Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người - Chương 140: Tiền Thì Cầm, Việc Thì Không Làm
Cập nhật lúc: 2026-01-05 05:03:23
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Hoài hôm nay đường quả thực vô cùng lầy lội.
Mưa nhỏ liên tiếp ba ngày, mưa thấm đẫm, khắp nơi đều là bùn đất, khiến bánh xe đạp của ông nổi.
Ông đạp một đoạn, tìm cái que gỗ xuống cạy bùn.
Đạp một đoạn, bộ một đoạn, mệt đến mức ông thà cái xe còn hơn.
Cuối cùng cũng đến cổng khu gia đình quân đội, ông cũng .
Đành dựng xe đạp sang một bên đợi.
Trong lòng ông còn đang suy tính, liệu Thẩm Kim Hòa chịu gặp ông .
nghĩ , lúc Thẩm Kim Hòa kết hôn mấy hôm , ông gửi năm mươi đồng tiền mừng, nể mặt ông , thì nể mặt tiền, chắc cũng sẽ thôi.
Quả nhiên, một lúc , ông liền thấy Thẩm Kim Hòa đạp xe đạp về phía .
một , bên cạnh là một chiếc xe đạp khác do Cố Đồng Uyên lái, phía còn chở một phụ nữ trung niên.
Chẳng lẽ là chồng của Thẩm Kim Hòa?
Thẩm Kim Hòa ngày càng đến gần Tạ Hoài, Tạ Hoài chỉ cảm thấy, mắt ngày càng sáng bừng.
Không thể , kể từ khi Thẩm Kim Hòa ly hôn với Lâm Diệu, mỗi gặp cô, đều cảm thấy cô càng thêm rạng rỡ.
Bây giờ, nụ gương mặt mà tươi tắn, trong đôi mắt lấp lánh ánh sáng.
Nhìn là cô sống .
Từ cổng khu gia đình , Thẩm Kim Hòa Tạ Hoài vô cùng nhiệt tình: "Xưởng trưởng Tạ, ngọn gió nào thổi ông đến đây thế, thật khiến ngạc nhiên quá."
Nói xong, Thẩm Kim Hòa dường như hậu tri hậu giác che miệng , đó đôi mắt to chớp chớp: "Ái chà, xem cái trí nhớ của , Tạ Hoài ông bây giờ cũng xưởng trưởng nữa , cứ sai mãi. Cũng cố ý nhắc nhở ông xưởng trưởng chuyện . Ông đại nhân đại lượng, dù ông đây cũng là xưởng trưởng, chắc chắn sẽ so đo chuyện gọi ông là xưởng trưởng nhỉ."
Tạ Hoài: ...
Ông để ý nhất đương nhiên là cái ghế xưởng trưởng, Thẩm Kim Hòa cứ câu nào cũng rời hai chữ xưởng trưởng!
"Sao ông gì thế? Ông xem, lúc kết hôn ông còn đến mà, mới một tuần chúng xa lạ ? Thế ."
Tạ Hoài đầu , ho nhẹ hai tiếng.
Ông về phía Cố Đồng Uyên, hạ giọng : "Kim Hòa, bố đến việc nhờ con giúp, chúng thể mượn một bước chuyện ?"
"Không thể." Thẩm Kim Hòa trực tiếp khoác tay Cố Đồng Uyên: "Hai chúng kết hôn , vợ chồng là một thể, ai chuyện với , đàn ông của đều thể , chẳng lẽ, ông chia rẽ chúng ?"
Thẩm Kim Hòa đột nhiên há hốc mồm: "Trời ơi, Tạ Hoài ông ? Phá hoại hôn nhân quân nhân là tù đấy. Chẳng lẽ, ông và Chu Vũ Lan yêu đến cạn biển mòn non, tù tìm bà bạn?"
Tạ Hoài thực sự Thẩm Kim Hòa chọc tức đến c.h.ế.t sống , nhưng ông bây giờ là bên cầu cạnh, thể gì Thẩm Kim Hòa?
Cố Đồng Uyên chỉ phụ nữ nhỏ bên cạnh với vẻ mặt đầy cưng chiều.
Thẩm Kim Hòa gì cũng .
Tạ Hoài thực sự bất lực, Cố Đồng Uyên đuổi , chỉ đành thẳng: "Kim Hòa, cả con về nhà , nó sắp cởi quân phục chuyển ngành , nhưng nó vẫn thích ở quân đội..."
Cố Đồng Uyên ngắt lời ông : "Không cởi quân phục chuyển ngành, là quân đội khai trừ, năng cẩn trọng. Còn nữa, đó cả của Kim Hòa, cả của Kim Hòa họ Thẩm."
Tạ Hoài: ...
"Đoàn trưởng Cố, đến cầu xin , cầu xin Kim Hòa. Lập Hồng , hôm đó nó lỡ lời, đắc tội với Kim Hòa, chỉ cần Kim Hòa thể nguôi giận, còn thể để Lập Hồng ở quân đội, chúng gì cũng , thật đấy."
Thẩm Kim Hòa Tạ Hoài: "Nói trắng là ông đến cầu xin việc giúp ? Ông việc cũng thái độ việc chứ."
Tạ Hoài xong, hy vọng.
"Kim Hòa, hôm đó bố gửi tiền mừng cho con, con mở xem ?"
Thẩm Kim Hòa gật đầu: "Xem , nhưng chuyện nào chuyện đó. kết hôn ông gửi tiền mừng chẳng là chuyện bình thường ?"
Tạ Hoài hít sâu một : "Vậy con bao nhiêu?"
Thẩm Kim Hòa trợn tròn mắt: "Hả? Tạ Hoài, ông đừng vu khống nhé, với cái quan hệ của chúng , cái gì gọi là bao nhiêu. bao giờ cái gì cả?"
Nói , cô còn giơ ba ngón tay lắc lắc mặt Tạ Hoài.
Tạ Hoài mà hiểu, ba mươi đồng chắc chắn là thể , chẳng lẽ ba trăm?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-don-kho-nha-tra-nam-tien-nu-ga-cho-quan-nhan-cam-duc-me-nguoi/chuong-140-tien-thi-cam-viec-thi-khong-lam.html.]
Đây thực sự là sư t.ử ngoạm.
Ông kiếm ba trăm đồng đây!
chuyện của Tạ Lập Hồng lớn , thực sự cởi quân phục , .
Ba trăm đồng nếu thể để Tạ Lập Hồng ở , ông cũng liều mạng.
", con gì cả, con cái gì cũng ." Tạ Hoài : "Kim Hòa, bố về một chuyến, sáng mai đến tìm con."
Nhìn bóng lưng rời của Tạ Hoài, Thẩm Kim Hòa , ông chắc chắn về nhà gom tiền .
Đối với nhà họ Tạ, nhà họ Lâm cũng , tiền của bọn họ, lấy thì phí.
Sáng sớm hôm , Cố Đồng Uyên vì Quốc khánh nên việc .
Tạ Hoài đến cũng khá sớm.
Thẩm Kim Hòa dẫn Khương Tú Quân ngoài, trong tay cô còn cầm hai tờ giấy, còn một cây b.út, một hộp mực đóng dấu.
Khương Tú Quân còn khá ngạc nhiên: "Kim Hòa, con mang mấy thứ gì?"
"Mẹ, đương nhiên là giấy trắng mực đen rõ ràng, tránh cho ông ăn vạ Đồng Uyên." Thẩm Kim Hòa giải thích.
Khương Tú Quân cũng hiểu giấy trắng mực đen cái gì.
Từ khu gia đình , Thẩm Kim Hòa vô cùng nhiệt tình chào hỏi Tạ Hoài.
Tạ Hoài tối qua chạy vạy nhiều nhà, mỗi nhà gom một ít, còn tiền Tạ Lập Hồng mang về, miễn cưỡng mới gom hai trăm bốn mươi đồng.
Như trong nhà giữ hai mươi đồng, cũng thể cơm ăn.
"Kim Hòa."
Thẩm Kim Hòa : "Sáng sớm tinh mơ thế , chuyện gì thế?"
Tạ Hoài Thẩm Kim Hòa , trong lòng liền thấy nghẹn.
vì con trai , ông thầm niệm trong lòng, nhịn thì nhịn.
Đợi đến khi ông thể trở , sớm muộn gì cũng xử lý Thẩm Kim Hòa!
Con ranh c.h.ế.t tiệt , chẳng việc gì!
Cô rõ ràng chuyện gì, cứ ở đó giả ngây giả ngô.
Tạ Hoài cũng tiện rõ: "Kim Hòa, đây là bố cha tròn trách nhiệm. Con bây giờ kết hôn , bố cũng bù đắp cho con, nhưng điều kiện trong nhà hiện tại thực sự là giật gấu vá vai, chỉ gom chừng , con cầm ."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
- Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60
- Thập Niên 70: Dọn Kho Nhà Tra Nam Tiện Nữ, Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Mê Người
Mắt Thẩm Kim Hòa sáng lên, Tạ Hoài lắm nha, cách .
Thẩm Kim Hòa nhận lấy tiền, đặt trong tay đếm đếm: "Ái chà, chú Tạ, mới hai trăm hai mươi đồng thôi , tưởng chú xưởng trưởng bao nhiêu năm, thế nào cũng vơ vét một ít tiền trong tay chứ, thế thì đ.á.n.h giá thấp chú Tạ ."
Tạ Hoài: ...
Nhận tiền thì gọi một tiếng chú, tiền thì gọi tên, cái thứ gì !
"Kim Hòa, lời thể lung tung."
Thẩm Kim Hòa : "Được , lung tung."
Nói , cô đưa hai tờ giấy đến mặt Tạ Hoài: "Chú Tạ, tục ngữ , em ruột còn tính toán rõ ràng, chú đến bù đắp tình đây của chúng , chúng cũng giấy trắng mực đen rõ ràng, tránh cho chú đến lúc đó những lời khó , còn tìm chú gây phiền phức ?"
Tạ Hoài nhận lấy hai tờ giấy xem, bên là chữ thanh tú của Thẩm Kim Hòa, nội dung đại khái là, tiền ông đưa là bồi thường cho cô, nhắc đến việc việc cho Tạ Lập Hồng.
"Kim Hòa, chuyện hôm qua bố ?"
Tiền trong tay Thẩm Kim Hòa, cô mới chẳng quan tâm nhiều thế.
"Hả? Hôm qua chú gì? Chú nãy chẳng đến bù đắp cho ?" Thẩm Kim Hòa bắt đầu giở quẻ: "Trời ơi, Tạ Hoài, con ông như ? Ông nãy còn xin , thực sự là tin lầm ông ! cái gì cũng đồng ý, ông đừng vu oan cho !"
Tạ Hoài đau đầu.
Đau đầu vô cùng!
Đau đầu nứt !