Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Có Đại Mỹ Nhân - Chương 185
Cập nhật lúc: 2026-02-05 06:31:44
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Đường cũng thể tranh giành vai diễn Nữ Vương Tây Lương Nữ Quốc với cô nữa!
Chương 191 Giật váy cô , cưới cô vợ!
Nghĩ đến cảnh Tống Đường công khai lột váy, bộ dạng rẻ tiền đáng ghét, nghĩ đến sự chán ghét của Lục Kim Yến đối với Tống Đường, trong lòng Cố Mộng Vãn cảm thấy sáng sủa, sảng khoái từng thấy.
kiêu ngạo như cô, khinh thường việc thiết kế hãm hại khác, cô vẫn thản nhiên với Hạ Chi một câu: “Mẹ, cứ tự sắp xếp là , chuyện con sẽ quản.”
“Mộng Mộng con yên tâm, chiều nay tuyệt đối sẽ bất kỳ sai sót nào.”
Hạ Chi chắc chắn sẽ sắp xếp thỏa tất cả những chuyện : “Con gái của xuất sắc như , Tống Đường cũng xứng tranh đồ với con ? Cô cũng chỉ xứng vợ cho Thiên Minh thôi!”
Lại ân cần an ủi con gái thêm mấy câu, Hạ Chi mới lưu luyến rời cúp điện thoại.
Sau khi khỏi phòng bảo vệ, mặt Cố Mộng Vãn còn nửa phần thất vọng và u ám nữa.
Khuôn mặt nhỏ nhắn mang đậm thở cổ điển của cô ngẩng cao, cao quý, thanh ngạo giống như nữ vương xuống chúng sinh.
Và cô cũng sẽ dựa vai diễn Nữ Vương Tây Lương Nữ Quốc để trở thành ngôi điện ảnh nhà nhà đều .
Đến lúc đó, Tống Đường những đau khổ trong thực tế mài mòn hết góc cạnh chỉ phần ngước cô mà thôi!
Tống Đường hề mưu kế độc ác của con Hạ Chi.
Hôm nay Lý Viện chuyện với cô lâu, đưa cho cô ít lời khuyên về diễn xuất, khiến cô hưởng lợi nhiều.
Có cơ hội diễn dịch tác phẩm kinh điển, Tống Đường thật lòng vui.
Nguyễn Thanh Hoan khi tin cũng vui mừng c.h.ế.t.
Lúc tập luyện, cô bí mật nhét miệng Tống Đường mấy bánh quy táo mèo.
Tống Đường nhét đến mức chịu nổi, cô cảm thấy cần ăn cơm tối nữa .
Sau khi tan , hai vui vẻ cùng ngoài đoàn văn công.
Hạ Chi sớm đưa Hạ Thiên Minh đợi sẵn ở cách đó xa.
Nhìn thấy Tống Đường, bà chỉ cô, nhỏ giọng dặn dò Hạ Thiên Minh: “Thiên Minh, chính là phụ nữ mặc váy đỏ kìa.”
“Con qua đó tốc váy nó lên, xé quần áo bên trong nó , cấu mạnh mấy cái, nó sẽ là vợ của con!”
“Vợ... Vợ...”
Hạ Thiên Minh ngây ngô chảy nước miếng.
Đầu óc nó vấn đề, khờ tàn ác, nhưng nó cũng vợ là đồ .
Hơn nữa đàn ông đều thích con gái , thằng khờ cũng ngoại lệ.
Nhìn thấy Tống Đường xinh như , nó vui mới là lạ!
Nó ngây ngô mấy tiếng, xoa xoa tay, giống như đại bàng bắt gà con lao về phía Tống Đường!
“Tốc váy...”
Hạ Thiên Minh chảy nước miếng lẩm bẩm giơ tay tốc chiếc váy đỏ của Tống Đường lên.
“Đồ thần kinh !”
Nguyễn Thanh Hoan nhận động tác của Hạ Thiên Minh.
Sợ sẽ hại Tống Đường, cô theo bản năng chắn mặt Tống Đường.
Tống Đường đúng là sự tính toán buồn nôn của con Hạ Chi, nhưng cô nhiều hãm hại, thậm chí suýt chút nữa tạt cả mặt axit, hiện tại đường cô đều đặc biệt cảnh giác, tự nhiên cũng nhận sự khác lạ của Hạ Thiên Minh.
Cô chắc chắn liên lụy đến Nguyễn Thanh Hoan.
Thấy Hạ Thiên Minh lao tới, cô trực tiếp dồn hết sức lực, đá mạnh một cái giữa hai chân Hạ Thiên Minh.
“A a! Đau quá!”
“Đường Đường!”
Giống như mấy ngày , Lục Thiếu Du đến đoàn văn công bên đón Nguyễn Thanh Hoan tan .
Thấy Nguyễn Thanh Hoan , mới kìm đỏ mang tai thì thấy Hạ Thiên Minh mà lao về phía Tống Đường.
Trước đây, thật lòng coi Tống Đường là bạn bè, thích bảo vệ cô khắp nơi.
Hiện tại, coi Tống Đường là chị dâu.
Và nhờ Tống Đường mới thể nhanh ch.óng rửa sạch nỗi oan ức Lâm Hà, càng thể cô chịu uỷ khuất.
Anh bước sải chân lao tới, trực tiếp tung một cú đá cực mạnh đá bay Hạ Thiên Minh đang gào .
“Hức hức...”
Hạ Thiên Minh đau phát .
Anh ôm lấy chỗ Lục Thiếu Du đá, đau đớn lăn lộn mặt đất.
Lục Thiếu Du nhanh ch.óng bảo vệ Tống Đường, Nguyễn Thanh Hoan lưng , Hạ Thiên Minh với ánh mắt cực kỳ sắc bén và cảnh giác.
Rõ ràng nếu Hạ Thiên Minh còn dám động Tống Đường hoặc Nguyễn Thanh Hoan, sẽ khiến đau đớn, thê t.h.ả.m hơn!
“Anh họ...”
Tống Đường khỏi đoàn văn công lâu thì nhóm của Cố Mộng Vãn cũng .
Cố Mộng Vãn vốn dĩ tới để chiêm ngưỡng bộ dạng t.h.ả.m hại của Tống Đường.
Cô ngờ quần áo của Tống Đường vẫn nguyên vẹn sứt mẻ, trái Hạ Thiên Minh ngã nhào đất giống như một con chuột vặn vẹo.
Vốn dĩ Hạ Thiên Minh vẫn luôn gào thét t.h.ả.m thiết.
Nghe thấy tiếng của Cố Mộng Vãn mới từ từ ngừng tiếng thét.
Lúc cũng thấy Trần Điềm bên cạnh Cố Mộng Vãn.
Hôm nay Trần Điềm cũng mặc một chiếc váy đỏ.
Khác với Tống Đường mặc váy liền màu đỏ, Trần Điềm mặc loại chân váy thun ở eo.
Bắt sắc đỏ , Hạ Thiên Minh lập tức nhớ lời dặn dò của Hạ Chi nãy.
Đôi mắt sáng rực, khi bò dậy từ mặt đất trực tiếp lao Trần Điềm, một tay giật phăng chiếc chân váy đỏ của cô xuống!
Ở thời đại hiếm mặc quần đùi bảo hộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-doan-van-cong-co-dai-my-nhan/chuong-185.html.]
Hôm nay Trần Điềm mặc là chiếc váy dài quá đầu gối, bên trong cô căn bản biện pháp phòng hộ gì.
Bị Hạ Thiên Minh đối xử như , cô lập tức để lộ bộ dạng chật vật nhất mặt .
Tất cả những chuyện xảy quá đột ngột, Trần Điềm trực tiếp dọa đến ngây .
Sau khi hồn, cô kinh hoàng và nhục nhã phát hiện Hạ Thiên Minh còn ác ý nắn bóp cô vài cái!
“A!!!”
Trần Điềm mặt xám như tro, cô run rẩy hét thành tiếng: “Cút ! Anh cút cho !”
Hạ Thiên Minh cút .
“Lột váy, sờ...”
Anh xa nhào Trần Điềm, cố gắng lột cả quần áo bên trong của cô .
Anh còn chu mỏ một cách buồn nôn cố gắng hôn cô .
“Anh đang gì ? Sao thể công khai sàm sỡ nữ đồng chí?”
Vài nam đồng chí của đoàn văn công chú ý tới cảnh , vội vàng chạy tới cưỡng chế kéo Hạ Thiên Minh , mới nhào Trần Điềm.
vẫn ngây ngô ôm c.h.ặ.t chiếc váy của Trần Điềm buông, khiến cô quần áo để che đậy sự chật vật của .
“Đừng ! Mọi đừng !”
Hiện tại chính là giờ tan , bên ngoài đoàn văn công tấp nập.
Trần Điềm bao giờ nhục nhã như .
Cô cảm thấy dường như tất cả thế giới đều đang vây xem bộ dạng t.h.ả.m hại của , chỉ trỏ .
Cô cố gắng che đậy sự chật vật, nhưng cô căn bản quần áo dư thừa, cô thể bảo vệ sự kiêu ngạo và tôn nghiêm cuối cùng của .
Tống Đường cũng hành vi buồn nôn của Hạ Thiên Minh cho kinh hãi thôi.
Thời tiết hôm nay chút lạnh, cô mặc một chiếc áo khoác dài tay.
Cô ghét việc lăng mạ dâm phụ.
Và cô tâm tư riêng, hy vọng Trần Điềm thể trở mặt với Cố Mộng Vãn.
Cô vẫn nhanh ch.óng cởi áo khoác của , rảo bước tới mặt Trần Điềm, quấn áo khoác quanh eo cô .
Chiếc áo khoác Tống Đường mặc hôm nay đặc biệt rộng rãi, vặn thể che chắn kín mít sự chật vật của Trần Điềm.
Trần Điềm đỏ hoe mắt Tống Đường một cái.
Cô ngờ lúc cô chật vật nhất, khó xử nhất, mà cô luôn duy trì, săn đón là Cố Mộng Vãn cao cao tại thượng, thờ ơ vô cảm, trái là Tống Đường mà cô luôn ghét bỏ dùng áo khoác của bảo vệ chút thể diện cuối cùng cho cô .
Đột nhiên cô cảm thấy thế đạo thật mỉa mai .
Cô cũng hối hận điên cuồng vì những chuyện cô để ác ý nhắm Tống Đường vì Cố Mộng Vãn.
Cô thầm một câu cảm ơn với Tống Đường trong lòng, ngay đó những giọt nước mắt lớn trào .
“Các mau thả !”
Hạ Thiên Minh vẫn đang ngây ngô.
“ lột váy nó , cũng sờ nó , nó là vợ , đưa nó về nhà sinh con!”
Nghe thấy giọng khờ khạo của Hạ Thiên Minh, Trần Điềm càng thêm nhục nhã c.h.ế.t.
Cô đến mức thở , ngừng lẩm bẩm: “Sao như ? bây giờ?”
Sự trong sạch của con gái quý giá như , cô nhục nhã công khai như thế , mà sống nổi?
“Điềm Điềm...”
Phùng Oánh Oánh, Tạ Thi Đình cũng ngờ sẽ đột nhiên xảy biến cố như .
Cả hai họ đều dọa sợ nhẹ.
Sau khi hồn, họ vội vàng an ủi Trần Điềm: “Điềm Điềm đừng nữa.”
“Chúng cùng nghĩ cách, luôn sẽ cách giải quyết mà.”
“Có thể cách gì chứ?”
Trần Điềm vẫn đến đứt từng khúc ruột: “Tất cả đều thấy ...”
“Sự trong sạch của hủy hoại, mỗi nhổ một bãi nước bọt thôi cũng đủ dìm c.h.ế.t !”
“Hức... Danh dự của , cuộc đời của , đều hủy ... đều hủy ...”
Phùng Oánh Oánh, Tạ Thi Đình tự nhiên cũng chuyện ngày hôm nay đối với Trần Điềm mà , đơn giản chính là đòn chí mạng mang tính hủy diệt.
Thế gian đều nam nữ bình đẳng.
thế đạo rõ ràng khắc nghiệt hơn với phụ nữ.
Đàn ông công khai lột quần, cùng lắm cũng chỉ coi đó là một trò , qua chuyện là xong.
Không ai dùng trinh tiết để trói buộc họ.
phụ nữ công khai giật váy, lời tiếng đủ để đè c.h.ế.t họ.
Phùng Oánh Oánh, Tạ Thi Đình bình thường đều khá lanh lợi.
Chỉ là cả hai đều nếu chuyện xảy họ, e là họ sẽ sụp đổ, phát điên mất.
Suy bụng bụng , họ thể hiểu sự đau khổ và tuyệt vọng của Trần Điềm.
Bởi vì hiểu rõ, nên trong nhất thời họ đều nên tiếp tục an ủi cô như thế nào.
Cố Mộng Vãn luôn là trụ cột của họ, lúc cả hai theo bản năng về phía cô, hy vọng cô thể nghĩ cách.
“Mộng Mộng, xảy chuyện như , Điềm Điềm đây?”
“Cậu giúp Điềm Điềm nghĩ cách ?”
Nghe thấy tiếng của Phùng Oánh Oánh và Tạ Thi Đình, cái cao cao tại thượng mang theo vẻ ban ơn của Cố Mộng Vãn cuối cùng cũng rơi lên Trần Điềm.
Để ý thấy Trần Điềm quần áo chỉnh tề, cô còn ghét bỏ, khinh thường nhíu mày.