Điều khiến những như Lâm Hỉ khổ sở vô cùng.
Làm phóng viên tin thì chạy đôn chạy đáo, khi nửa đêm nhận tin cũng lao ngay.
Vất vả cả đêm như thế mà sáng hôm vẫn mặt đúng giờ để điểm danh, chứ máy mà chịu nổi.
Lâm Hỉ trừ ít tiền lương .
Nếu , cô cũng chẳng dại gì mà xin nghỉ chỉ vì một trận cảm mạo xoàng.
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Cô hầm hầm bước khỏi văn phòng.
Lâm Kiến Võ thấy vẻ mặt cô liền cô mắng, đưa cho cô quả táo: “Này, đừng bảo lúc nào cũng chỉ ăn của cô nhé.
Hôm nay nhà ngoại chị dâu cô gửi ít táo lên, ngọt lắm, ăn cố gắng bài cho xong.”
Lâm Hỉ chống tay lên bàn, liếc Lâm Kiến Võ: “Đại ca, chúng coi như chỗ quen lâu năm ?”
Lâm Kiến Võ giọng là cô đang định giở trò gì, liếc văn phòng thấy Hoàng Sơn Thủy đang nhíu mày bản thảo, liền hạ thấp giọng hỏi: “Cô định gì?
nhé, chỉ giúp cô hộ một bài thôi đấy, hơn .
Chị dâu cô ngày nào cũng cằn nhằn về ăn cơm, tối nay nhà ngoại khách, nhất định về đúng giờ.”
Lâm Hỉ hì hì với Lâm Kiến Võ: “Anh yên tâm, việc gì khó .”
Khi Văn Tòng Âm rời khỏi bệnh viện thì trời về chiều, gió mang theo nóng của mùa hạ.
Cô về đến nhà thì trời tối hẳn.
Trong phòng khách, Trường Ninh, Trường Tĩnh cùng Lệ Na và Vĩnh Hồng đang quây quần chơi máy điện t.ử, chẳng họ kiếm ở .
“Trò gì mà trông lạ thế?” Văn Tòng Âm rửa tay xong bước , thấy mấy đứa vẫn mải mê chơi liền thuận miệng hỏi.
Lệ Na đáp: “Dì nhỏ ơi, đây là máy Game & Watch của Nhật Bản, chơi lắm ạ, dì thử ?”
“Thôi, dì chơi .” Văn Tòng Âm vốn chẳng mặn mà với trò chơi điện t.ử.
Cô đồng hồ, thường giờ Cảnh Tự về nhà .
Trường Ninh thấy quanh liền hiểu ý ngay: “Mẹ ơi, ba gọi điện về bảo tối nay việc bận về ăn cơm , bảo con cứ ăn ạ.”
“Ừ, cũng .” Văn Tòng Âm đáp lời, sang Vĩnh Hồng: “Vĩnh Hồng, cháu ở ăn cơm luôn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-438.html.]
Dì thấy chị Cát món cá kho, con cá to thế nhà dì ăn hết, ở ăn cho vui.”
Vĩnh Hồng mừng rỡ, đúng lúc chị Cát sang gọi cô về ăn cơm thì thấy con gái bưng bát sẵn sàng .
Chị bực buồn : “Cái con bé , về ăn cũng chẳng bảo một tiếng, mất công chuẩn phần cho con.”
Văn Tòng Âm dậy đon đả: “Chị Cát, chị cũng ở ăn luôn , gì ạ.”
Chị Cát xua tay: “Thôi, nhà món mì trộn tương, mì để lâu là nó dính bết ngay, về ăn thôi.”
Trường Ninh nhanh nhảu: “Bác Cát ơi, là để chúng cháu sang bưng mì qua đây, cả nhà cùng ăn cho vui.
Bác Triệu tối nay chắc cũng về ăn cơm nhỉ?”
Chị Cát cũng thấy bùi tai, liền đáp: “ thế, tối nay ông họp mặt bạn chiến đấu cũ, chắc khuya mới về.
ở nhà ăn một cũng buồn, là sang đây góp vui với .”
Trường Ninh và Trường Tĩnh hăng hái chạy sang bưng mì qua.
Mì trộn tương chị Cát đúng là tuyệt hảo.
Văn Tòng Âm vốn định ăn no , nhưng bát mì hấp dẫn quá thèm, liền xin một bát nhỏ.
Chị Cát ăn hỏi chuyện Lệ Na về buổi giảng bài ở Thanh Hoa ngày mai: “ Vĩnh Chí kể qua , Lệ Na , mấy giờ thì bắt đầu?
Để cũng sang xem cho với .”
“Khụ khụ khụ.”
Vĩnh Hồng đang mải húp mì, cô gỡ thịt cá kho trộn mì ăn đang thấy ngon miệng thì liền sặc.
Trường Tĩnh vội rót nước đưa cho cô, vỗ lưng: “Chị Vĩnh Hồng ơi, chị lớn thế mà ăn mì cũng sặc là .”
“ đấy, chẳng bằng hai đứa em nó ăn uống quy củ.”
Chị Cát bồi thêm: “Con cũng lớn , giờ diễn viên nữa, học tập cô Lưu Hiểu Khánh, lúc nào cũng đoan trang, đĩnh đạc một chút.”
Vĩnh Hồng mãi mới xuôi cơn sặc, liền trợn mắt: “Mẹ ơi, gì thế .
Lệ Na sang đó giảng cho sinh viên Thanh Hoa về kinh doanh quốc tế, sang đó gì?”