Thập Niên 70 Dọn Sạch Gia Sản Ra Đảo, Tiểu Thư Một Bước Lên Hương - Chương 162: Bây Giờ Còn Có Thể Chiếm Được Anh Ta Không?
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:41:15
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóa chính là vị hôn phu cũ của , Kiều Hương nhất thời đến ngây .
"Mẹ, bây giờ giữ chức vụ gì?"
"Cấp chính đoàn!" Lưu Thục Hồng cô , hận rèn sắt thành thép tiếp, "Lúc đầu bảo con gả cho , con , hải đảo hẻo lánh một chút thì sợ gì? Nói chừng thể xin điều chuyển về!"
Một mối hôn sự như , để Kiều Ngọc hưởng lợi.
Lưu Thục Hồng cũng hối hận vì để hai chị em họ đổi hôn.
Kiều Hương c.ắ.n môi, nếu cô tin lời ngon tiếng ngọt của Trương Dự, bây giờ phu nhân đoàn trưởng chính là cô !
"Mẹ..." Cô do dự một lát, hỏi, "Mẹ xem bây giờ con còn cơ hội chiếm ?"
Để thể sống những ngày , cô cần mặt mũi nữa.
Lưu Thục Hồng nào nỡ để con gái kẻ thứ ba, nhưng bây giờ họ đến cơm cũng mà ăn, còn quan tâm gì đến thể diện.
"Xem tình hình , đây hải đảo một tên Lưu Thúy Thúy, cũng thích quyến rũ Cố Thiệu Uyên, kết quả thì , vợ chồng họ chỉnh cho c.h.ế.t !"
Kiều Hương: "..."
Vậy thì mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn.
Lưu Thục Hồng còn : "Trong nhà con nha đầu c.h.ế.t tiệt Kiều Ngọc chắc chắn còn giấu nhiều đồ , chúng ở hải đảo thêm một thời gian, trộm hết những báu vật đó về."
Kiều Hương nhịn đảo mắt, cô thì dễ.
Nơi Kiều Ngọc ở là Gia thuộc viện, bên trong đều là những sĩ quan huấn luyện bài bản, họ ngay cả cổng cũng , gì đến việc nhà trộm đồ.
Cô đề nghị: "Bố , là chúng nước ngoài tìm bác cả giúp đỡ ?"
"Không tiền."
Sau khi Kiều Chấn Hoa từ nông thôn cải tạo trở về, bộ đều dựa việc ông đến từng nhà tìm những đây nợ tiền , ăn vạ lăn lộn cửa nhà , mới trả cho ông .
Chút tiền đó đều dùng để mua vé tàu và thuê nhà , còn tiền để nước ngoài?
Kiều Chấn Hoa suy nghĩ kỹ, Lý Quân chính là cố tình chỉnh ông , thu ông hai đồng một đêm, ở lâu tiền sẽ nhanh ch.óng tiêu hết.
"Chúng ở hải đảo nhờ xây một căn nhà nhỏ, chắc tốn bao nhiêu tiền."
Lúc ở trong thôn ông tìm hiểu qua, xây một căn nhà gạch bùn, nhiều nhất cũng chỉ cần bốn năm mươi đồng, hải đảo chắc cũng tương tự.
Nói là , Kiều Chấn Hoa ngoài tìm ...
Hôm đó Kiều Chấn Hoa viện cớ đến nhà cô, Kiều Ngọc cảm thấy ông .
Mắt ông cứ trong nhà, Kiều Ngọc cũng cẩn thận quan sát đồ đạc trong nhà, thấy chiếc đèn bàn .
Chắc là chiếc đèn bàn thu hút sự chú ý của Kiều Chấn Hoa.
Kiều Ngọc hoảng, cô giấu hết đồ cổ châu báu trong gian, cho dù Kiều Chấn Hoa đến lật tung trời đất cũng tìm thấy những thứ quý giá đó.
Cô gian một chuyến, lấy một phần thịt cừu và thịt bò.
Tối nay cô định sườn cừu nướng và gân bò hầm củ cải.
Cố Thiệu Uyên về đến Gia thuộc lâu, ngửi thấy mùi gân bò đậm đà.
Anh bất giác về phía nhà bếp, "Vợ , đang món gì ngon ?"
"Gân bò hầm."
Kiều Ngọc cho gân bò nồi hầm , đó mới xử lý sườn cừu.
Cố Thiệu Uyên rửa tay, cũng giúp, : "Vợ , Kiều Chấn Hoa đang khắp nơi tìm xây nhà cho ông , họ chắc định ở hải đảo lâu dài."
Kiều Ngọc nhún vai, "Không , họ thích ở thì cứ ở."
Dù đợi tháng kết quả thi đại học của cô, cô thể học đại học ở nơi khác, đến lúc đó họ gây chuyện gì hải đảo cũng liên quan đến cô.
Cố Thiệu Uyên gật đầu: "Anh sẽ cho để ý họ nhiều hơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-don-sach-gia-san-ra-dao-tieu-thu-mot-buoc-len-huong/chuong-162-bay-gio-con-co-the-chiem-duoc-anh-ta-khong.html.]
Người sống ở Hỗ thị quanh năm, xây nhà ở hải đảo lâu dài, chắc chắn đang âm mưu gì đó.
Anh dặn dò đội xây dựng hải đảo, đặc biệt "quan tâm" đến Kiều Chấn Hoa.
"Mama, thơm quá..."
Hai vợ chồng đang chuyện, Minh Tễ và Minh Châu vốn đang chơi đồ chơi trong phòng, lóc cóc chạy nhà bếp.
Kiều Ngọc cúi đầu, tủm tỉm hai đứa.
"Bụng nhỏ của các con chắc đói ? Sắp xong đây."
Minh Tễ và Minh Châu ở độ tuổi , năng lượng dồi dào dùng hết, chạy tới chạy lui trong sân và trong nhà cũng thấy mệt.
Hai em còn thường xuyên theo các bạn nhỏ khác trong Gia thuộc viện khắp nơi đảo nghịch ngợm, điều duy nhất khiến Kiều Ngọc an lòng là hai đứa bao giờ bờ biển.
Trong đám trẻ con ở Gia thuộc viện, luôn lưu truyền một truyền thuyết, biển yêu quái ăn thịt .
Vì trẻ con dám đến gần bờ biển.
Cố Thiệu Uyên véo má hai đứa bé, : "Ngày mai bố đưa các con đến sân huấn luyện, xem các các chú huấn luyện như thế nào, ?"
"Dạ !"
Minh Tễ và Minh Châu mặt mày giấu vẻ phấn khích.
Chúng thích nhất là theo bố huấn luyện và tuần tra biển, mới lạ và vui.
Kiều Ngọc ướp gia vị cho sườn cừu, cho lò nướng, bảo Cố Thiệu Uyên trông lửa, dẫn hai đứa bé sân rửa tay.
"Được , rửa tay , chúng sắp ăn cơm ."
Minh Tễ và Minh Châu lon ton theo Kiều Ngọc, tuy hai đứa còn chơi một lúc, nhưng lời của thể ...
Kiều Chấn Hoa tìm đội xây dựng, hỏi họ giá cả xây nhà, đối phương báo giá, ông suýt nữa hộc m.á.u.
"Cái gì? Lại cần một trăm hai mươi! Sao các cướp !"
Chú Trương, phụ trách đội xây dựng, : "Nhà hải đảo của chúng khác với trong thôn, đều xây bằng đá, sợ bão và triều cường nhà ngập, các cứ suy nghĩ ."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Kiều Chấn Hoa nhíu mày đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.
Toàn ông chỉ còn một trăm đồng, nếu thật sự xây nhà, họ uống gió Tây Bắc .
Kiều Chấn Hoa nỡ bỏ những báu vật .
Do dự mãi, ông vẫn nghiến răng : " chỉ một trăm đồng, nếu các thể giúp xây, sẽ đưa tiền."
Chú Trương là đầu tiên thấy một kẻ ngốc chịu chi như , rõ ràng là đang khó ông , mà ông đồng ý.
Kiều Chấn Hoa đây là nhà tư bản, tiêu tiền hàng nghìn hàng vạn, chắc coi một trăm đồng là tiền.
Chú Trương sảng khoái đồng ý: "Chốt đơn!"
Lưu Thục Hồng và Kiều Hương Kiều Chấn Hoa đem bộ tiền tiết kiệm xây nhà, trời đất như sụp đổ.
"Vậy chúng ăn gì?!"
Kiều Chấn Hoa thở dài, áy náy : "Chỉ thể để các con chịu khổ cùng cha đồng việc thôi."
May mà hải đảo những tiền ăn cơm thể đồng để đổi lấy lương thực, nếu họ thật sự sẽ c.h.ế.t đói.
"Không! Con !" Kiều Hương chấp nhận , tức giận chạy ngoài.
Cô nông ở Đại Tây Bắc hơn ba năm, ngờ cải tạo xong, còn theo bố đến hải đảo đồng.
Ai mà chịu nổi?
Kiều Hương càng nghĩ càng tức, vô tình chạy đến sân huấn luyện của bộ đội.
Nhìn những lính cường tráng đang huấn luyện bên trong và Cố Thiệu Uyên mặt cấp , gương mặt lạnh lùng, lưng thẳng tắp.
Kiều Hương dừng bước, .