Lâm Thiên Ý nhanh ch.óng bịt miệng cô , sang với Triệu Lệ Na: “Thật xin , bạn mệt quá nên năng lảm nhảm, mặt cô xin các vị.”
Nói xong, lôi Chung Sở Sở , quên gọi cả em họ và cô bạn gái cùng, vội vã rời khỏi nhà hàng.
Vĩnh Hồng theo bóng họ, bĩu môi khinh bỉ: “Cái hạng gì , Bắc Kinh giờ đúng là thượng vàng hạ cám đủ cả.”
Phương Sóc sang Triệu Lệ Na: “Em chứ?”
Triệu Lệ Na đáp: “Em thì , là kẻ khác mới đúng.”
Cô thấy ngạc nhiên khi tình cờ gặp Chung Sở Sở ở đây.
Bắc Kinh tuy lớn nhưng vòng tròn quen cũng chỉ bấy nhiêu, gặp là chuyện sớm muộn thôi.
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
“Anh Thiên Ý, kéo em ?
Em còn tính sổ với cái con tiện nhân đó mà!”
Vừa lên chiếc Santana, Chung Sở Sở ở ghế phụ lóc t.h.ả.m thiết, trông thật tội nghiệp.
Vương Vượng và cô bạn gái phía nháy mắt với , chẳng ai dám lên tiếng.
Lâm Thiên Ý bất lực sự ngây thơ của Chung Sở Sở: “Em cứ loạn lên như thế, ngộ nhỡ đưa chuyện lên báo thì ?
Chú Chung hiện giờ mới chỉ điều tra thôi, vẫn còn cơ hội vị trí cũ.
Tình hình lúc là 'một động bằng một tĩnh', nếu thì chú chẳng bắt em Bắc Kinh tiếp tục học hành gì.”
Chung Sở Sở sụt sịt, nhận lấy chiếc khăn tay từ Lâm Thiên Ý: “Thế… thế còn mối thù thì ?
Chẳng lẽ cô hại nhà nông nỗi mà cứ để yên cho cô ?”
Trong đầu Lâm Thiên Ý bỗng hiện lên hình ảnh phụ nữ ghế lúc nãy, vẻ mặt vân đạm phong khinh.
Người phụ nữ đó mái tóc đen mượt như nhung, gương mặt thanh tú nhưng đầy khí chất, chỉ cần qua là hạng tầm thường. Mười cô Chung Sở Sở cộng chắc cũng chẳng bằng một góc của .
Chẳng thấy , chỉ bằng vài câu mà khiến cả nhà hàng sang khinh bỉ cô như rác rưởi đó .
“Quân t.ử trả thù mười năm muộn.”
“Vừa là ai thế?”
Sau khi đưa Phương Sóc về khách sạn, Lệ Na và Vĩnh Hồng định luôn, nhưng Phương Sóc bỗng chạy ngược trở , ghé sát cửa sổ xe chỗ ghế lái, Lệ Na hỏi.
Lệ Na bảo: “Anh từ bao giờ hóng hớt thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-403.html.]
Không liên quan đến , đây.”
Cô vẫy tay chào Phương Sóc nhấn ga phóng .
Vĩnh Hồng bên cạnh cũng thấy tội nghiệp cho Phương Sóc.
Thích một cô nàng “đầu gỗ” thế đúng là khổ thật, chắc trong đầu con bé chẳng dây thần kinh yêu đương nào cả.
“Tít bô, tít bô ——”
Tiếng còi xe cứu thương vang dội con đường đông đúc, lao thẳng về phía một bệnh viện lớn ở Bắc Kinh.
Nhân viên y tế nhận thông báo từ , xe dừng là bác sĩ và y tá lập tức đưa bệnh nhân phòng mổ.
“Tình trạng thế nào?
Bệnh nhân ?” Viện trưởng dẫn theo Tôn Chấn Hoa và các bác sĩ khác vội vã chạy tới.
Người nhà bệnh nhân sưng cả mắt, thấy Viện trưởng tới liền mếu máo: “Bác sĩ ơi, các ông nhất định cứu !
Mẹ khổ lắm, cả đời vất vả vì cách mạng……”
Tôn Chấn Hoa con trai kể lể dông dài mà thấy đau cả đầu, vội với Viện trưởng: “Viện trưởng, để và bác sĩ Ngô xem tình hình thế nào, ông cứ trấn an nhà ạ.”
Nếu là khác tự tiện như thì thật phép.
Tôn Chấn Hoa là bậc thầy Đông y lừng lẫy ở Bắc Kinh, lời ông ai cũng nể trọng.
Trong phòng mổ, bệnh nhân vẫn còn tỉnh táo nhưng ngừng rên rỉ đau đớn.
Máy đo nhịp tim cho thấy tim đập nhanh, hai bác sĩ đang khẩn trương thăm khám.
Thấy bác sĩ Tôn và bác sĩ Ngô , họ vẫn dừng tay: “Huyết áp 150, nhịp tim 170, nhiệt độ 36 độ, thấp.
Bệnh nhân bắt đầu mê sảng, kết luận ban đầu là u hạch bạch huyết.”
Thực chẳng cần họ , qua triệu chứng bên ngoài, bác sĩ dày dạn kinh nghiệm cũng đoán ngay.
Bên cổ của bệnh nhân một khối u sưng to cỡ đầu trẻ con, bề mặt gồ ghề, trông đáng sợ.
Tôn Chấn Hoa đưa tay ấn nhẹ khối u, thấy nó cứng ngắc.
Nhìn mắt bệnh nhân, ông thấy bà bắt đầu mất dần ý thức.