Thập Niên 70 Dọn Sạch Gia Sản Ra Đảo, Tiểu Thư Một Bước Lên Hương - Chương 155: Coi Tôi Là Kẻ Ngốc À?
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:41:08
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Thiệu Uyên cho rằng lương thực là vấn đề gì nan giải, chỉ cần đợi mực nước hạ xuống, cầm cự qua hai ngày là .
Anh gửi điện báo cho cấp , ước chừng vật tư sẽ sớm đưa đến hải đảo.
Kiều Ngọc trong lòng vẫn chút thoải mái, cô để những kẻ tự tự chịu đó chiếm hời.
"Lỡ như họ giấu lương thực ở nhà, cố tình ăn ké của khác thì ?"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Như ăn gần hết lương thực của khác, nhà còn giấu ít.
Không trách Kiều Ngọc nghĩ quá , nhân tính thực sự quá khó đoán.
Cố Thiệu Uyên nắm lấy tay Kiều Ngọc an ủi: "Đừng lo, đợi mực nước hạ xuống, sẽ đích dẫn lục soát từng nhà, cho dù lương thực cũng giấu ."
Họ sẽ để thật thà chịu thiệt, cũng sẽ để những kẻ chiếm hời hưởng lợi.
Kiều Ngọc yên tâm : "Lương thực nhà chúng đưa cho bố chồng mang về, lấy lương thực tích trữ trong gian của em chia cho là ."
Cô tích trữ nhiều lương thực như , chính là để chuẩn cho thiên tai.
Trước khi đến hải đảo, hải đảo thường xuyên bão và mưa lớn, bây giờ khéo phát huy tác dụng.
Cố Thiệu Uyên trong lòng khẽ động, may mà vợ gian và tích trữ lương thực, giải quyết thành công một vấn đề lớn.
"Cảm ơn em, vợ ơi."
Kiều Ngọc rạng rỡ: "Chúng là vợ chồng, em cũng là vợ quân nhân, tự nhiên trách nhiệm giúp đỡ quần chúng hải đảo."
Cố Thiệu Uyên phát hiện giác ngộ tư tưởng của vợ thật cao, vợ cô ở thế giới ban đầu là học đại học, cảnh giới tư tưởng quả nhiên khác với khác.
Hai vợ chồng đang chuyện ở đây, Vương Quế Lan kéo Triệu Kim Hoa : "Trời ơi xem hai vợ chồng họ kìa, xa một lúc cũng , dính như sam."
"Người mới cưới..." Triệu Kim Hoa nửa chừng, nụ cứng đờ môi, "Xem trí nhớ của , hai họ kết hôn hơn ba năm , vẫn còn dính như ."
Thật đáng ghen tị.
Vương Quế Lan cũng ghen tị, liếc Lý Quân đang uống cháo loãng ở , nhịn lườm một cái.
Chỉ ăn ăn ăn!
Lý Quân vợ lườm một cái, còn thấy khó hiểu, cũng chọc giận vợ...
Hai ngày liên tiếp, nhà cửa hải đảo cơ bản dọn dẹp sạch sẽ.
May mà nhà đều bằng đá, đủ cứng cáp, nên dọn sạch vết nước, lau chùi trong ngoài nhà một lượt là thể miễn cưỡng ở .
Chỉ là phần lớn lương thực nước biển cuốn , rau củ còn cũng đều ngâm úng.
Kiều Ngọc theo Cố Thiệu Uyên lục soát một lượt , xác nhận trong nhà đều giấu lương thực, mới lấy lương thực trong gian .
Mọi đều chút kinh ngạc, tuy thủy triều ngập đến tầng hai của gia thuộc viện, nhưng Kiều Ngọc thế nào mà tích trữ nhiều lương thực như .
Kiều Ngọc giải thích: "Số lương thực đều là dùng tiền và phiếu lương thực mua ở chợ về, tích trữ nhiều, chính là để đợi lúc bão, thể lấp đầy bụng."
Nói , cô liền để các đồng chí quân đội phân phát lương thực một cách công bằng.
Một ban đầu còn dám nhận, là họ , theo sự sắp xếp của Đoàn trưởng Cố, mang hết lương thực trong nhà .
Cố Thiệu Uyên gửi điện báo cho cấp , thuyền chở vật tư sẽ sớm đến, mới yên tâm nhận lương thực.
Bây giờ đối với họ, lấp đầy bụng mới là quan trọng nhất, đợi sức việc, xới ruộng đất, lương thực trồng sẽ trả cho đồng chí Kiều Ngọc.
Sau khi giải quyết vấn đề lương thực, Cố Thiệu Uyên và Kiều Ngọc mới về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-don-sach-gia-san-ra-dao-tieu-thu-mot-buoc-len-huong/chuong-155-coi-toi-la-ke-ngoc-a.html.]
Tầng một nhà họ ngập gần hết, tuy một đồ đạc quý giá Kiều Ngọc sớm cất gian, nhưng vẫn mất mát ít đồ vật nhỏ.
"Vợ ơi, dọn dẹp, em bên cạnh nghỉ ngơi ."
Kiều Ngọc xắn tay áo lên ngay, một xuể, là để cô giúp.
Minh Tễ và Minh Châu thấy , cũng lạch bạch chạy tới, giọng non nớt gọi: "Mẹ ơi, con cũng ."
Minh Tễ còn nắm c.h.ặ.t cán chổi to hơn cả cánh tay , khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nghiêm túc, quyết tâm giúp bố .
Kiều Ngọc xoa đầu Minh Tễ, "Con trông em là ."
Nói đến Minh Châu, Cố Thiệu Uyên về phía con gái, liền thấy Minh Châu giơ cánh tay nhỏ, đang cầm khăn ướt lau bàn một cách nghiêm túc.
Mẹ đây đều việc như , cô bé chỉ đang học theo thôi.
Cố Thiệu Uyên khẽ nhếch môi, nếu các con giúp, thì họ cùng đồng lòng, nhanh ch.óng dọn dẹp xong nhà cửa, khôi phục ngôi nhà nhỏ ấm cúng như xưa.
Dọn dẹp xong trong nhà, mặt đất trong sân vẫn còn bừa bộn.
Kiều Ngọc nhíu mày, mảnh đất vất vả trồng trọt mưa gió cho tan hoang, đất cát dính đầy mặt đất, cô chút đau lòng.
Nghiêm trọng hơn là, chiếc xích đu Cố Thiệu Uyên trong sân cũng thổi tung, tấm ván gỗ để bay mất.
Kiều Ngọc đáng thương đàn ông của : "Anh một cái ."
Cố Thiệu Uyên mím môi, : "Được, sẽ một cái lớn hơn, thể cả con trai và con gái chúng ."
Nói là , ngoài tìm ván gỗ thích hợp.
Cố Thiệu Uyên khỏi, Cố Linh và chị dâu Trương Phượng tìm đến gia thuộc viện.
Hay là con gái gọi một tiếng "" non nớt, Kiều Ngọc mới phát hiện ngoài cửa hai đang .
Cô lạnh nhạt liếc Cố Linh, : "Cố Linh cô thể về , cô ngoài."
Cố Linh lập tức sốt ruột, cô đến đuổi ?
"Chị dâu, em đến tìm em, em đến tìm chị!"
Kiều Ngọc ngạc nhiên ngước mắt: "Tìm gì?"
Cố Linh kéo Trương Phượng, nịnh nọt : "Chị dâu, chị cũng nhà họ Chu đông , chút lương thực quân đội phân phát căn bản đủ chúng em ăn, nhà chị chắc chắn còn giấu lương thực, thể chia cho chúng em một ít ?"
" đúng ." Trương Phượng vội đỡ, "Nhà chúng đàn ông nhiều, ăn cũng nhiều, chút lương thực đó đủ."
Trương Phượng chút ngại ngùng, nếu em chồng Cố Linh cứ nhất quyết kéo cô đến, cô mặt mũi mà mở lời.
Kiều Ngọc : "Nhà khác đều đủ ăn, chỉ nhà các cô đủ, chẳng lẽ nhà họ Chu các cô mỗi đều hai cái dày? Đừng coi là kẻ ngốc."
Lương thực của cô cũng từ trời rơi xuống, đều là cô vất vả đổi điểm tích lũy trồng .
Cố Linh và Chu Phượng Kiều Ngọc cho sắc mặt chút khó coi.
Bà cụ nhà họ Chu dặn dò họ, nhân mối quan hệ của Cố Linh với Cố gia, nhân lúc hỗn loạn kiếm thêm chút lương thực về, để ở nhà tích trữ họ còn thể tiết kiệm chút lương thực.
Cố Linh c.ắ.n môi, : "Chị dâu, chị hào phóng chia cho khác như , thể ưu ái cho nhà họ Chu chúng em ? Dù em cũng là em gái của Cố Thiệu Uyên."
"Cố Linh, nhớ lúc lục soát lục soát nhà chồng cô, nhà các cô lương thực còn chắc? Có dám để bây giờ đến nhà họ Chu tìm thử ?"
Kiều Ngọc Cố Thiệu Uyên nể mặt nhà chồng của em gái, nên mới lục soát, nhưng cô thì khác, cô chính là ưa những kẻ tham lam.