“Chị cứ hỏi ạ.” Cô gái hợp tác, rướn về phía , thái độ nhiệt tình.
Văn Tòng Âm hỏi: “Cô lập gia đình ?”
Nghe câu hỏi , cô gái theo bản năng liếc bác sĩ Lâm Viễn Chí.
Văn Tòng Âm quan sát nét mặt, sang bác sĩ Lâm, thử đoán: “Hay cô là nhà của bác sĩ Lâm?
Cháu gái chắt gì đó ạ?”
“Khụ khụ khụ.”
Trương Quốc Duy đang uống bỗng sặc sụa.
Ông đặt chén xuống, ngạc nhiên Văn Tòng Âm: “Sao cô ?
Ai cho cô thế?”
“Dạ ai cho cháu cả.
Cháu thấy cô và bác sĩ Lâm nhiều nét giống .” Văn Tòng Âm giải thích: “Hơn nữa thái độ của cô với bác sĩ Lâm vẻ gần gũi nên cháu mới đoán ạ.”
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
“Thế thì liên quan gì đến việc cô kết hôn ?”
Bác sĩ Lâm vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị.
Ông cao tuổi, tóc bạc phơ nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, trông vẻ là khá nghiêm khắc.
Văn Tòng Âm đáp: “Vì cháu nghĩ, một cái mạch t.h.a.i đơn giản thế , các bác chắc chắn vô cớ đem thử thách cháu.
Có lẽ các bác thử thách kỹ năng khác, ví dụ như cách ăn chẳng hạn.
Mạch t.h.a.i đối với kết hôn là tin vui, nhưng với chồng còn độc thì là chuyện khác.
Làm bác sĩ, y thuật giỏi là quan trọng, nhưng sự tinh tế, khéo léo cũng cần thiết, vì luôn nghĩ cho bệnh nhân mà.”
“Vậy cô đợi cô trả lời kết hôn mới cô mạch thai?” Bác sĩ Lâm hỏi vặn , mắt chằm chằm Văn Tòng Âm.
Văn Tòng Âm : “Chuyện đó còn hỏi ạ?
Bác sĩ Lâm đưa nhà đến để cháu thực hành, thì chắc chắn cái mạch t.h.a.i các bác đều rõ .”
Mọi đều nở nụ .
Triệu Tư Hàm lúc mới vỡ lẽ, cô vỗ tay một cái, chỉ : “Hay lắm, các bác bảo thử thách bác sĩ Văn, cứ ngỡ là ca bệnh nan y nào, hóa là kiểu thử thách .”
Trương Quốc Duy ha hả, giọng đầy nội lực: “Chị Triệu đừng giận nhé.
Chúng chỉ đùa chút thôi.
Cái danh ‘ngự y’ của Ủy ban Bảo vệ Sức khỏe thì oai, chứ thực chẳng khác gì thái y ngày xưa, lúc nào cũng cẩn trọng như ở gần vua .
Khám bệnh cho các vị lãnh đạo và nhà họ, chỉ cần y thuật mà còn cực kỳ tinh tế trong cách đối nhân xử thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-419.html.]
Nếu thì dù tài giỏi đến cũng khó mà trụ vững .”
Triệu Tư Hàm ngẫm thấy cũng đúng.
Cô hỏi: “Vậy giờ bác sĩ Văn coi như vượt qua thử thách chứ?”
Trương Quốc Duy lập tức khẳng định: “Tất nhiên .
Thật ngờ, bác sĩ Văn tuổi còn trẻ mà y thuật giỏi, còn cách cư xử đúng mực như , điều mới thật sự đáng quý.”
Văn Tòng Âm vượt qua kỳ sát hạch là chuyện hiển nhiên.
Bác sĩ Lâm khi còn xin điện thoại của cô.
Ông : “ chị Triệu kể cô định lập một nhóm điều trị, ý tưởng đó .
Nếu gặp ca bệnh nan y nào, thể tìm cô trao đổi ?”
Lời thật sự là nể mặt Văn Tòng Âm.
Văn Tòng Âm mỉm : “Dạ tất nhiên là ạ.
Cháu dám nhận tài giỏi, nhưng đối với bệnh nhân thì thêm một cơ hội cũng .
Khám bệnh cũng là cái duyên, giúp họ.”
Trương Quốc Duy vuốt cằm : “Tiểu Văn đúng đấy.
Vậy cứ lưu của cô .
Chúng nghề , năm nào chẳng gặp vài ca bệnh kỳ quái tìm đến xin giúp đỡ, giúp ai thì đó.”
Triệu Tư Hàm Văn Tòng Âm ứng đối trôi chảy với những vị tiền bối , lòng khỏi vui mừng.
Tiễn Văn Tòng Âm ngoài, cô vỗ nhẹ tay cô: “Hôm nay coi như xong xuôi nhé.
Có cái gật đầu của họ, sợ ở Sở Y tế gây khó dễ nữa.
Tiểu Văn, cô thật nở mày nở mặt.”
“Chị Triệu, em còn kịp cảm ơn chị nữa.”
Văn Tòng Âm nắm tay Triệu Tư Hàm: “Hôm nào chị rảnh, em mời chị một bữa cơm nhé.
Không chị trao cơ hội, em dù tài cũng khó mà tiến xa .”
Nghe , Triệu Tư Hàm thấy mát lòng mát : “Ăn uống vội, nhà cả mà.
Hôm nào rảnh chúng hẹn , giờ cô cứ lo việc của cô .”
Văn Tòng Âm cũng ép.