Thập Niên 70 Dọn Sạch Gia Sản Ra Đảo, Tiểu Thư Một Bước Lên Hương - Chương 171: Cửa Tiệm Từng Có Người Chết

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:41:25
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

" kết hôn , chồng cũng con , còn ăn riêng với thì thích hợp."

 

Lời của Kiều Ngọc, trong nháy mắt khiến Hứa Khánh c.h.ế.t như trời trồng.

 

Cái gì? Cô chồng con ?!

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Vừa khôi phục Cao khảo, tuy sẽ ít kết hôn tham gia thi đại học và đỗ đạt, nhưng ngờ Kiều Ngọc là một trong đó.

 

Hứa Khánh Kiều Ngọc thế nào cũng thấy cô giống phụ nữ chồng.

 

Bình thường phụ nữ kết hôn đều vàng vọt gầy gò, da dẻ xí, ăn mặc quê mùa, nhưng Kiều Ngọc thì khác, da trắng nõn nà, ăn mặc trang điểm đều giống như tiểu thư đài các.

 

"Sư Kiều, em đang đùa với đấy chứ?"

 

Hứa Khánh cảm thấy Kiều Ngọc chắc chắn là đang đùa với , khéo léo từ chối , ăn nhà ăn với .

 

Nếu thật sự chồng, hôm cô đến thủ tục nhập học, thấy yêu cùng?

 

Kiều Ngọc chớp chớp mắt: "Anh tin thì thôi, dù hai đứa con của cũng hơn bốn tuổi , chỉ là chúng ở Đảo Cam Tuyền, vẫn đến Kinh Thị."

 

Hứa Khánh: "..."

 

chắc chắn như , khả năng là thật.

 

Không chứ, còn tưởng cuối cùng cũng đợi chân mệnh thiên nữ, ngờ là hoa chủ.

 

Kiều Ngọc thấy ngẩn tại chỗ, phiền ngẩn ngơ nữa, xoay xuống lầu.

 

Từ trường , cô đến Cung tiêu xã, chọn tới chọn lui cân mấy loại đồ ăn vặt, kẹo thì mua nhiều, hai bảo bảo thể ăn quá nhiều kẹo, dễ sâu răng.

 

Kiều Ngọc mua xong đồ, định về nhà, liền thấy một cửa hàng ở đầu phố, hai nhóm đang cãi .

 

Xuất phát từ tính tò mò hóng hớt, cô cũng sán xem thử.

 

Một bà bác trong đó cảm xúc kích động : "Nếu sớm cửa hàng của các từng c.h.ế.t, lúc đó thuê ! Mau trả tiền cho chúng !"

 

"Trả cái gì?! Được thôi, chúng hợp đồng cũng ký , các nếu trả phòng, bồi thường cho gấp ba tiền vi phạm hợp đồng!"

 

Đứng đối diện bà bác là hai gã đàn ông vạm vỡ.

 

Bọn họ chính là cố ý bán cửa hàng từng c.h.ế.t với giá cao cho bà bác, bà bác từ nơi khác đến, những chuyện .

 

Nếu hàng xóm láng giềng cho bà , bà vẫn còn lừa.

 

Làm ăn buôn bán kiêng kỵ nhất là loại cửa hàng từng c.h.ế.t , cửa hàng c.h.ế.t, đều chê xui xẻo, ai còn đến mua đồ nữa?

 

Bà bác tức đến mức chịu , lập tức tìm chủ nhà tính sổ.

 

Chủ nhà là một gã đàn ông vạm vỡ, cũng gọi đến, hai bên đối đầu, bà bác rõ ràng rơi thế yếu.

 

Hoặc là ngoan ngoãn mở tiệm, hoặc là bồi thường gấp ba tiền vi phạm hợp đồng.

 

Bà bác còn đất ăn vạ lăn lộn, mấy gã đàn ông xốc nách lên, căn bản quậy nổi.

 

Kiều Ngọc sang những hàng xóm đang bàn tán bên cạnh, sán hỏi: "Bác ơi, cho cháu hỏi cửa hàng c.h.ế.t lúc nào thế ạ?"

 

"Mới hai tháng thôi! Cửa hàng vốn là mở quán mì, một bà lão đang ăn tự nhiên ngã lăn đất, đưa đến bệnh viện cũng cứu !"

 

" đấy, lúc đó chúng đều xem, bà lão đó đất co giật, mà sợ!"

 

Kiều Ngọc khó hiểu: "Vậy bà cụ đó lẽ là qua đời ở bệnh viện chứ, c.h.ế.t trong tiệm?"

 

"Bà lão đó tắt thở ngay trong tiệm, chủ quán sợ đến mức hồn vía lên mây! May mà bệnh viện kiểm tra bà lão đó bệnh tim, mới đột ngột qua đời."

 

"Sau ngày hôm đó, chẳng ai dám đến quán ăn mì nữa, đầy nửa tháng đóng cửa !"

 

Chuyện một đồn mười, mười đồn trăm, cả con phố đều quán mì từng c.h.ế.t, đều nhao nhao tránh xa.

 

Lông mày Kiều Ngọc nhíu , chuyện cũng chẳng tính là chuyện lớn gì, c.h.ế.t tự nhiên thôi mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-don-sach-gia-san-ra-dao-tieu-thu-mot-buoc-len-huong/chuong-171-cua-tiem-tung-co-nguoi-chet.html.]

 

Làm cô còn tưởng cửa hàng từng xảy vụ án mạng gì chứ.

 

Bà bác thuê cửa hàng đặt m.ô.n.g xuống đất, vỗ đùi bắt đầu kêu oan: "Ôi trời ơi, tiền của đều đem thuê cửa hàng , cả nhà đều trông chờ cửa hàng kiếm cơm, bây giờ đây?"

 

Bà bác mới mở đầy nửa tháng, cửa hàng đóng cửa, mất cả chì lẫn chài a.

 

Kiều Ngọc nhịn bước lên khuyên: "Bác ơi, đó là c.h.ế.t tự nhiên, ảnh hưởng gì đến cửa hàng của bác ạ."

 

Bà bác thở dài, : "Cô gái, cô nhẹ nhàng lắm! Đây là khu phố cũ, đều cửa hàng cát tường, ai thèm đến cửa hàng mua đồ?"

 

Kiều Ngọc mím môi, đến cửa hàng.

 

Cửa hàng thực khá rộng rãi, vị trí cũng , qua đông, nếu xảy chuyện , thuê cửa hàng chắc chắn kiếm tiền.

 

Kiều Ngọc hỏi: "Bác ơi, cửa hàng bác thuê bao nhiêu tiền?"

 

Bà bác dở dở : "Ba mươi đồng một tháng! Số tiền đều là chúng vay mượn họ hàng, vốn định chọn một vị trí , ai ngờ cửa hàng từng c.h.ế.t chứ."

 

Tiền thuê ba mươi đồng ở thời đại quả thực đắt, bằng hai tháng lương công nhân !

 

Mắt Kiều Ngọc đảo một vòng, bỗng nhiên nảy một ý: "Bác ơi, bác sang nhượng cửa hàng ?"

 

Nghe , bà bác kinh ngạc ngẩng đầu Kiều Ngọc.

 

"Cô gái, cô thuê ?"

 

"Vâng, cháu thuê, chủ nhà cũng ở đây, nếu bác sang nhượng thì thể sang cho cháu."

 

Kiều Ngọc thật sự định thuê cửa hàng , chút buôn bán nhỏ.

 

Vị trí , lưu lượng lớn, nếu kinh doanh cửa hàng , chắc chắn lãi, cô cũng sợ từng c.h.ế.t, dù cũng là c.h.ế.t do tai nạn.

 

Bà bác Kiều Ngọc tiếp quản, hai lời liền đồng ý.

 

"Được! Cô gái cô đúng là mà!"

 

còn sợ Kiều Ngọc đổi ý, kéo cô thủ tục sang nhượng ngay.

 

Gã chủ nhà vạm vỡ Kiều Ngọc thuê cửa hàng , cũng lộ vẻ mặt kinh ngạc.

 

"Đồng chí nữ , nãy cô cũng ở hiện trường, qua tình hình cửa hàng của đấy, vẫn thuê ?"

 

Kiều Ngọc giọng điệu khẳng định: "Vâng, nhưng bây giờ chuyện , tiền thuê rẻ hơn chút cho ."

 

Gã đàn ông định liên quan gì đến , cho bà bác thuê .

 

Kiều Ngọc tiếp tục mở miệng : "Bác gái đem hết tiền thuê cửa hàng của , nếu đồng ý giảm tiền thuê, sẽ chấp nhận sang nhượng."

 

"Bác gái tâm như tro tàn, ngộ nhỡ chuyện gì ở cửa hàng của thêm một mạng nữa, đừng mấy tháng , cho dù mấy năm nữa cửa hàng của cũng cho thuê ."

 

Gã đàn ông Kiều Ngọc dọa sợ, bà bác đúng là đang đòi sống đòi c.h.ế.t ở đây thật.

 

Hắn xoay , bàn bạc với mấy em khác một chút, mới sa sầm mặt : "Cô gái, giọng cô cũng là nơi khác đến, đừng chúng bắt nạt cô, tiền thuê thấp nhất chỉ thể giảm ba đồng."

 

Tức là hai mươi bảy đồng một tháng, Kiều Ngọc vẫn thể chấp nhận.

 

"Được, ký hợp đồng ."

 

Bà bác quả thực coi Kiều Ngọc như Bồ Tát sống, rõ cửa hàng từng c.h.ế.t mà vẫn chịu thuê .

 

"Cô gái, cảm ơn cô nhé."

 

Kiều Ngọc : "Không cần cảm ơn, cháu cũng chỉ vì kiếm tiền thôi."

 

Bà bác mím môi, gì, loại cửa hàng từng c.h.ế.t ai mà ghé chứ.

 

Cô gái vẫn còn quá trẻ, quá ngây thơ .

 

 

Loading...