Thập Niên 70 Dứt Khoát Từ Hôn, Gả Cho Quân Thiếu Mặt Lạnh - Chương 717: Quan Hệ Công Chúng
Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:17:46
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Bỉnh Chi vốn định , chuyện mặt giải quyết là .
Không ngờ Lâm Ngọc Dao kiên quyết tự .
Đương nhiên, cô mặt giải quyết đúng là hơn, bởi vì đều cô mới là cổ đông lớn nhất.
Thật Lâm Ngọc Dao cũng lo lắng của đối thủ giở trò.
Cô mà mặt, đầu xảy chuyện lớn như , cô trốn ở phía lên tiếng, đẩy phó tổng đỡ đạn.
Dư luận mà, chỉ cần cho đối phương kẽ hở, phát triển thế nào cũng khả năng.
Ban đêm Phó Hoài Nghĩa hỏi: "Em thật sự tự ?"
"Phải , em đều với bọn họ , phóng viên và bài cũng sắp xếp xong." Cô khựng một chút, : "Đoán chừng phóng viên của đối thủ ngửi thấy mùi cũng đang đường ."
Phó Hoài Nghĩa mới hiểu, bọn họ kiếm đồng tiền cũng dễ dàng.
"Nếu gặp nhà thương thì thế nào? Nếu nhà thương kẻ ý đồ kích động, thể sẽ một chuyện mất lý trí."
Lâm Ngọc Dao : "Yên tâm , em mang theo vệ sĩ mà."
lúc ông cụ hôm nay cũng ở nhà bọn họ trông con, cô , ông cũng yên tâm.
"Tiểu Văn, con cùng Ngọc Dao ."
"Vâng."
Lâm Ngọc Dao sững sờ, "Ông nội, cần phiền cả ạ."
"Để nó , cả con thủ ."
Anh cả còn mang theo s.ú.n.g, giấy phép sử dụng s.ú.n.g.
Thật vẫn nhận lương, là vệ sĩ cận của ông cụ.
Ông cụ cứ kiên quyết, Lâm Ngọc Dao cách nào từ chối, chỉ đành để Phó Văn cùng.
Cô chút dở dở , thời buổi mấy dám động thủ con mắt của công chúng chứ?
Người nhà lý trí mà bọn họ , chẳng qua là phỏng đoán mà thôi.
Sáng sớm hôm Lâm Ngọc Dao xuất phát thành phố bên cạnh, ông cụ hai đứa chắt hôm nay sữa b.ú, lo lắng chúng quấy , cứ mãi về nhà bác cả.
Sau đó Diệp Liên bọn họ theo thường lệ đến thăm cháu, liền trò chuyện với bọn họ cả buổi.
qua mấy ngày nữa Lâm Đại Vi thể tới , ông cảm thấy còn trẻ, nên tìm một công việc thêm.
Tìm mấy ngày việc thích hợp, ngược Lâm Ngọc Dao .
Lâm Ngọc Dao với cả, cả sắp xếp cho ông đến công ty vận tải của bọn họ trông cổng.
Một tháng đưa ông một trăm tệ, ông vui vẻ, hai ngày nữa là .
Lâm Ngọc Dao và Trần Bỉnh Chi đến bệnh viện của hai thương, tối qua bọn họ qua cơn nguy kịch, chuyển phòng bệnh.
Bọn họ trong phòng bệnh, thăm hỏi thương.
Cửa chật kín phóng viên, xếp chồng từ lên cao ngất, đèn flash nháy liên tục.
Cô ngoài phóng viên vây quanh hỏi một đống vấn đề.
Nào là nhân viên t.h.u.ố.c nổ thuê chứng chỉ hành nghề ? Có chuyên nghiệp ? Tại xảy t.a.i n.ạ.n ?
Còn may mà là thế , nếu thương mỗ mỗ thì thế nào.
Bởi vì mặt của một trong hai thế nổ thương.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Diễn viên dựa cái mặt, nếu bản diễn viên hủy dung, thì đúng là nghiêm trọng hơn.
Lâm Ngọc Dao với phóng viên, cho dù thương là thế , công ty bọn họ cũng coi trọng như .
Theo cô thấy, sinh mạng phân biệt sang hèn.
Câu trả lời tự nhiên nhận một tràng khen ngợi.
nhanh kẻ gai góc đặt câu hỏi, "Đã sinh mạng phân biệt sang hèn, tại dùng thế chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dut-khoat-tu-hon-ga-cho-quan-thieu-mat-lanh/chuong-717-quan-he-cong-chung.html.]
"Nghề nào nghiệp nấy, thế chúng thuê đều là diễn viên đóng thế chuyên nghiệp, bọn họ trải qua huấn luyện dài hạn, thể thông qua kỹ năng chuyên nghiệp và biện pháp bảo hộ để giảm thiểu rủi ro, tránh cho diễn viên vì t.a.i n.ạ.n mà ảnh hưởng đến tiến độ phim hoặc sự nghiệp diễn xuất."
"Vậy tại dứt khoát để diễn viên đóng thế diễn luôn ?"
Lâm Ngọc Dao nhạt, "Không năng như , một võ thuật chắc múa, cưỡi ngựa, chắc trượt tuyết. Còn dung mạo thượng thừa, diễn xuất văn nghệ đạt chuẩn, tìm diễn viên chu mặt? Các vị đúng là khó diễn viên của chúng ."
Vị phóng viên tự câu hỏi của quá đáng, lui sang một bên.
Người nhà thương đúng là chút kích động, nhưng vẫn đến mức mất kiểm soát.
Lâm Ngọc Dao mặt cam đoan sẽ nâng cao chi phí an , đồng thời cam đoan sẽ đưa mức bồi thường khiến hai nhà bọn họ hài lòng, nhà hai mới trấn an.
Ngày hôm chuyện lên các mặt báo lớn, tin tức giải trí.
Bọn họ đặt bài phỏng vấn của phóng viên lên trang nhất, xây dựng cơ sở , tạo ấn tượng đầu tiên.
Bà chủ sinh con xong đích lái xe đến bệnh viện cách mấy trăm cây thăm hỏi, an ủi nhà, là một chiêu trò .
Hình tượng dựng lên, cho dù đối thủ gây chuyện, cũng lật lên sóng gió gì lớn.
"Phóng viên hỏi chúng tại dùng thế lai lịch gì, điều tra rõ ?"
Trần Bỉnh Chi gật đầu, : "Điều tra rõ , kẻ thù cũ của chúng ."
"Ồ?"
"Chính là Lão Ngưu đấy, Ngưu xã trưởng của nhà xuất bản Vân Hoa đây. Sau đó điều chuyển công tác đến Bộ Văn hóa, năm ngoái ở buổi họp báo công khai vạch trần ông , ông cấp xử lý ông , ông nộp đơn từ chức . Sau khi từ chức, ông liền kéo đầu tư mở công ty điện ảnh, bộ phim đầu tiên phát sóng ."
Lâm Ngọc Dao sững sờ, "Chuyện khi nào?"
"Chính là mấy ngày cô sinh con thì chiếu tập đầu, thấy cô khá khó chịu, nên với cô."
Lâm Ngọc Dao gật đầu, "Không , chúng cũng thể độc quyền ngành , ai bản lĩnh nấy thôi."
"Lão Ngưu cũng lành gì, ông là thích dùng thủ đoạn."
"Ừ, chú ý ông nhiều hơn."
Theo Lâm Ngọc Dao thấy thì chẳng là gì cả, cạnh tranh thời điểm tính là gì? Căn bản tính là cạnh tranh gì cả.
Đâu cũng là thị trường, ti vi một ngày nhiễu sóng mấy tiếng đồng hồ, đều gì để chiếu.
Tương lai trăm hoa đua nở, xếp hàng chờ chiếu, đó mới gọi là cạnh tranh.
Mặc dù bọn họ nắm giữ tiên cơ, kiểm soát xu hướng dư luận, nhưng vẫn một tờ báo lá cải đăng mấy thứ cắt câu lấy nghĩa, từ đó bôi nhọ bọn họ.
Trần Bỉnh Chi tức giận, "Lũ đúng là thất đức."
Lâm Ngọc Dao cầm tờ báo như điều suy nghĩ, một lát hỏi: "Tỷ lệ lan truyền của loại báo địa phương thế nào?"
"Tỷ lệ lan truyền của một tờ báo địa phương tuy , nhưng lo đây là sự thăm dò của ."
Cũng lý.
Nếu bọn họ xử lý, đoán chừng lục tục sẽ nhiều tờ báo địa phương đăng, ảnh hưởng sẽ lớn đấy.
"Vậy chúng kiện bọn họ."
Lâm Ngọc Dao trực tiếp gọi điện thoại cho luật sư Nhiếp, phiền đến một chuyến.
Công ty của Lâm Ngọc Dao bây giờ là khách hàng lớn nhất của văn phòng luật sư bọn họ, đồng thời bản Lâm Ngọc Dao cũng là một trong những cổ đông của văn phòng luật sư.
Văn phòng luật sư định mở rộng, nhưng chỗ ở nội thành hạn, bọn họ quyết định chuyển đến trấn Thần Sơn.
Địa điểm, chính là văn phòng hiện tại của Lâm Ngọc Dao.
Đợi khi Lâm Ngọc Dao bọn họ chuyển , nơi sẽ sửa thành văn phòng luật sư.
Để thuận tiện, ở đây giữ cho luật sư Nhiếp một phòng việc nhỏ, thỉnh thoảng đến bên xử lý vụ án, cũng coi như văn phòng của riêng .
Sau khi luật sư Nhiếp đến, Lâm Ngọc Dao với quan điểm của .
"Anh xem kiện ?"
Luật sư Nhiếp : "Lâm tổng thì tự nhiên là ."
"Vậy thì kiện đến c.h.ế.t, cho bọn họ chúng quả hồng mềm, hình tượng của tập đoàn Tinh Vân cũng cho phép bôi nhọ."