Thập Niên 70 Dứt Khoát Từ Hôn, Gả Cho Quân Thiếu Mặt Lạnh - Chương 325: Coi Cô Ta Như Trâu Già
Cập nhật lúc: 2026-03-19 11:36:19
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Thúy Lan thấy cô ngoài, vội vàng : "Phương Tình, mắt thấy, chuyện đây, nhanh nhanh, đưa bệnh viện..."
Phương Tình cũng để ý đến bà , trực tiếp xách rác ngoài.
Đổ rác xong cô cũng lập tức về, mà chạy đến một bốt điện thoại bên ngoài khu tập thể cũ nát.
Nhìn thời gian, còn nửa tiếng nữa là đến giờ thể gọi điện thoại.
Cô cứ đợi ở đây, lát nữa gọi điện thoại cho Lục Giang Đình.
Bên , Lục Tùng thấy Phương Tình , liền lén lút trở về.
Từ trong túi áo nhét một cái bánh bao tay Vương Thúy Lan.
"Bà nó, thấy nó đổ rác , nó thế nào?"
Vương Thúy Lan ăn bánh bao : "Con tiện nhân tâm địa độc ác lắm, kém xa Ngọc Dao. Nếu là Ngọc Dao thấy ngã mặt đất, chắc chắn vội vàng đến đỡ dậy. Con tiện nhân , đều giả mù , nó cũng chẳng thèm để ý, cứ để tự xổm mặt đất dọn dẹp."
Lục Tùng hít sâu một : " sớm con quả phụ Phương ."
"Haizz."
Lục Tùng vội vàng sửa miệng: "Ý là, sớm Phương Tình . Nó là nhắm tiền của Giang Đình nhà chúng , nhắm việc chiếm hời mà đến. Cái loại đàn bà từng lấy chồng , tâm cơ nhiều lắm, thể giống như Ngọc Dao, chúng từ bé đến lớn, rõ gốc gác."
"Haizz! , Ngọc Dao là đứa trẻ ngoan. Nếu Phương Tình hổ, cố ý phá hoại, Ngọc Dao sớm thành con dâu nhà chúng ." Vương Thúy Lan cảm thán .
Nhắc tới việc con trai thể kết hôn với Lâm Ngọc Dao rõ gốc gác, bọn họ vẫn vô cùng tiếc nuối.
Hai trầm mặc hồi lâu.
Lục Tùng đột nhiên : "Thôi thôi, như , chuyện của Ngọc Dao đừng nghĩ nữa. Nghĩ xem trị Phương Tình thế nào , cái đồ lười biếng . cũng chẳng còn sống mấy năm nữa, mấy năm cuối đời còn chịu sự tức giận từ nó."
Vương Thúy Lan nghĩ nghĩ : "Ông cũng đừng cứ mắng nó, chúng còn trông cậy nó hầu hạ đấy."
"Hừ." Lục Tùng hừ lạnh một tiếng : "Nó khổ Giang Đình nhà chúng thê t.h.ả.m như thế, mắng nó nuốt trôi cục tức . Bà thì mắng nó đấy, bà xem nó thương bà ?"
Lục Tùng ngoài cửa sổ, thấy Phương Tình trở về.
Ông phẫn nộ : "Cũng , cơm sáng nấu cho chúng , cơm trưa cũng nấu cho chúng . Đợi Giang Đình về, xem cáo trạng nó."
Vương Thúy Lan: "Giang Đình gần đây khá bận, ba năm ngày mới thể về một ."
" , sẽ phiền nó việc, đợi nó rảnh ."
Hai chịu khổ nữa cũng từng nghĩ tới việc phiền Lục Giang Đình, sợ mang đến phiền phức cho , ảnh hưởng đến công việc của .
Hai cưng chiều con trai út là thật lòng thật , nhưng Phương Tình thì rộng lượng như bọn họ.
Vốn dĩ cô nghĩ, đợi hai vợ chồng già bọn họ tới .
Lục Giang Đình nể mặt bố , cũng mỗi tối về nhà ở.
Thế thì bọn họ thể sống cùng bồi dưỡng tình cảm .
Lại ngờ, Lục Giang Đình chỉ đêm đầu tiên bố đến là ở nhà, ngày hôm ném bố cho cô .
Bản vẫn ở ký túc xá, căn bản về.
Hơn nữa điện thoại đều gọi nữa, đừng quá đáng quá.
Nhất là Phương Tình nhớ tới đêm đó Lục Giang Đình ở nhà, cứ lề mề chịu ngủ.
Cô giục nghỉ ngơi , ngày mai còn .
Hắn đợi Thần Thần ngủ say mới .
Phương Tình cũng nghĩ nhiều, chỉ tưởng đứa bé ngủ ngại.
Được thôi, đợi đứa bé ngủ về phòng càng tiện hơn, cũng khá .
vạn ngờ tới, ngủ là về trong phòng ngủ, nhưng quần áo cũng cởi.
Trời nóng thế , quần áo cũng cởi , coi cô là cái gì chứ?
Cô thực sự nổi nữa, giúp cởi quần áo.
Lại ngờ, trực tiếp chạy mất.
Cầm cái chiếu rách trải giường đất bên cạnh giường bố .
Bố hỏi tới, còn trời nóng, bí quá, ngủ bên ngoài mát mẻ.
Hắn rõ ràng chính là trốn tránh cô .
Phương Tình càng nghĩ càng uất ức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dut-khoat-tu-hon-ga-cho-quan-thieu-mat-lanh/chuong-325-coi-co-ta-nhu-trau-gia.html.]
Bọn họ kết hôn , mà cứ như kết hôn .
Được , cho dù trong lòng thừa nhận, coi cô là vợ.
Sao lúc bảo cô cùng chăm sóc bố , với cô cái gì mà vợ chồng là một chứ?
Ồ, lúc đến lượt thực hiện nghĩa vụ vợ chồng thì vợ chồng, đến lúc chịu khổ , thành vợ chồng , đúng ?
Không kiểu bắt nạt như thế.
Mắt thấy thời gian đến, Phương Tình ngay lập tức gọi điện thoại qua.
Cô canh giờ chuẩn, đầu tiên gọi thông, reo hai tiếng bên bắt máy.
"A lô, tìm ai đấy?"
" tìm Lục Giang Đình."
Bên truyền đến tiếng hô to: "Lục Giang Đình, nhanh nhanh, điện thoại của ."
Lục Giang Đình sững sờ, giờ ... bọn họ giờ gọi điện thoại cho ?
Thật là phiền phức.
"A lô."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
"Ái chà, cuối cùng em cũng gọi . Giang Đình, cái điện thoại cứ gọi mãi thế?"
Lục Giang Đình: "Gần đây khá bận, để phiền, trong giờ việc điện thoại ngắt."
Phương Tình uất ức thôi: "Sao với em chứ?"
Lục Giang Đình trả lời cô , mà hỏi cô : "Cô chuyện gì ?"
"Em..." Em chuyện gì thì thể gọi điện thoại ?
Lời cô khỏi miệng, chỉ : "Anh tranh thủ thời gian về một chuyến , mắt thấy nữa ."
Thân Lục Giang Đình lảo đảo: "Cái gì?"
"Mắt thấy nữa ."
"Sao đột nhiên thấy nữa?"
"Không đột nhiên, em sớm phát hiện mắt bà lắm."
Lục Giang Đình: "..."
, mắt già nhà , đột nhiên.
đột nhiên phát bệnh, cái là đột nhiên.
"Được , cô cứ để bà nghỉ ngơi cho , hôm nay sẽ cố gắng tan sớm về nhà."
"Được, Giang Đình..."
Không đợi cô xong Lục Giang Đình ngắt lời : "Có chuyện gì đợi về , bây giờ cái máy bàn mỗi ngày chỉ mở một tiếng đồng hồ, đồng nghiệp khác cũng dùng, cúp máy đây."
Không đợi Phương Tình lên tiếng nữa, trực tiếp cúp điện thoại.
Nghe bên truyền đến tiếng tút tút, trong lòng Phương Tình ngũ vị tạp trần.
Ra ngoài nửa ngày , trong lòng cô cũng từ từ bình tĩnh .
Nghĩ thầm, ông già u.n.g t.h.ư, sống mấy ngày nữa, tâm trạng chuyện khó cũng bình thường.
Hay là nhịn một chút là .
mà... nhưng mà bà già ngoại trừ mắt , bà chẳng bệnh nặng gì cả.
Bà chắc chắn chỉ sống vài ngày, còn sống bao nhiêu năm nữa đây.
Phương Tình tự an ủi .
Cũng may bà già còn coi như cần cù, tuy rằng mắt , việc lắm, nhưng ít nhất bà chịu .
Hơn nữa bà giống ông già, lười hung dữ, bà già chuyện vẫn dễ ...
Lâm Ngọc Dao vẫn luôn tuyển thích hợp, hết cách , thời buổi con gái sách nhiều một chút thì ít.
Đương nhiên, con gái thế hệ 6x ở thành phố nghiệp cấp hai cũng ít, nhưng xa một chút, giao thông thuận tiện, cân nhắc đến việc bất tiện cũng đến.
Ở gần, nhiều trong nhà sớm sắp xếp công việc, thích nhà máy, lấy việc cầm bát cơm sắt vinh dự.
Giống như cái xưởng nhỏ của cô, còn chướng mắt.