủi đều vô dụng, đột nhiên gào lên với Lục Giang Đình: "Liên quan gì đến chứ? Chuyện chẳng đều do lớn các gây ? Tại bắt gánh chịu tội ?"

 

Lục Giang Đình sững sờ.

 

Vương Thần Thần tiếp tục gào lên: "Từ khi bắt đầu nhớ , các với , là con trai của liệt sĩ. Thực nhớ ông trông như thế nào, càng ông , tất cả đều là các cho mà."

 

Cậu bé chỉ Lục Giang Đình : "Đặc biệt là ông, gần như chuyện của ông với , vẫn luôn là ông . Là ông cho ông như thế nào, là ông với , vì là con trai của ông , nên ông sẽ đối với . Mọi đều , ông đối với , là nể mặt ông .

 

Cũng là các ... cũng là các cho , ông bố , ông là bác cả của , đột nhiên thu hồi tất cả sự đối với . rõ ràng vẫn luôn là , chẳng gì cả, đột nhiên trở thành tội nhân?"

 

Những lời kìm nén quá lâu, bé cũng còn nhỏ nữa, đem đầy bụng uất ức giấy, đó lặp lặp sửa chữa, học thuộc lòng, ghi nhớ kỹ trong đầu.

 

Vào khoảnh khắc , cuối cùng cũng gào thét .

 

Lục Giang Đình nhất thời kinh ngạc.

 

Anh vẫn luôn cảm thấy nó chỉ là một đứa trẻ con, nghĩ tới nó thể những lời .

 

Vương Thần Thần quệt nước mắt, tiếp tục lên án, "Nói là con trai Vương Kiến Quân là các , là con trai Vương Kiến Quốc cũng là các . Đối với là ông, ghét bỏ cũng là ông. Người cứ khăng khăng tranh giành quyền nuôi dưỡng là ông, bây giờ chê là gánh nặng cũng là ông, ông , rốt cuộc trêu chọc gì ông, mà ông đối xử với như ."

 

Một tràng chất vấn, khiến Lục Giang Đình á khẩu trả lời .

 

thế thì chứ?

 

Sự dành cho Vương Thần Thần, vốn dĩ ngay từ đầu nguyên do.

 

Bởi vì nó là con trai của Kiến Quân, bởi vì Kiến Quân vì mà c.h.ế.t, thể bỏ mặc con của .

 

Đã tiền đề , nếu nó con trai của Kiến Quân, tại chăm sóc nó?

 

Anh cũng tùy tiện nhặt ch.ó mèo ngoài đường về nuôi.

 

Lục Giang Đình khẩy một tiếng, gật đầu : " , , cho nên nuôi hơn một năm nay, coi như là trả giá cho sai lầm của chính ."

 

"Mỗi đều sẽ trả giá cho việc sai trái của , ghét nhưng cũng buộc nuôi sống , chính là cái giá trả cho việc tranh giành quyền nuôi dưỡng lúc ."

 

Anh chỉ cánh cửa : "Cho nên, bây giờ thể cút ?"

 

Vương Thần Thần dù cũng là trẻ con, đối mặt với lớn cao to lực lưỡng cùng vẻ mặt hung dữ , bé vẫn sợ đ.á.n.h.

 

Vừa một tràng lên án tiêu hao hết dũng khí của bé, lời thoại học thuộc lâu mới gào .

 

Trước mắt thấy ánh mắt lạnh lẽo của Lục Giang Đình, bé chẳng dám gì nữa, nhặt cặp sách đất lên về phòng.

 

Bài tập?

 

Thôi, đằng nào cũng chẳng ai quan tâm, bé cũng , dứt khoát nữa.

 

Không ai chuyện với bé, ai để ý đến bé, cũng ai quan tâm bé.

 

Bây giờ chút hối hận, cảm thấy nên ở .

 

Ngày hôm , Vương Thần Thần tìm Đường Tiểu Phân.

 

Đường Tiểu Phân đang quét đường thấy Vương Thần Thần đeo cặp sách ở ngã tư thì sững .

 

Sau đó với chị Triệu một tiếng, bỏ chổi xuống về phía Vương Thần Thần.

 

"Cháu đến tìm cô ?"

 

Vương Thần Thần gật đầu.

 

"Giờ , cháu còn học?"

 

Vương Thần Thần lí nhí : "Đi muộn một chút ạ."

 

cũng chẳng ai quan tâm.

 

Không phụ quản, thành tích kém, giáo viên chắc cũng bỏ mặc .

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Cậu bé dù trốn học cũng sẽ chẳng ai để ý.

 

"Cháu tìm cô việc gì?" Đường Tiểu Phân hỏi bé.

 

"Cô... thể... thể đưa cháu về nhà ?"

 

Đường Tiểu Phân chút ngơ ngác, "Đưa cháu về nhà? Về ? Nhà ông bà nội cháu ?"

 

Vương Thần Thần gật đầu.

 

Đường Tiểu Phân hít sâu một , "Cháu học chứ, ở đây đang yên đang lành, tại về nhà ông bà nội?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dut-khoat-tu-hon-ga-cho-quan-thieu-mat-lanh/chuong-734-phan-khang.html.]

 

Vương Thần Thần nhỏ giọng : "Cháu về nhà."

 

Đó ít nhất là nhà bé, cần nhẫn nhục chịu đựng ở chỗ Lục Giang Đình.

 

Bây giờ bé hối hận , lúc đầu nên theo bà nội.

 

Đường Tiểu Phân bé xảy chuyện gì, nhưng khó đoán.

 

Có lẽ Lục Giang Đình đối xử với .

 

Tại Lục Giang Đình đối xử với ? Đoán cũng đoán .

 

Ngay từ đầu, Lục Giang Đình chăm sóc bé, là vì bé là con trai của Vương Kiến Quân.

 

Cậu bé con trai Vương Kiến Quân, Lục Giang Đình tự nhiên sẽ với bé nữa.

 

"Cô giúp cháu." Đường Tiểu Phân : "Cô , hơn nữa... cô cũng định về đó nữa. Cô ly hôn với bố cháu , đó nhà cô."

 

Vương Thần Thần thôi.

 

Đường Tiểu Phân: "Cháu còn việc gì ?"

 

Vương Thần Thần lắc đầu, "Không còn việc gì nữa ạ, cháu đây."

 

Cậu bé đeo cặp sách lủi thủi rời .

 

Cậu bé đương nhiên họ ly hôn, cũng ly hôn nghĩa là gì.

 

Chỉ là ngoài tìm cô , nghĩ nào khác.

 

Đường Tiểu Phân bóng lưng xa dần của Vương Thần Thần, thở dài lắc đầu.

 

Lúc giọng của chị Triệu vang lên lưng cô.

 

"Đứa bé cũng đáng thương thật, bây giờ coi như là hỏng ."

 

Có lẽ .

 

liên quan đến cô.

 

Đừng là cô thể về, cho dù về cô cũng sẽ mang theo Vương Thần Thần.

 

Bản cô còn đáng thương, con cái của còn thương hết, tâm sức thương hại khác?

 

Sắp tan , lãnh đạo của họ đột nhiên tới, bảo Đường Tiểu Phân quét dọn xong thì đến văn phòng một chuyến.

 

Đường Tiểu Phân nhận lời.

 

Lãnh đạo , chị Triệu liền tò mò hỏi: "Việc gì thế?"

 

"Em ."

 

"Oa, là thấy em chăm chỉ nên tăng lương cho em chứ?"

 

Đường Tiểu Phân dở dở , thầm nghĩ thể chứ?

 

Quét dọn sạch sẽ, cũng chuyện gì ghê gớm.

 

"Chắc chắn vì tăng lương ."

 

"Thế là vì ?"

 

"Em thật sự ."

 

Chị Triệu nổi tính tò mò, nghĩ đằng nào cũng rảnh rỗi, dứt khoát cùng Đường Tiểu Phân.

 

chị trong, chỉ ngoài cửa .

 

Gõ cửa, trong phòng truyền tiếng , "Vào ."

 

"Lãnh đạo, tìm ạ?"

 

"Ừ, chuyện hộ khẩu của cô manh mối ."

 

Hóa là vì chuyện hộ khẩu.

 

Hộ khẩu của cô ở nhà họ Vương, bây giờ ly hôn , tự nhiên chuyển .

 

nhà đẻ cô chắc chắn sẽ nhận cô, chuyển cũng chỗ chuyển.

 

Sau đó thể do đơn vị chuyển hộ khẩu tập thể trong thành phố, cô chút do dự đến tìm lãnh đạo.

 

Lãnh đạo sẽ giúp cô hỏi thử, ngờ nhanh như kết quả.

 

"Cảm ơn lãnh đạo, cảm ơn nhiều lắm."

 

"Bên thì đồng ý tiếp nhận , nhưng cô còn về quê một chuyến, đến đồn công an địa phương xin cái giấy chứng nhận chuyển hộ khẩu."

 

 

Loading...