Thập Niên 70 Dọn Sạch Gia Sản Ra Đảo, Tiểu Thư Một Bước Lên Hương - Chương 168: Thư Của Vợ

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:41:22
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi lo xong chuyện thuê nhà, Kiều Ngọc tìm nhà trẻ quanh đó.

 

Nhà trẻ công lập sẽ ưu tiên nhận con em sĩ quan và quân nhân, điều thuận tiện cho Kiều Ngọc, cô chẳng nhà quân nhân ?

 

suất học thể sẽ căng thẳng, cần xếp hàng hoặc nhờ quan hệ.

 

Kiều Ngọc hai lời liền đăng ký cho hai đứa con của , cứ lấy suất , đến lúc đó về đón các con sang, hoặc gửi điện báo bảo Cố Thiệu Uyên đưa con đến.

 

Đại học nhanh khai giảng, Kiều Ngọc đến trường báo danh.

 

Cổng trường tính là bề thế, tấm biển hiệu rỉ sét sơn tên trường, khung cửa treo một lá cờ đỏ tươi, bên trong cổng là con đường xi măng thẳng tắp, hai bên là những hàng cây bạch dương cao lớn.

 

Trên bảng tin ven đường dán thông báo nền đỏ chữ đen, còn vài tờ "Những điều cần khi nhập học" tay.

 

Sinh viên trong trường đa ăn mặc giản dị, ôm chồng sách dày cộp, đeo túi vải màu xanh quân đội, còn ôm khư khư giấy báo trúng tuyển trong lòng.

 

Kiều Ngọc tìm đến nơi báo danh của khoa tiếng Pháp.

 

Mấy cán bộ sinh viên đeo băng đỏ đang bận rộn chạy tới chạy lui, thấy Kiều Ngọc đến liền nhiệt tình chào hỏi: "Là bạn học mới ? Đến đăng ký , đến ký túc xá nhận chăn màn!"

 

Kiều Ngọc : "Được thôi."

 

Cô đưa giấy báo trúng tuyển , đó tên bảng đăng ký.

 

Kiều Ngọc đang thủ tục, các cán bộ sinh viên khác đều nhịn chằm chằm cô.

 

Trong nhiều tân sinh viên đến hôm nay, chỉ Kiều Ngọc là ăn mặc tinh tế nhất, còn xinh , những tân sinh viên khác đều mặc quần áo vải thô giản dị, chỉ cô mặc váy Bragi.

 

Kiều Ngọc xong thủ tục, ngẩng đầu lên liền thấy đều đang .

 

chút ngại ngùng : "Sao ạ?"

 

"Không gì, bạn học Kiều Ngọc, để giúp bạn xách đồ về ký túc xá nhé?"

 

Một thanh niên tuấn tú mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xám bước , nhiệt tình sán gần Kiều Ngọc, thấy hai tay cô trống trơn còn cảm thấy kỳ lạ.

 

"Sư , hành lý của em ?"

 

Kiều Ngọc ngẩn , : "Em ở ký túc xá, em ở bên ngoài, phiền ."

 

Nghe , ánh mắt Kiều Ngọc càng thêm ngưỡng mộ.

 

Kiều Ngọc chắc chắn là tiểu thư nhà nào đó ở Kinh Thị, thành tích còn xinh , bên ngoài còn nhà.

 

Ký túc xá trường bọn họ cũ nát, ở cũng là bình thường.

 

Người thanh niên nhiệt tình cũng ngẩn , đó nhanh ch.óng phản ứng : "À, , ngày mai nhớ đến lớp đúng giờ nhé, lầu dán thời khóa biểu đấy."

 

"Anh tên là Hứa Khánh, em cứ gọi là sư Hứa là , hiểu cứ đến tìm ."

 

Kiều Ngọc ngẩng đầu khuôn mặt thanh tú mặt, : "Vâng, sư Hứa."

 

Hứa Khánh lập tức nụ của cô cho mê mẩn, đôi mắt cong cong như trăng sáng trời, lâu lắm gặp chuẩn mực như .

 

Kiều Ngọc khỏi, Hứa Khánh các cán bộ sinh viên khác trêu chọc.

 

"Thằng nhóc , để ý sư ? Hôm nay nhiệt tình thế?"

 

"Tiểu sư đó xinh như , còn động lòng, huống chi là đám đàn ông các ."

 

Hứa Khánh bóng lưng yểu điệu của Kiều Ngọc, trong lòng ngừng rung động.

 

Nếu còn tiếp đón bạn học mới, bây giờ đuổi theo .

 

Anh nhàn nhạt liếc các bạn học khác, : "Đừng linh tinh, chỉ quan tâm sư bình thường thôi."

 

Kiều Ngọc dạo một vòng quanh trường, trường học khá lớn, các tòa nhà giảng đường đều xây bằng gạch đỏ, mang đậm thở văn nhân.

 

Từ trường , cô một chuyến đến bưu điện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-don-sach-gia-san-ra-dao-tieu-thu-mot-buoc-len-huong/chuong-168-thu-cua-vo.html.]

gửi điện báo cho Cố Thiệu Uyên , ở Kinh Thị thứ đều , phòng trọ và nhà trẻ đều chuẩn xong, đợi khi nào rảnh cô sẽ về đón các con...

 

Trên Đảo Cam Tuyền, Minh Tễ và Minh Châu chấp nhận sự thật là một thời gian dài gặp .

 

Mỗi ngày Cố Thiệu Uyên về bộ đội huấn luyện, Trương Tú Liên và Cố Kiến Hoa đến giúp trông trẻ, thì là Vương Quế Lan và Triệu Kim Hoa dẫn chúng huyện thành chơi.

 

Lúc Minh Tễ Minh Châu và Niuniu đang chơi xích đu trong sân, Vương Quế Lan và Triệu Kim Hoa bên cạnh trông chừng, cảm thán: "Đã qua gần nửa tháng , em Ngọc thư về nhỉ?"

 

Triệu Kim Hoa thông cảm : "Em mới đến Kinh Thị, lạ nước lạ cái, hơn nữa đại học cũng khai giảng, thời gian thư."

 

Vương Quế Lan tức giận thôi.

 

"Chị thấy , từ khi em Ngọc , con Kiều Hương cả ngày lượn lờ quanh thao trường, cái dáng vẻ hồ ly tinh đó, rõ ràng là đang quyến rũ Cố đoàn trưởng!"

 

Chị thường xuyên đưa cơm cho Lý Quân, luôn thể thấy Kiều Hương ở gần căn cứ đóng quân hoặc thao trường.

 

Nghe Kiều Hương phạt dọn chuồng bò, nhưng việc đều do Lưu Thục Hồng giúp, cô mới rảnh rỗi ngoài dạo khắp nơi.

 

Triệu Kim Hoa cũng phục Kiều Hương thật, Cố Thiệu Uyên dù cũng là chồng của em gái kế cô , mà dám ý đồ với .

 

"Nếu là ở thôn , loại phụ nữ bây giờ thả trôi sông hoặc bắt cải tạo !"

 

Vương Quế Lan và Triệu Kim Hoa ghét nhất là loại hồ ly tinh .

 

May mà Cố Thiệu Uyên giữ nam đức, căn bản thèm để ý đến Kiều Hương.

 

Cố Thiệu Uyên dẫn đội tuần tra về đến Gia thuộc viện, liền thấy Dương Trung Thành vội vã về phía .

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Anh lạnh lùng : "Có chuyện gì mà gấp thế?"

 

Dương Trung Thành chào theo kiểu quân đội, mới đưa bức điện báo trong tay lên.

 

"Cố đoàn trưởng, đây là điện báo chị dâu gửi cho !"

 

Nghe , tim Cố Thiệu Uyên run lên, chộp lấy bức thư.

 

Đợi hơn nửa tháng, cuối cùng cũng đợi điện báo vợ gửi cho .

 

Anh mở thư , từng chữ từng chữ, tỉ mỉ thầm một lượt.

 

Dương Trung Thành thấy lông mày đang nhíu c.h.ặ.t của đoàn trưởng nhà giãn ít, liền chị dâu ở Kinh Thị chắc sống cũng tệ.

 

Mấy ngày nay lông mày Cố Thiệu Uyên cơ bản từng giãn , ngay cả lúc huấn luyện cũng sa sầm mặt mày, đều dám đùa với .

 

Lần thư của chị dâu đến , đoàn trưởng của họ cứu !

 

Cố Thiệu Uyên bức thư hai , lông mày nhíu .

 

Vợ mới khai giảng, thời gian đón con đến Kinh Thị chứ? Anh cũng là sĩ quan trấn thủ Đảo Cam Tuyền, thể rời quá lâu.

 

Làm đưa hai đứa nhỏ đến chỗ vợ đây?

 

Cố Thiệu Uyên day day mi tâm, chút phiền muộn.

 

Anh rũ mắt, khéo bắt gặp ánh mắt tò mò mong chờ của Dương Trung Thành, trong lòng bỗng nảy một ý.

 

"Dương Trung Thành, giao riêng cho một nhiệm vụ."

 

Dương Trung Thành: "?"

 

Cố đoàn trưởng tự nhiên giao nhiệm vụ cho , còn là nhiệm vụ riêng, coi trọng thế ?

 

Thần sắc lập tức nghiêm túc hẳn lên, giọng vang dội: "Cố đoàn trưởng, cho dù bảo khơi bắt tội phạm bỏ trốn, đều chối từ!"

 

Cố Thiệu Uyên khẽ nhướng mày, : "Đều ."

 

Dương Trung Thành còn đang thắc mắc, nhiệm vụ nguy hiểm, thì còn ?

 

Cố Thiệu Uyên tiếp tục : "Cậu đưa Minh Tễ Minh Châu đến Kinh Thị, nhà trẻ sắp khai giảng , đưa chúng đến bên cạnh vợ ."

 

 

Loading...