Thập Niên 70 Dọn Sạch Gia Sản Ra Đảo, Tiểu Thư Một Bước Lên Hương - Chương 115: Ngay Cả Thi Thể Cũng Không Tìm Thấy

Cập nhật lúc: 2026-03-18 00:06:04
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Lưu Thục Hồng, chồng rơi xuống biển? Có ?"

 

Kiều Ngọc hỏi thẳng cô , bình thường khi chột mắt sẽ lảng tránh điên cuồng, dám đối diện với khác.

 

Cho dù dám đối diện, biểu cảm mặt cũng sẽ đổi rõ rệt.

 

Lưu Thục Hồng tiểu tam bao nhiêu năm, thể sợ con nhóc Kiều Ngọc , cô giả vờ bình tĩnh : "Tiểu Ngọc, cho dù cô hiểu lầm , cũng thể đổ chuyện lên đầu chứ? chẳng gì cả."

 

" và bà thông gia tình như chị em, thể hại bà ?"

 

Kiều Ngọc lườm cô một cái, lời ai tin?

 

Cô bước lên một bước túm lấy tay Lưu Thục Hồng, lôi xềnh xệch cô bờ biển.

 

Nói chuyện với cô chỉ lãng phí thời gian, vẫn dùng hành động để ép cô khai .

 

"Con nhóc c.h.ế.t tiệt! Mày gì?"

 

Lưu Thục Hồng lập tức hoảng sợ, liều mạng giãy khỏi tay Kiều Ngọc.

 

Tiếc là sức Kiều Ngọc như trâu, cô căn bản giãy .

 

Kiều Ngọc bề ngoài bình tĩnh, nhưng lời khiến Lưu Thục Hồng dựng tóc gáy.

 

"Lưu Thục Hồng, nếu bà sự thật, bây giờ sẽ đưa bà cảm nhận mùi vị nước biển nhấn chìm là thế nào!"

 

Lưu Thục Hồng thật sự sợ hãi, cô rơi xuống biển như Trương Tú Liên, bây giờ ngay cả t.h.i t.h.ể cũng tìm thấy!

 

vẫn còn may mắn, bao nhiêu đang , Kiều Ngọc thật sự dám ném cô xuống biển ?

 

Trừ phi con nhóc c.h.ế.t tiệt đó ăn kẹo đồng.

 

Lưu Thục Hồng đoán con nhóc c.h.ế.t tiệt chỉ dọa cô , dù cũng sống c.h.ế.t thừa nhận.

 

"Con nhóc c.h.ế.t tiệt! liên quan đến ! gì cả..."

 

Kiều Ngọc thấy cô vẫn còn cứng miệng, định một cước đá cô xuống biển, các chị dâu ngăn .

 

"Em Ngọc, đừng kích động! Nếu nghi ngờ cô , chúng giao cô cho đơn vị là !"

 

" , em bây giờ còn đang mang thai, lỡ như tổn thương đến và con, đoàn trưởng Cố lo xuể!"

 

Vương Quế Lan và Triệu Kim Hoa mỗi kéo một bên, sợ Kiều Ngọc nhất thời kích động sẽ chuyện gì bốc đồng.

 

Kiều Ngọc bây giờ vô cùng bình tĩnh.

 

Cô chỉ ưa bộ mặt của Lưu Thục Hồng, nhanh ch.óng khai rõ chuyện gì xảy , để thể nhanh ch.óng tìm Trương Tú Liên.

 

"Chị dâu, em kích động, cô thật sự đáng nghi."

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Vương Quế Lan thở dài: "Cho dù đáng nghi, em cũng chú ý đến sức khỏe của ! Đợi đoàn trưởng Cố về, chúng giao cho , đơn vị chắc chắn cách khiến cô mở miệng."

 

Lưu Thục Hồng ôm n.g.ự.c vẫn còn sợ hãi, may mà Kiều Ngọc kéo , nếu con nhóc c.h.ế.t tiệt đó thật sự đá cô xuống biển!

 

lăn bò chạy về bờ.

 

Lúc gần trưa, Kiều Ngọc Cố Kiến Hoa đang bệt đất, chỉ thể đến khuyên ông.

 

"Bố, là bố về nghỉ , tin tức gì con sẽ đến báo cho bố ngay lập tức."

 

Mắt Cố Kiến Hoa dán c.h.ặ.t mặt biển cuồn cuộn sóng, sống c.h.ế.t chịu về.

 

"Không về, ở đây đợi Tú Liên về!"

 

Kiều Ngọc hết cách, chỉ thể bảo Cố Linh mang chút đồ ăn đến, cho Cố Kiến Hoa lót .

 

Cố Linh lúc lời, rơi xuống biển, bố sức khỏe , trai biển tìm , bây giờ trong nhà chỉ lời Kiều Ngọc là tác dụng.

 

Chu Trường Thanh bóng dáng mảnh mai của Kiều Ngọc, nhịn bước lên : "Chị dâu, chị về nghỉ , ở đây trông chừng là ."

 

Kiều Ngọc liếc một cái, từ chối: "Không cần."

 

hôm nay cô vốn đến trường dạy học, vì chuyện của chồng mà trì hoãn, bây giờ mới nhớ xin nghỉ phép với trường.

 

"Chu Trường Thanh, giúp với Trương hiệu trưởng một tiếng, hôm nay xin nghỉ, mong cô thông cảm."

 

Chu Trường Thanh mím môi, : " xin giúp chị , hôm nay nhiều tiết, dạy ."

 

Kiều Ngọc ngạc nhiên ngước mắt, bụng như ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-don-sach-gia-san-ra-dao-tieu-thu-mot-buoc-len-huong/chuong-115-ngay-ca-thi-the-cung-khong-tim-thay.html.]

 

"Được, cảm ơn ." Dù cũng chủ động giúp cô lên lớp, vẫn nên một tiếng cảm ơn.

 

Chu Trường Thanh kìm nén sự rung động trong lòng, : "Chị dâu khách sáo quá, chúng một nhà."

 

Bụng Kiều Ngọc đói đến kêu ùng ục, tuy cô lo cho chồng, nhưng cô và đứa bé trong bụng vẫn ăn cơm.

 

về phía Chu Trường Thanh, giọng điệu cũng mềm một chút, "Anh ở đây trông chừng bố, em về một chuyến."

 

Chu Trường Thanh: "Được."

 

Kiều Ngọc đạp xe về Gia thuộc lâu, gian một chuyến .

 

Nếu như điểm tích lũy thể đổi máy theo dõi gì đó thì , cô chồng bây giờ đang ở .

 

những điểm tích lũy đó chỉ thể đổi lấy hạt giống và phân bón.

 

Kiều Ngọc vội vàng nấu cho một bát hoành thánh nhỏ, ăn xong định chợp mắt một lát, nhưng trằn trọc ngủ .

 

Ngoài chồng, cô còn lo cho Cố Thiệu Uyên.

 

Anh đóng quân Hải đảo bao nhiêu năm, cứu bao nhiêu dân, cứu chính ruột của .

 

Trong lòng chắc chắn dễ chịu gì? Cũng bây giờ họ tìm thấy chồng ...

 

Trời tối.

 

Kiều Ngọc để Cố Linh và Chu Trường Thanh lôi Cố Kiến Hoa về nhà.

 

Buổi tối gió biển lớn, cơ thể bố chồng chắc chịu nổi, sắc mặt trắng bệch, Kiều Ngọc thật sự sợ ông ngất .

 

Cô cũng ngủ , bèn ở bờ biển đợi Cố Thiệu Uyên về.

 

Vương Quế Lan yên tâm, nhất quyết đòi ở cùng cô.

 

"Em Ngọc, đừng quá lo lắng, đội cứu hộ của đơn vị đảo chúng kinh nghiệm, chồng em chắc chắn sẽ bình an trở về."

 

Kiều Ngọc vẫn cảm thấy hy vọng mong manh, đó là rơi xuống biển, nếu là trong núi sông, còn khả năng sống sót.

 

"Chị dâu về , Niuniu chắc đang đợi chị dỗ ngủ."

 

"Hầy." Vương Quế Lan , "Niuniu bây giờ lớn hơn một chút , ngoan lắm, cần chị dỗ, lên giường là ngủ ngay!"

 

Cùng Vương Quế Lan trò chuyện về những chuyện trong Gia thuộc viện, thời gian trôi qua nhanh.

 

Kiều Ngọc cúi đầu đồng hồ, hơn chín giờ tối .

 

Cô đang định bảo Vương Quế Lan về nghỉ, thì thấy một chiếc thuyền từ xa mặt biển trở về.

 

Mắt Kiều Ngọc sáng lên dậy, "Chị dâu, chiếc thuyền là chiếc sáng nay của Cố Thiệu Uyên họ ?!"

 

"! Họ về !"

 

Vương Quế Lan kích động chạy bờ, thực cô cũng lo cho chồng .

 

Kiều Ngọc nhón chân, cố gắng thấy bóng dáng chồng thuyền, nhưng cô mãi cũng thấy.

 

Cố Thiệu Uyên dẫn đội về, xuống thuyền, một bóng hình xinh lao tới mặt.

 

Giữa thở là mùi hương quen thuộc vợ, thuận thế đỡ lấy Kiều Ngọc.

 

Kiều Ngọc nắm lấy tay , đối diện với khuôn mặt tiều tụy của , căng thẳng hỏi: "Mẹ chồng ?! Có tìm thấy ?"

 

Nói , cô còn ngó đầu lên thuyền, kết quả xuống thuyền là lính cứu hộ.

 

Kiều Ngọc trong lòng đột nhiên một dự cảm lành.

 

"Tìm thấy ." Cố Thiệu Uyên trầm giọng .

 

Kiều Ngọc thấy giữa hai hàng lông mày của Cố Thiệu Uyên đều là sự mệt mỏi, giọng điệu bình tĩnh, còn tưởng chồng mất, chỉ tìm thấy t.h.i t.h.ể.

 

Cả cô đều .

 

Mẹ chồng như , thể chịu đựng nỗi đau ?

 

Chân Kiều Ngọc mềm nhũn, dựa Cố Thiệu Uyên, hốc mắt đỏ lên, thì lưng vang lên tiếng Trương Tú Liên gọi cô.

 

"Tiểu Ngọc! Ôi, con dâu của ..."

 

 

Loading...