Thập Niên 70 Dọn Sạch Gia Sản Ra Đảo, Tiểu Thư Một Bước Lên Hương - Chương 70: Kẻ Buôn Lậu?

Cập nhật lúc: 2026-03-16 15:03:57
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Quế Lan thật sự khâm phục Kiều Ngọc, trẻ tuổi thật , đuổi theo tên trộm cũng thể chạy nhanh như .

 

"Chị và Kim Hoa còn kịp phản ứng, em chạy xa hai dặm đất ."

 

Kiều Ngọc chỉ : "Bây giờ ngày nào em cũng rèn luyện mà."

 

Triệu Kim Hoa chịu nổi, từ khi mang thai, cô nhiều hai bước cũng thấy mệt, chạy lên đuổi theo Kiều Ngọc là giới hạn của cô .

 

"Hay là chúng về ?"

 

Trải qua chuyện , đều còn hứng thú dạo phố, đều thuyền trở về.

 

Về đến hải đảo, việc đầu tiên Kiều Ngọc tìm sân huấn luyện quân sự.

 

thời gian, lúc là ba giờ chiều, Cố Thiệu Uyên chắc chắn đang dẫn đội huấn luyện ở sân tập.

 

Còn đến gần sân huấn luyện, thấy bên trong truyền đến từng trận tiếng hô khẩu hiệu chỉnh tề vang dội.

 

Kiều Ngọc ở bên cạnh, thấy Cố Thiệu Uyên một đám binh lính đang chống đẩy, hai tay chắp lưng, biểu cảm mặt nghiêm nghị.

 

Thân hình cao lớn, đường nét cơ bắp khi cánh tay nâng lên hạ xuống căng c.h.ặ.t, ánh mắt sắc bén quét cấp mặt.

 

Kiều Ngọc tại chỗ , thầm nghĩ lúc đến tìm lắm ?

 

Mãi cho đến khi Cố Thiệu Uyên dường như cảm giác ngẩng đầu sang, Kiều Ngọc mới hoảng loạn dời mắt .

 

Tim cô đột nhiên đập thình thịch, cảm giác như bắt quả tang, cô cũng đến trộm, căng thẳng gì?

 

Khoảnh khắc Cố Thiệu Uyên phát hiện Kiều Ngọc cách đó xa, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc cùng trộm vui.

 

Vợ tới đây?

 

Rất rõ ràng, cấp của cũng đều phát hiện , đang điên cuồng nháy mắt hiệu cho .

 

Yết hầu Cố Thiệu Uyên chuyển động, ho nhẹ một tiếng để che giấu.

 

"Đều nghiêm túc cho ! Còn một trăm cái nữa, xong phép dậy!"

 

Nói xong, Cố Thiệu Uyên mới nhấc chân về phía Kiều Ngọc.

 

Dáng Kiều Ngọc yểu điệu mảnh mai, ngũ quan tươi tắn tinh xảo, làn da trắng nõn như ngọc ánh mặt trời trắng đến phát sáng.

 

Chỉ cần ở đó, là một phong cảnh xinh .

 

Đám căn bản nghiêm túc nổi, thỉnh thoảng đưa mắt về phía Kiều Ngọc, cho đến khi Đoàn trưởng nhà bọn họ mặt Kiều Ngọc, che khuất hình nhỏ nhắn của cô.

 

Cố Thiệu Uyên cụp mắt, tự nhiên giúp Kiều Ngọc lau mồ hôi lấm tấm trán.

 

Anh thấp giọng hỏi: "Xảy chuyện gì ?"

 

Vợ luôn ngoan, đột nhiên tìm đến sân huấn luyện, chắc chắn là xảy chuyện gì đó.

 

Cánh môi Kiều Ngọc khẽ mím, ngước mắt chạm đôi mắt sâu thẳm đen đặc như mực của .

 

"Em đột nhiên đến đây, phiền ?"

 

Cố Thiệu Uyên: "Không ."

 

Anh , nếu chuyện gì gấp, thể lập tức đến tìm .

 

Kiều Ngọc yên tâm, kể rành mạch chuyện gặp tên trộm ở huyện thành sáng nay cho .

 

"Tên trộm đó thật ngông cuồng, ngay cả túi xách của em cũng dám trộm! May mà em chạy nhanh, lấy túi ..."

 

Trong giọng của cô mang theo chút tủi , lớn thế cô còn từng trộm đồ bao giờ, tên trộm đó đúng là chán sống .

 

Cố Thiệu Uyên cô gặp trộm, ánh mắt căng thẳng rơi cô.

 

"Có thương ?"

 

Kiều Ngọc lắc đầu: "Cái đó thì , thương chắc là tên trộm , che mặt, rõ trông như thế nào, trán còn một vết sẹo."

 

Lông mày Cố Thiệu Uyên nhíu , tiếp tục hỏi: "Vết sẹo trán ở vị trí nào?"

 

Kiều Ngọc nhớ một chút, : "Chắc là ở góc bên trái."

 

Biểu cảm của Cố Thiệu Uyên càng nghiêm túc hơn, đặc điểm tên trộm mà vợ mô tả.

 

Sao chút giống với đặc điểm ngoại hình của một kẻ trong đám buôn lậu mà xuất nhiệm vụ ở làng chài đụng ?

 

Kiều Ngọc thấy mím môi lời nào, nghi hoặc : "Sao thế?"

 

"Vợ , em thể vẽ vết sẹo đó cho xem ?"

 

"Được chứ."

 

Kiều Ngọc ấn tượng sâu với tên trộm đó, cô còn đang nghĩ nếu gặp , nhất định đ.á.n.h cho một trận tơi bời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-don-sach-gia-san-ra-dao-tieu-thu-mot-buoc-len-huong/chuong-70-ke-buon-lau.html.]

 

Cố Thiệu Uyên đưa Kiều Ngọc đến phòng nghỉ bên cạnh sân huấn luyện, lấy giấy và b.út cho vợ .

 

Các cấp khác trông mong Đoàn trưởng nhà và chị dâu phòng nghỉ, vẻ hóng hớt sắp che giấu nữa .

 

Dương Trung Thành hạ thấp giọng hô: "Nếu luyện thêm, thì đừng nhiều!"

 

Lời , đều vội vàng nghiêm túc chống đẩy, dám nhiều.

 

Kiều Ngọc dựa theo trí nhớ, vẽ vết sẹo trán tên trộm sai một ly.

 

"Nè, chính là như thế ."

 

Cố Thiệu Uyên liếc mắt một cái liền nhận đây là kẻ đụng ở làng chài.

 

Không ngờ nha, bọn chúng thế mà đến huyện Cam Tuyền , còn dám cướp túi xách của vợ .

 

"Lần bọn đêm khuya làng chài bắt buôn lậu, trong đám đó ."

 

Kiều Ngọc chút khiếp sợ, kẻ buôn lậu đều trắng trợn táo tợn như ?

 

Cố Thiệu Uyên nghi ngờ là gần đây bắt buôn lậu quá nghiêm ngặt, bọn chúng dám hành động thiếu suy nghĩ, thu nhập, chỉ thể cướp bóc.

 

Anh lập tức gọi Dương Trung Thành , cho chuyện Kiều Ngọc gặp kẻ buôn lậu.

 

"Dương Trung Thành, dẫn mấy đến huyện thành, khu vực Cung tiêu xã, mấy ngày nay theo dõi c.h.ặ.t chẽ một chút!"

 

Dương Trung Thành sửng sốt một giây, nhanh liền phản ứng .

 

"Rõ! Đảm bảo thành nhiệm vụ!"

 

Sau khi Cố Thiệu Uyên dặn dò Dương Trung Thành xong, còn bàn bạc chút chuyện với Lý Quân và La Bân.

 

Anh về phía Kiều Ngọc: "Vợ , em về , chắc về muộn một chút."

 

"Được."

 

Kiều Ngọc hiểu, xoay về.

 

Cô đuổi theo tên trộm nửa ngày, thể lực đều tiêu hao hết, còn ăn bánh nướng.

 

Cô bây giờ chỉ về nhà nấu ăn.

 

Trên đường về Gia thuộc viện, Kiều Ngọc đều cảm thấy thần kỳ, cô đây là vận may gì chứ, ngay cả kẻ buôn lậu cũng để cô đụng ...

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Sau khi Kiều Ngọc về đến nhà, gian lấy một miếng sườn cừu , cô định món sườn cừu hầm thanh đạm.

 

Cô cho sườn cừu nồi luộc sơ với nước lạnh , vớt bọt xong, cho hành gừng và củ cải trắng thái sẵn hầm cùng.

 

Trong thời gian hầm sườn cừu, Kiều Ngọc thái chút tỏi băm, hành hoa và ớt chỉ thiên.

 

Cho tất cả gia vị bát, thêm chút xì dầu và dầu lạc, nước chấm chấm thịt gì cũng ngon.

 

Sườn cừu hầm hơn một tiếng đồng hồ, mềm nhừ thấm vị, nước canh tươi ngon.

 

Kiều Ngọc gắp một miếng chấm nước chấm, nếm thử một miếng, mùi gây, thơm đến mức cô mê mẩn.

 

Đến thời đại , Kiều Ngọc từng chịu đói.

 

Sau khi cô ăn uống no say, trong nồi còn thừa nửa nồi sườn cừu, giữ cho Cố Thiệu Uyên về ăn.

 

Trong gian còn ít thịt cừu và thịt bò, đều ăn hết, lợn cừu bò mới nhân giống thể thịt .

 

Kiều Ngọc liền tính toán, là mang chút thịt cho chồng?

 

Nói .

 

gian chọn ít thịt lợn và thịt cừu, dùng dây thừng buộc kỹ, mang đến cho chồng.

 

Kiều Ngọc buộc dây thừng ghi đông xe đạp, đạp xe nhanh đến nhà chồng.

 

Trương Tú Liên đang ở trong sân Cố Linh than khổ, thấy Kiều Ngọc đến, còn chút kinh ngạc.

 

"Tiểu Ngọc, muộn thế còn qua đây?"

 

Kiều Ngọc khóa xe đạp, xách hai miếng thịt .

 

"Mẹ, con mua nhiều thịt một chút, mang qua cho và bố, mai thể xào lên ăn."

 

Trương Tú Liên thể nhận chứ: "Ái chà lấy , con giữ ăn cùng Thiệu Uyên, các con việc vất vả, nên ăn nhiều thịt bồi bổ cơ thể!"

 

Kiều Ngọc nhét thịt tay Trương Tú Liên: "Mẹ, nhà đủ thịt ăn mà, và bố cũng nếm thử ạ."

 

Trương Tú Liên rưng rưng nước mắt, cao giọng : "Con dâu hiếu thuận quá ."

 

Cố Linh ở bên cạnh, miếng thịt trong tay , nước miếng sắp chảy ròng ròng .

 

 

Loading...