Thập Niên 70 Dọn Sạch Gia Sản Ra Đảo, Tiểu Thư Một Bước Lên Hương - Chương 156: Vợ Ơi, Làm Chuyện Chính Thôi

Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:41:09
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Phượng , mặt trắng bệch, vội vàng kéo Cố Linh đang định tiếp.

 

Nếu để hải đảo nhà họ Chu giấu lương thực, còn lĩnh thức ăn của quân đội, chừng sẽ đấu tố công khai.

 

"Linh nhi đừng nữa, chúng về thôi."

 

Các chị dâu quân nhân trong gia thuộc viện thấy động tĩnh, đều vây xem náo nhiệt.

 

Lúc bão qua, thời kỳ đặc biệt nên cảm xúc của đều nhạy cảm, nếu Cố Linh dám lấy thêm lương thực, dễ gây sự phẫn nộ của đám đông.

 

Cố Linh dám đắc tội với nhiều như , tức giận dậm chân bỏ .

 

Kiều Ngọc cảm thấy , đợi Cố Thiệu Uyên về liền với chuyện .

 

"Anh giải quyết."

 

Cố Thiệu Uyên mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, cơm cũng ăn ngoài.

 

Anh dẫn lục soát kỹ lưỡng nhà họ Chu, quả nhiên phát hiện ít ngô, khoai lang và các loại lương thực thô khác, hai lời liền thu lương thực mà quân đội phát hôm nay.

 

Cố Linh nhà chồng xúi giục, vội vàng đuổi theo.

 

"Anh! Chúng đều là nhà, cần tính toán như ! Cho chúng em thêm chút lương thực thì ? Em là em gái , em cũng ăn cơm chứ."

 

Cố Thiệu Uyên mặt biểu cảm : "Anh đối xử công bằng, lương thực của chị dâu em tự nhiên mà , thể để các hưởng lợi."

 

Tuy trong gian của vợ còn nhiều lương thực tích trữ, nhưng thể vô cớ cho nhà họ Chu những kẻ thích chiếm hời .

 

Cố Linh tức đến nghiến răng, về nhà còn chồng mắng cho một trận.

 

Làm sui gia với Cố gia lâu như , chẳng lợi lộc gì, nhà họ Chu quá thất vọng về Cố Linh...

 

Cố Thiệu Uyên về đến gia thuộc lâu, cửa ngửi thấy mùi thịt kho tàu thơm.

 

Mấy ngày nay bận rộn chuyện bão, đều ăn lương thực thô cùng đại đội, lâu ngửi thấy mùi thịt.

 

Anh bước về phía nhà bếp, "Vợ ơi, đang hầm thịt kho tàu ?"

 

Kiều Ngọc gật đầu: "Ngoài thịt kho tàu, em còn món ớt xanh xào thịt, và trứng hấp."

 

Các con thích ăn trứng hấp, thêm chút xì dầu, dầu mè trộn với cơm, chúng thể ăn đầy một bát.

 

Bây giờ là lúc trẻ con phát triển cơ thể, Kiều Ngọc nghĩ nên hầm thêm chút thịt cho các con ăn.

 

Cố Thiệu Uyên thuận thế ôm lấy eo Kiều Ngọc, chút thất vọng: "Anh còn tưởng em cố ý cho ăn."

 

"Cả con nít cũng ghen." Kiều Ngọc lườm một cái, hỏi, " , ngoài ?"

 

"Anh lấy lương thực phân phát cho nhà họ Chu , nhà họ quả thực giấu ít lương thực, nên cho họ thêm."

 

Cố Thiệu Uyên vẻ mặt lạnh nhạt, cho dù nhà họ Chu là sui gia với Cố gia, là đoàn trưởng đóng quân hải đảo, vẫn đối xử công bằng.

 

Kiều Ngọc tán thưởng , Cố Thiệu Uyên bây giờ trong mắt cô như Bao Công, thiết diện vô tư.

 

Minh Tễ và Minh Châu chạy giỡn đến nhà bếp, thấy bố ôm , hai đứa nhỏ đều sững sờ ở cửa.

 

Minh Châu khúc khích, mặt quỷ với họ, "Xấu hổ!"

 

Cố Thiệu Uyên khẽ nhếch môi, tiến lên bế bổng con gái lên.

 

"Xấu hổ chỗ nào? Đây là bố và con tình cảm ."

 

Minh Châu lắc lắc đầu, giọng non nớt: "Vậy tình cảm của con và cũng , thường xuyên ôm con."

 

Nghe đến đây, Cố Thiệu Uyên cũng chút đau đầu.

 

Hai đứa con lớn hơn một chút, buổi tối đều thích dính lấy Kiều Ngọc, ngủ cùng , còn bắt kể chuyện cho chúng .

 

Nhìn vợ các con vây quanh, Cố Thiệu Uyên chỉ thể chen chúc ở mép giường, ngay cả vợ cũng ôm .

 

Cố Thiệu Uyên nghiêm mặt : "Cố Minh Tễ, Kiều Minh Châu, bố thương lượng với các con một chút, tối nay các con sang phòng bên cạnh ngủ, rèn luyện lòng dũng cảm, ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-don-sach-gia-san-ra-dao-tieu-thu-mot-buoc-len-huong/chuong-156-vo-oi-lam-chuyen-chinh-thoi.html.]

Minh Tễ chút do dự gật đầu, bố bảo họ rèn luyện lòng dũng cảm, chắc chắn lý do của bố.

 

Minh Châu lộ vẻ do dự, nhưng cô bé ngủ cùng .

 

Người thơm tho, còn ôm cô bé lòng, kể chuyện cho cô bé , nhất.

 

Minh Châu bĩu môi, lắc đầu: "Không ."

 

Cố Thiệu Uyên tiếp tục dỗ: "Tối nay nếu con ngủ cùng ca ca, hai ngày nữa đợi bố rảnh, sẽ đưa các con bắt hải sản."

 

Bắt hải sản đối với trẻ con sức hấp dẫn quá lớn, Minh Châu nhíu mày, cuối cùng cũng đồng ý.

 

Kiều Ngọc bưng thức ăn từ nhà bếp , thấy hai đứa con nghiêm trang mặt Cố Thiệu Uyên, nghi hoặc hỏi: "Anh đang gì với các con ?"

 

"Không gì, bảo chúng tối nay sang phòng bên cạnh ngủ."

 

Cố Thiệu Uyên thuận tay nhận lấy bát trong tay Kiều Ngọc, giọng điệu chút ẩn ý.

 

Kiều Ngọc hiểu ngay, mặt đỏ bừng.

 

Buổi tối.

 

Sau khi Cố Thiệu Uyên dỗ hai đứa con ngủ, mới cùng Kiều Ngọc gian.

 

Phòng ở gia thuộc lâu cách âm, mỗi Cố Thiệu Uyên cô đều mạnh, Kiều Ngọc sợ động tĩnh quá lớn, sẽ ồn đến giấc ngủ của các con.

 

Mỗi họ đều lén lút lưng các con gian, giống như đang trộm.

 

Kiều Ngọc định tắm, nụ hôn nóng bỏng của đàn ông rơi xuống.

 

Mấy ngày nay đều bận rộn chuyện bão, Cố Thiệu Uyên lâu chạm vợ.

 

Kiều Ngọc thở hổn hển đưa tay ôm lấy cổ .

 

Cố Thiệu Uyên nhận sự chủ động của vợ, yết hầu khẽ trượt, hôn càng sâu hơn.

 

Kiều Ngọc chút thở nổi, đẩy : "... Tắm ."

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

 

Cố Thiệu Uyên thuận thế bế ngang cô lên, bước chân vững vàng về phía phòng tắm.

 

Tắm xong ngoài, Kiều Ngọc Cố Thiệu Uyên đè lên giường, cảm nhận đôi môi nóng bỏng của trượt xuống cổ, định tiến hành bước tiếp theo, trong gian truyền tiếng oe oe của con gái.

 

"Có con gái ?"

 

Kiều Ngọc đẩy đầu Cố Thiệu Uyên , cẩn thận lắng động tĩnh bên ngoài.

 

"Anh xem." Cố Thiệu Uyên cơ thể nóng ran, nhưng vẫn lo lắng cho sự an của con gái, ngay cả áo cũng mặc ngoài xem.

 

Minh Châu chắc là gặp ác mộng, những hạt đậu vàng lăn tròn trong hốc mắt, thấy bố đến, vội đưa tay đòi bế.

 

"Bố..."

 

Cố Thiệu Uyên bế Minh Châu lên, dỗ một lúc lâu, khó khăn lắm mới dỗ con gái ngủ, nhẹ nhàng đặt cô bé xuống giường, mới gian.

 

Thấy vợ giường đợi đến ngủ , Cố Thiệu Uyên cố nén cơn nóng trong lòng, xuống bên cạnh Kiều Ngọc.

 

Anh định theo thói quen ôm vợ ngủ, thì trong bóng tối cảm nhận một bàn tay nhỏ đang dò dẫm bụng .

 

Cố Thiệu Uyên mắt tối sầm, vợ ngủ?

 

Kiều Ngọc dễ ngủ như , cô cũng trêu chọc đến lửng lơ, đợi nửa ngày mới thấy đàn ông của về.

 

Cô tỉ mỉ sờ nắn cơ bụng của Cố Thiệu Uyên, đang định mở miệng khen cơ bắp của luyện tập tồi, giây đàn ông đè mạnh xuống .

 

Giọng trầm khàn: "Vợ ơi, chúng chuyện chính thôi."

 

Nhân lúc hai đứa bé đang ngủ say, Cố Thiệu Uyên miệng tốc chiến tốc thắng, nhưng nhanh chút nào.

 

Kiều Ngọc cảm giác eo sắp véo vết, hai chân cũng mỏi nhừ.

 

Cho đến nửa đêm, những âm thanh vụn vặt trong phòng mới dần dần im bặt.

 

 

Loading...