Thập Niên 70 Dọn Sạch Gia Sản Ra Đảo, Tiểu Thư Một Bước Lên Hương - Chương 179: Trong Đêm Về Đảo

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:41:33
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của Kiều Ngọc, Dương Trung Thành sững một chút, lập tức vội trả lời: "Chị dâu! Cố đoàn ..."

 

Lời đến bên miệng khựng , ánh mắt tự chủ mà lảng tránh, "Cố đoàn vẫn đang ở trong bệnh viện, vết thương... tính là nhẹ, nhưng qua cơn nguy kịch ."

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Nghe thấy Cố Thiệu Uyên qua cơn nguy kịch, Kiều Ngọc và Trương Tú Liên mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Chỉ cần còn sống là .

 

Kiều Ngọc nhận biểu cảm của Dương Trung Thành đúng lắm, trong lòng thót một cái, tiếp tục hỏi: "Qua cơn nguy kịch, nữa?"

 

Dương Trung Thành thở dài nặng nề: "Rồi đến bây giờ vẫn tỉnh, Trương lão cũng hết cách, còn đợi Cố đoàn khôi phục ý thức ước chừng nửa tháng, cũng thể là vài tháng..."

 

Lần Cố Thiệu Uyên bắt là tội phạm buôn lậu đang trốn truy nã trọng điểm, cấp còn phái đến thăm hỏi, đáng tiếc Cố Thiệu Uyên vẫn tỉnh .

 

Kiều Ngọc giao đồ đạc cho Dương Trung Thành, dắt các bảo bảo chạy thẳng đến bệnh viện.

 

Cô bây giờ chỉ gặp Cố Thiệu Uyên.

 

Đến bệnh viện hải đảo, Kiều Ngọc chạy thẳng đến phòng bệnh của Cố Thiệu Uyên.

 

Ngoài phòng bệnh hai binh sĩ đang canh gác, thấy Kiều Ngọc đến, họ đều lễ phép chào cô theo kiểu quân đội.

 

"Chị dâu!"

 

Kiều Ngọc ở cửa phòng bệnh, bước chân như đóng đinh tại chỗ.

 

Người đàn ông giường bệnh yên tĩnh đến mức chút xa lạ, bóng dáng cao lớn ngày thường giờ đây tấm chăn trắng quấn c.h.ặ.t, sắc mặt trắng bệch, mày mắt vẫn quen thuộc như .

 

Chỉ là những đường nét sắc bén ngày thường bệnh khí mài mòn trở nên nhu hòa hơn nhiều, thở nhẹ đến mức gần như thấy.

 

Đầu ngón tay Kiều Ngọc siết c.h.ặ.t, dường như mới thể ép cơn chua xót đang dâng lên hốc mắt ngược trở .

 

"Bố ơi!" Minh Tễ và Minh Châu lo lắng nhoài ở cửa phòng bệnh, gọi bố đang trong phòng.

 

Đáng tiếc bố giống như ngày bế bổng chúng lên cao nữa.

 

Kiều Ngọc sang binh sĩ bên cạnh, giọng nghẹn ngào: "Chúng thể thăm ?"

 

"Chị dâu, nhà, thể ."

 

Hai binh sĩ nghiêng , để Kiều Ngọc đưa các bảo bảo trong.

 

Kiều Ngọc khuôn mặt gầy của Cố Thiệu Uyên, nắm lấy bàn tay đặt bên mép giường của , nước mắt cuối cùng vẫn kìm lăn xuống.

 

"Cố Thiệu Uyên, em về đây, tỉnh em mà..."

 

Minh Tễ và Minh Châu áp mặt bàn tay to lớn còn của bố, những hạt đậu vàng thi rơi xuống ướt đẫm cả lòng bàn tay Cố Thiệu Uyên.

 

Minh Châu rúc lòng : "Mẹ ơi, bố vẫn dậy chơi trò chơi với con?"

 

Kiều Ngọc lau nước mắt, : "Bố con mệt quá, để bố ngủ một lát nhé."

 

Cô lấy bình nước trong túi xách , đổ nước linh tuyền bên trong một chiếc thìa nhỏ.

 

Kiều Ngọc nhẹ nhàng cạy đôi môi khô khốc của Cố Thiệu Uyên , cẩn thận từng li từng tí mớm nước linh tuyền miệng .

 

Linh tuyền thể trị bách bệnh, hy vọng cũng thể khiến Cố Thiệu Uyên mau ch.óng tỉnh .

 

"Cố Thiệu Uyên, đợi thời gian sẽ đưa em và Minh Tễ Minh Châu du lịch khắp nơi ? Anh còn tự tay chọn váy cho em, trang điểm cho em thật xinh ..."

 

"Anh còn , đích dạy em lái tàu, học cách chiến đấu..."

 

Nói , cô còn giận dỗi.

 

"Anh mà mau tỉnh , em sẽ đưa các con chạy thật xa, để một ở hải đảo!"

 

dứt lời, liền cảm nhận bàn tay đang nắm c.h.ặ.t dường như cử động trong vô thức.

 

Kiều Ngọc còn tưởng nhầm, buông tay , để cử động thử xem.

 

vẫn chẳng phản ứng gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-don-sach-gia-san-ra-dao-tieu-thu-mot-buoc-len-huong/chuong-179-trong-dem-ve-dao.html.]

Dương Trung Thành và Trương Tú Liên đang ở cửa, còn với Trương Tú Liên: "Nếu Cố đoàn chị dâu bỏ trốn, cho dù hôn mê cũng bật dậy đuổi theo."

 

Trương Tú Liên lo lắng cơ thể Kiều Ngọc chịu nổi, bà với Kiều Ngọc: "Tiểu Ngọc, con đưa bọn trẻ về nghỉ ngơi , Thiệu Uyên nếu tỉnh sẽ lập tức cho báo với con."

 

Con trai giường bệnh , nhỡ con dâu cũng ốm đấy, thì hai đứa trẻ ?

 

Kiều Ngọc hai đứa trẻ vẻ mặt đầy mệt mỏi, đành đưa chúng về nghỉ ngơi .

 

Trước khi khỏi phòng bệnh, cô đầu Cố Thiệu Uyên, vẫn nhắm nghiền mắt.

 

Vừa nãy cảm thấy ngón tay cử động, dường như là ảo giác của cô...

 

Về đến Gia thuộc lâu.

 

Đồ đạc bài trí bên trong gần như đổi, ngay cả rau và hoa trong sân cũng Cố Thiệu Uyên chăm sóc .

 

Minh Tễ và Minh Châu chạy lon ton xích đu, Kiều Ngọc trở về phòng ngủ.

 

Cô cầm tấm ảnh chụp chung của hai bàn trang điểm lên xem, tấm ảnh sắp Cố Thiệu Uyên sờ đến phai màu .

 

Tấm ảnh chụp lúc họ mới kết hôn, thấm thoắt sáu năm trôi qua.

 

Kiều Ngọc vùi trong chăn, trong thở đều là mùi hương quen thuộc của Cố Thiệu Uyên.

 

Cô quả thực mệt , lúc tàu hỏa cô lo lắng cho Cố Thiệu Uyên, căn bản ngủ .

 

Kiều Ngọc ôm chăn, mới ngủ, ngoài cửa truyền đến tiếng của Vương Quế Lan và Triệu Kim Hoa.

 

Các chị Kiều Ngọc về hải đảo , lo cô chịu nổi cú sốc, nên mới đến thăm.

 

Vương Quế Lan xổm xuống, hỏi hai đứa nhỏ: "Minh Tễ Minh Châu, các cháu ?"

 

Minh Tễ lễ phép trả lời: "Mẹ cháu mệt quá, đang ngủ ạ."

 

Vương Quế Lan và Triệu Kim Hoa đều hiểu, đàn ông trong nhà xảy chuyện như , thời gian chắc chắn đều ngủ ngon.

 

Triệu Kim Hoa dịu dàng với chúng: "Các cháu về đến đảo, đói ? Thím nấu mì cho các cháu ăn nhé?"

 

Minh Châu sờ sờ bụng, cô bé đúng là chút đói, nhưng ngủ , cô bé ồn .

 

Cô bé ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ!"

 

Vương Quế Lan và Triệu Kim Hoa dắt Minh Tễ Minh Châu ngoài, còn chu đáo đóng cổng sân , tránh để tiếng động bên ngoài đ.á.n.h thức Kiều Ngọc...

 

Kiều Ngọc ngủ một giấc dậy, trời gần chập tối.

 

Giấc cô ngủ say, chìm giấc ngủ sâu, lẽ là ngửi thấy mùi của Cố Thiệu Uyên nên ngủ yên tâm.

 

"Minh Tễ! Minh Châu!"

 

Cô gọi vọng ngoài hai tiếng, nhưng thấy các con trả lời.

 

Trong lòng Kiều Ngọc thót một cái, thôi xong, bọn trẻ chạy ngoài chứ?

 

Cô vội vàng chạy khỏi sân, đụng Vương Quế Lan và Triệu Kim Hoa đang đưa bọn trẻ về.

 

"Em Ngọc, em dậy ?"

 

Kiều Ngọc ôm Minh Tễ Minh Châu lòng, mới với các chị: "Chị dâu, em ngủ say quá, phiền các chị trông con giúp em ."

 

Vương Quế Lan lo lắng : "Ôi dào em khách sáo với bọn chị gì? Bọn chị còn sợ em chịu nổi chuyện Cố đoàn trúng đạn chứ."

 

Kiều Ngọc chỉ Cố Thiệu Uyên trúng đạn ở n.g.ự.c, nhưng trúng đạn như thế nào.

 

"Chị dâu, rốt cuộc xảy chuyện gì? Anh trúng đạn?"

 

Vương Quế Lan kể chuyện đêm đó họ truy bắt tội phạm buôn lậu cho Kiều Ngọc một lượt.

 

"Bọn họ đ.á.n.h đáy biển, tên trong tay còn s.ú.n.g, cũng may Cố đoàn né sang bên cạnh một chút, nếu viên đạn đó găm thẳng tim, thần tiên cũng cứu !"

 

"Lý Quân nhà chị lúc đó sợ đến ngây , lúc đưa Cố đoàn đến bệnh viện cả cứ run bần bật! Cũng may Trương lão y thuật cao minh, phẫu thuật cho Cố đoàn, lấy viên đạn đó ."

 

 

Loading...