Thập Niên 70 Dứt Khoát Từ Hôn, Gả Cho Quân Thiếu Mặt Lạnh - Chương 713: Lại Một Năm Mới Đến
Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:17:42
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe ông , Trương Phương Phương tức giận nhéo cánh tay ông một cái.
"Biết mà ông còn ? Ông như , vợ chồng thằng Hai thì nghĩ thế nào?"
Phó Hưng Vĩ: "Cái ... chỉ là một câu thôi mà, thật cũng để ý, chuyện gì chứ?"
"Sao gì? Năm xưa khi con trai chúng còn sống, ông cụ cũng thiên vị nhà chúng hơn ? Căn nhà , là nhà tổ bố ở mấy chục năm đều để cho chúng , nhà chú Hai gì ?"
Phó Hưng Vĩ: "..."
"Năm xưa ông cụ lòng bồi dưỡng con trai chúng tiếp quản vị trí của ông, gia đình chú Hai cũng gì? Lúc đó ông ông cụ thiên vị ?"
"Cái ... cũng gì ."
"Ông gì, thì nhất đừng gì cả. Gia đình đang yên ấm, đừng cho xa cách. Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, nhưng cũng chỗ dày chỗ mỏng. Mười ngón tay liền tim, nhưng cũng ngón dài ngón ngắn. Ông cụ thánh nhân, ông mong ông cụ giữ cho bát nước thăng bằng, thể chứ? Đừng Hoài Nghĩa bên đó sinh hai con trai, cho dù sinh hai con gái, ông cụ chắc chắn cũng thiên vị cháu trai hơn."
Phó Hưng Vĩ nhất thời nên lời.
Trương Phương Phương nhận vấn đề còn thấu đáo hơn ông.
Khi con trai cả của bà còn sống, chi cả bọn họ sủng ái hơn, tài nguyên đều dồn hết lên con trai bà, ông cụ một lòng nâng đỡ cháu đích tôn lên tiếp quản vị trí của .
Quyền lực, địa vị, ai mà đỏ mắt?
Lúc đó gia đình chú Hai chẳng gì, bà cảm thấy hôm nay bọn họ cũng nên gì, dù là đùa cũng .
Trương Phương Phương khổ khẩu bà tâm với Phó Hưng Vĩ một tràng, Phó Hưng Vĩ cũng nhận sai của .
Lời là đùa, nhưng trong lòng chua xót , tự ông cũng rõ.
Bao nhiêu cơm còn đủ ăn, thật những gì bọn họ ngày hôm nay, vượt qua bao nhiêu .
Những năm đầu bọn họ khởi nghiệp, cũng đều là tiền của ông cụ bà cụ, ông nhận thật sự ít.
Phó Hưng Vĩ nghĩ đến gia đình khác, vì tranh giành gia sản, thông thường con dâu mới là lực lượng chính.
Vợ ông thì ngược .
Cũng chính vì , quan hệ em bọn họ vẫn luôn .
Phó Hưng Vĩ : "Vẫn là vợ thấu đáo, chẳng trách vợ hiền vượng ba đời."
Trở về trong phòng, ông cụ đang phàn nàn về chuyện bọn họ cho Phó Thư Nhiên mặc váy.
"Mùa đông lạnh thế mà mặc váy, đầu óc mấy đứa các con nghĩ cái gì ?"
Phó Nhạc Di đang giải thích: "Ông nội, thật sự là do con bé tự đòi mặc đấy ạ."
"Thế còn cái ? Mùa đông lạnh lẽo một đôi giày bông cũng , cho mặc cái thứ thể ấm ?"
Giày và váy là theo bộ, một đôi giày da nhỏ thể mù mắt , mặt giày lấp lánh ánh sáng.
"Cái cũng là do con bé tự đòi ."
"Hừ, nó còn nhỏ như , nó thì hiểu cái gì? Không trông con còn mạnh miệng."
Phó Nhạc Di cạn lời, : "Ông giỏi thì ông , ông bảo con bé ."
"Hây, ? Thư Nhiên, đây, dẫn ông cố phòng con, chúng bộ quần áo giày dép ."
"Con ." Phó Thư Nhiên dứt khoát từ chối.
"Ây, cái con bé , bộ , còn giữ ấm. Nghe lời, , chúng quần áo."
"Váy của con , quần áo của ông cố mới ."
"Bố, một thế hệ thẩm mỹ của một thế hệ, khó bố, bố cũng đừng khó ."
Ông cụ: "..." Lại con trai cả chặn họng, đây là đến đòi nợ ?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Một lát Phó Hoài Nghĩa và Lâm Ngọc Dao đến, bọn họ mang theo ít đồ về.
Nguyên liệu nấu ăn Phó Hoài Nghĩa nhờ đặt đó, là đồ đ.á.n.h bắt biển, khi lên bờ lập tức gửi tới.
Thấy bọn họ mang về, Trương Phương Phương lập tức sắp xếp mang xuống bếp xử lý.
Bây giờ đúng là một đại gia đình, ba đứa nhỏ còn bé, bữa cơm tất niên một cái bàn cũng miễn cưỡng đủ.
Nếu đợi thêm vài năm nữa, bọn họ đổi cái bàn lớn hơn, hoặc là chia hai bàn.
Sau bữa cơm tất niên năm nay, Phó Hoài Nghĩa và Lâm Ngọc Dao ở đây đón giao thừa.
Bọn họ về sớm một chút, còn hầu hạ hai đứa nhỏ ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dut-khoat-tu-hon-ga-cho-quan-thieu-mat-lanh/chuong-713-lai-mot-nam-moi-den.html.]
Vì là Tết mà, bảo mẫu về quê ăn Tết, thể ở nhà bọn họ .
Cũng may hai đều nghỉ, đành tự vất vả một chút trông con.
Phó Hoài Nghĩa hứa với Lâm Ngọc Dao, chuyện trông con là chủ lực.
Thế là một tay ôm một đứa ở ghế , Lâm Ngọc Dao lái xe phía .
Có trẻ con ở đây, cũng dám lái quá nhanh, là cẩn thận.
Lúc về đến nhà vẫn còn sớm, đến chín giờ, trong khu tập thể náo nhiệt.
Gia đình ba nhà Chu Tĩnh, còn cha trai cô , tất cả đều đang chơi đùa lầu, đốt pháo hoa các kiểu.
Lâm Bình thấy xe bọn họ về, liền vội vàng chạy tới giúp đỡ.
"Anh rể, một ôm hai đứa ? Mỏi tay chứ, để em ôm giúp một đứa."
"Cậu đấy?"
"Được, chắc chắn . Mấy hôm , ngày nào em cũng theo sang nhà bế cháu mà."
Trường học nghỉ sớm hơn một chút, nghỉ vài ngày là qua đây , ngày nào cũng ở nhà bọn họ.
Một là thể dùng máy tính nhà bọn họ, hai là thể trêu cháu.
Chia một đứa bé tay Lâm Bình, Phó Hoài Nghĩa nhẹ nhõm hơn nhiều.
Đứa bé hai tháng tuổi nặng, nhưng chịu nổi việc cẩn thận từng li từng tí ôm suốt cả quãng đường.
Lâm Ngọc Dao đỗ xe xong, cũng đón lấy một đứa.
"Anh nghỉ một lát ."
"Anh mệt."
"Anh thôi ."
Sao thể mệt? Cánh tay đều mỏi nhừ .
Hai đứa bé rời tay, vội vàng xoa xoa cánh tay tê mỏi của .
Lúc Chu Tĩnh tới chuyện với Lâm Ngọc Dao.
"Hôm nay hai em ăn cơm tất niên , về nhanh thế? Không đón giao thừa ?"
Lâm Ngọc Dao : "Bọn em thì đón giao thừa , nhưng hai đứa nhỏ thì chịu nổi, nhà bác cả chỗ ngủ ."
"Thế cũng là một đại gia đình , cũng coi như con cháu đầy đàn."
Cô cúi đầu đứa bé trong lòng cô : "Đứa bé ngoan thật đấy, chẳng quấy chút nào, đây là Đại Bảo Nhị Bảo thế?"
"Nhị Bảo, Đại Bảo đang ở chỗ em trai em."
Lâm Bình đang ôm Đại Bảo gì đó với Diệp Liên và .
"Em trai em cũng còn nhỏ nữa nhỉ, cần mối cho ."
"Hả?" Lâm Bình thể mối ?
Cô còn từng nghĩ tới , trong ấn tượng của cô, Lâm Bình vẫn là một đứa trẻ.
Nghĩ kỹ , hình như cũng thể mối .
"Không vội, nó vẫn còn đang học mà."
"Sang năm là nghiệp nhỉ?"
" , đợi nó nghiệp xong xem phân công công tác thế nào, đến lúc đó hãy bàn chuyện mối."
"Cũng , thanh niên bây giờ nhiều thích mối nữa, chừng tự yêu đương một cô."
" ."
Chồng của Chu Tĩnh dẫn con gái bọn họ ngoài khu tập thể đốt pháo hoa, Chu Tĩnh la lên bảo bọn họ cẩn thận một chút, cũng thấy .
Chu Tĩnh cảm thán : "Con gái chị bố nó dạy dỗ, càng ngày càng giống con trai, nghịch ngợm lắm."
Lâm Ngọc Dao , "Thế thì mà, đây con bé nhát gan quá."
Lâm Ngọc Dao còn nhớ dáng vẻ đầu gặp đứa bé , ánh mắt rụt rè, cẩn thận từng li từng tí.
Con bé từ nhỏ bà nội ghét bỏ, theo bà ngoại lớn đến hơn ba tuổi, thậm chí ngay cả với Chu Tĩnh cũng .