Thập Niên 70 Dứt Khoát Từ Hôn, Gả Cho Quân Thiếu Mặt Lạnh - Chương 387: Anh Ta Nói Muốn Ly Hôn?
Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:30:52
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông coi là chuyện to tát, nhưng Lục Giang Đình a.
Anh tưởng Lão Vương lọt tai , trong lòng nghĩ, chuyện lớn như thể nhất thời nửa khắc cũng xong .
Mấy ngày nay bận, qua mấy ngày nữa hãy , chừng sẽ phê chuẩn thôi.
Cho nên định về nhà nữa.
Hôm nay phát lương, tan sớm, về , cũng chỉ là đợi ở cổng trường học.
Thăm Vương Thần Thần, xem bố đến đón Vương Thần Thần tan học.
Lúc đến Vương Thần Thần còn tan học, ngược thấy bố sớm qua đây .
Đang đợi gốc cây đối diện trường học.
Lục Giang Đình cái lưng ngày càng còng của bố già, dáng vẻ chống gậy cũng khó khăn, trong lòng cũng dễ chịu.
"Bố, con mua cho bố cái xe lăn nhé."
Lục Tùng phất phất tay, "Thôi, tốn tiền, lãng phí."
"Không , con phát lương. Bố, bố xem, hai trăm tệ lận."
Lục Tùng vẫn từ chối, "Không cần , bố chỉ mấy ngày nay đau lưng mới như . Bố còn đến lúc cần xe lăn, đợi bố thật sự nữa hẵng ."
Trong lòng Lục Giang Đình chua xót, đau lưng, chính là do hôm đó Phương Tình đạp.
Bố già u.n.g t.h.ư, còn thể sống bao lâu, cô thể tay với một bệnh nhân u.n.g t.h.ư, cô sợ cú đạp đó lực đạo khống chế , trực tiếp đạp c.h.ế.t bố già ?
Cô sợ bệnh tình của ông nặng thêm ?
Phương Tình thể như ?
Điều khác với Phương Tình chất phác, yếu đuối, lương thiện, cần cù trong ấn tượng của .
"Bố, đều trách con đúng, trách con . Nếu... nếu lúc đầu con mượn tiền đó, hủy hôn với Ngọc Dao, bố cũng cần chịu tội . Ngọc Dao , lương thiện, cô chắc chắn chuyện động thủ với bố."
Vương Thúy Lan đỡ Lục Tùng liên tục thở dài, "Bây giờ những thứ còn tác dụng gì chứ? Thôi thôi, con , như , con cứ cùng Phương Tình sống cho ."
"Không , con với Vương bộ trưởng , con ly hôn với Phương Tình."
Hai ngẩn .
Lục Tùng kinh ngạc : "Thật ?"
Lục Giang Đình gật gật đầu, "Vâng, con nghĩ , con và Phương Tình sống với , chúng con ở bên chính là một sai lầm, nên ly hôn. Ly , cho cô và Thần Thần, cho bố , cho con, đều ."
"Tốt ." Lục Tùng kích động thôi, "Giang Đình, con thể nghĩ như thật sự là quá ."
Vương Thúy Lan, "Cái ... nếu ly hôn , chúng thế nào? Ai chăm sóc chúng ?"
Mắt bà còn khỏi hẳn, đợi mắt bà khỏi , chẳng lẽ bà đến bảo mẫu hầu hạ ông già?
Ở quê thì , đun củi nấu cơm.
ở đây, bà thật sự dám dùng cái bếp ga a.
Lục Giang Đình : "Mẹ, con nghĩ , đợi ly hôn xong, con bỏ tiền thuê một giúp việc chăm sóc bố ."
"Hả? Vậy bao nhiêu tiền một tháng?"
"Con hỏi thăm , tìm mấy cô ở gần đây, năm mươi đồng là thể tìm một ."
Vương Thúy Lan: "Nhiều thế? Không , cần tìm , tự là . Đợi mắt khỏi, thể chăm sóc bố con ."
Vừa tốn nhiều tiền như , bà nghĩ thầm còn bằng tự .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Tuy rằng cái bếp ga dọa , nhưng Phương Tình dùng lâu như cũng ?
Bà vì tiết kiệm tiền đó, nguyện ý học.
"Mẹ, cũng còn trẻ nữa, năm mươi đồng thể thuê một giúp việc chăm sóc bố đáng."
"Mẹ và bố con vẫn khỏe, cần giúp việc bưng bô đổ rác, tiền lãng phí quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dut-khoat-tu-hon-ga-cho-quan-thieu-mat-lanh/chuong-387-anh-ta-noi-muon-ly-hon.html.]
Lục Giang Đình đỡ trán, nghĩ thầm già còn , giúp việc năm mươi đồng chỉ nấu hai bữa cơm, giặt giũ quần áo.
Nếu bưng bô đổ rác ở hầu hạ, chắc chắn cái giá .
Có điều, cảm thấy chỉ cần Phương Tình ở bên cạnh dăm bữa nửa tháng kích động, bố già chắc chắn thể sống thêm vài năm.
Mấy năm nay họ thể tự lo liệu sinh hoạt, thuê một giúp việc như là .
Đợi qua vài năm nữa bố tuổi tác lớn hơn chút, thật sự nữa, cũng vượt qua thời kỳ kinh tế khó khăn nhất, thể thuê một giúp việc hơn chút.
già chấp nhận , cảm thấy đắt.
Lúc bố già mở miệng : "Bà nó, Giang Đình đúng đấy. Hai đều còn trẻ nữa, bỏ năm mươi đồng thuê giúp việc thể nấu cơm cho chúng một tháng, cảm thấy đáng lắm. Bà xem Phương Tình cầm năm mươi đồng mua bộ quần áo, cả ngày ở nhà quăng quật, thà bỏ tiền thuê giúp việc còn hơn."
Bà cảm thấy ông già lý, nhưng năm mươi đồng lận.
Con trai kiếm tiền dễ dàng, bà thấy , bà xót con trai bà.
Rối rắm vô cùng.
Lúc Lục Giang Đình : "Mẹ, ly hôn một ngày hai ngày là thể ly , chuyện để hãy ."
Haizz!
"Được , để hãy ."
Đang chuyện thì trường học tan học , Lục Giang Đình với vợ chồng Lục Tùng: "Bố, , hai cứ đợi ở đây , chỗ ít , con qua đó đón."
"Được."
Anh đợi bao lâu thì đợi Vương Thần Thần.
Vương Thần Thần thấy vui vẻ, chủ động nắm lấy tay , kể cho chuyện vui ở trường.
Lục Giang Đình thích nó, bộ dạng vui vẻ của nó, khỏi khiến nhớ đến Vương Kiến Quân.
Vương Kiến Quân là một trầm lặng, , nhớ thì, hình như từng thấy nụ như mặt Vương Kiến Quân.
Anh tại .
Bởi vì ruột của Vương Kiến Quân mất sớm, bố cưới kế.
Có kế thì bố dượng, tuổi thơ của hạnh phúc, chịu nhiều khổ, đương nhiên nổi .
Thần Thần mất bố, cảnh quá giống Kiến Quân năm đó, thể để Thần Thần vết xe đổ của Kiến Quân.
Nếu ly hôn với Phương Tình, Phương Tình tái hôn, đối phương thể đối với Thần Thần ?
Lục Giang Đình rùng một cái, liên tục tự nhủ với bản , thể nghĩ những thứ .
Phương Tình cũng chắc sẽ tái hôn.
Cho dù Phương Tình tái hôn, cô cũng thể để Thần Thần chịu thiệt, cô và bố Kiến Quân vẫn là giống .
Vứt bỏ những cảm xúc đó, Lục Giang Đình đỡ bố , Vương Thần Thần dắt Vương Thúy Lan mắt mũi , Phương Tình, bốn bọn họ qua ngược còn hài hòa.
Vừa đến đầu hẻm Lục Giang Đình liền nữa, : "Bố, , con chỉ đưa hai đến đây thôi. Đơn vị còn việc, con về ."
Lục Tùng và Vương Thúy Lan đều chuyện gì xảy , tự nhiên ngăn cản .
Vương Thần Thần đột nhiên gọi , "Chú Lục."
"Sao thế?" Lục Giang Đình cúi đầu hỏi.
"Chú Lục, chú ly hôn với cháu ?"
Lục Giang Đình: "..." Sao nó ?
, hôm đó họ cãi dữ dội như , nó cũng ở đó.
Lục Giang Đình xổm xuống : "Thần Thần, chú bất kể cùng cháu thế nào, mãi mãi đều là chú Lục của cháu, chú Lục sẽ luôn chăm sóc cháu."
Vương Thần Thần chảy nước mắt, "Chú Lục, chú đừng ly hôn với cháu ? Mẹ sai , sẽ tiết kiệm hơn, cũng sẽ đối với ông bà nội, và chú đồng cam cộng khổ, chúng cùng sống cho ."
Anh cảm thấy nhất định là Phương Tình dạy nó như , chỉ xoa xoa đầu nó : "Thần Thần, bây giờ cháu còn nhỏ, một việc hiểu, sẽ hiểu thôi. Về , với cháu, chú và cô sống tiếp nữa, vì cô động thủ đ.á.n.h ông nội, cũng vì tiền."