[Thập niên 70] Dì nhỏ của pháo hôi tái giá cùng đại lão - Chương 487

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:11:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tỳ vị thì sinh đàm, bệnh sẽ tái phát nữa."

 

"Thế thì quý quá, cảm ơn bác sĩ nhiều lắm." Vợ chồng bác Lưu mừng rỡ.

 

Văn Tòng Âm cho họ vài bài t.h.u.ố.c thực dưỡng, bảo Tôn Đan Dương và cùng xem giải thích: "Bệnh nhân khi khỏi bệnh nặng nghĩa là cơ thể bình phục, mà chỉ là khôi phục trạng thái cân bằng.

 

Vì cơ thể suy nhược trong thời gian bệnh nên việc điều dưỡng đó là quan trọng.

 

Làm Đông y chỉ là chữa khỏi bệnh hiện tại mà còn 'trị vị bệnh'."

 

"Thưa cô, em hiểu .

 

Trong sách 'Tố Vấn' câu 'thánh nhân bất trị dĩ bệnh trị vị bệnh, bất trị dĩ loạn trị vị loạn', đạo lý là như ạ?" Lâm Hiểu Trạch giơ tay hỏi.

 

Cô mới điều sang hỗ trợ, Văn Tòng Âm bảo Tôn Đan Dương kèm cặp, giờ thấy cô tiến bộ rõ rệt như cũng thấy mừng.

 

Văn Tòng Âm gật đầu: " là như .

 

Khi chữa bệnh cho , nên chỉ nghĩ đến việc chữa khỏi cái bệnh đó là xong, mà chữa cho con đó khỏe mạnh mới là tròn trách nhiệm."

 

Vợ chồng bác Lưu tuy hiểu hết nhưng cũng Văn Tòng Âm đang lo lắng cho con gái nên liên tục lời cảm ơn, còn mời cô ăn cơm nhưng cô khéo léo từ chối.

 

Bà Tôn cùng con dâu và hai hàng xóm hỗ trợ đưa con trai đến bệnh viện, đúng lúc thấy vợ chồng bác Lưu đang tiễn nhóm của Văn Tòng Âm .

 

Bà Tôn nhận Văn Tòng Âm ngay vì xem ảnh báo.

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

 

Thấy cô bước từ phòng bệnh, bà dặn con dâu một câu tiến hỏi thăm vợ chồng bác Lưu: "Anh chị ơi, vị là bác sĩ Văn ạ?"

 

Bác gái Lưu gật đầu: " đấy, chị đưa nhà đến khám ?" Bà liếc con trai bà Tôn đang trói, hai đàn ông lực lưỡng giữ c.h.ặ.t: "Trời đất, thế ?"

 

Bà Tôn khổ: "Là con trai , đầu óc nó bình thường.

 

báo thấy bảo bác sĩ Văn chữa bệnh tâm thần giỏi lắm nên đưa nó đến đây."

 

"Thế thì chị tìm đúng đấy.

 

Con gái đây cũng tâm thần, nhờ bác sĩ Văn chữa mà giờ nó tỉnh táo hẳn , ngày mai là xuất viện ." Bác gái Lưu hớn hở khoe, gương mặt rạng rỡ niềm vui.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-487.html.]

Vợ chồng bác chỉ mỗi mụn con gái, lúc nó phát bệnh họ tưởng như trời sập, lo già yếu xuống thì con dựa ai.

 

Giờ con khỏi bệnh, họ như trút gánh nặng ngàn cân.

 

Bệnh tình của con trai bà Tôn tạm thời bàn tới, hai bệnh nhân mà Văn Tòng Âm đang theo sát nhất dạo là Đặng Thụ và Tôn Vĩnh Phương. Tình hình của Tôn Vĩnh Phương hiện kiểm soát. Sau đợt khám thứ ba và dùng t.h.u.ố.c theo đơn của Văn Tòng Âm, sắc mặt bà khá hơn nhiều, đôi gò má hóp cũng bắt đầu đầy đặn trở .

 

Bận rộn suốt nên cô suýt chút nữa quên mất chuyện bên đài truyền hình.

 

Phải đến khi bác Khu Ngay Ngắn gọi điện nhắc nhở ngày ghi hình vài hôm, Văn Tòng Âm mới sực nhớ .

 

Bác Khu dặn dò: "Bác sĩ Văn , đến lúc đó gặp ở trường nhé, cô đừng giấu nghề đấy, bản lĩnh gì cứ tung hết ."

 

Văn Tòng Âm dở dở đáp: "Bác Khu ơi, các bác ở đó thì chút tài mọn của cháu dám múa rìu qua mắt thợ."

 

Bác Khu chẳng thèm lời khách sáo đó: "Cô Văn đừng khiêm tốn với chúng .

 

Tài năng của cô thế nào giới đồng nghiệp ở Bắc Kinh ai mà chẳng .

 

đùa , chương trình nếu sẽ là cơ hội để Đông y chúng lấy vị thế.

 

Giờ sinh viên theo học Tây y ngày càng đông, nhà nước cũng đầu tư nhiều cho Tây y, Đông y chúng thể để lép vế mãi ."

 

Văn Tòng Âm các bậc tiền bối đặt nhiều kỳ vọng chương trình nên nhận lời.

 

Buổi ghi hình diễn tại Đài truyền hình Trung ương.

 

Người dẫn chương trình Tống Cao Minh là một biên tập viên kỳ cựu.

 

Khi điều sang chương trình "Đối thoại Đông y", chẳng vui vẻ gì.

 

Lý do đơn giản là vì chương trình xếp lịch phát sóng hơn 10 giờ đêm.

 

Ai cũng khung giờ vàng là tầm 7, 8 giờ tối, ban ngày cũng là lúc chiếu phim nên tỷ lệ xem cao.

 

Còn 10 giờ đêm thì mấy ai xem, họa chăng chỉ mấy cụ già mất ngủ, chứ giới và học sinh thì ngủ từ lâu .

 

 

 

 

Loading...