[Thập niên 70] Dì nhỏ của pháo hôi tái giá cùng đại lão - Chương 378

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:06:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô Triệu, ngài Hán Khắc...”

 

Có tiếng gõ cửa.

 

Vĩnh Chí mở cửa, thấy ngoài thì sững .

 

Người đến ai khác chính là Chủ tịch Âu, đang giữa tâm bão dư luận mấy ngày nay.

 

“Lệ Na, tìm em .” Vĩnh Chí gọi.

 

Thấy dáng vẻ tiều tụy, ủ rũ của Chủ tịch Âu, Lệ Na bất ngờ : “Mời ông .”

 

Cô với tay tắt tivi .

 

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà Chủ tịch Âu trông như già cả chục tuổi.

 

Khi Vĩnh Hồng rót mời, ông lúng túng suýt đổ cả chén .

 

Vĩnh Hồng vội vàng đỡ lấy chén đặt xuống bàn lấy khăn lau giúp ông .

 

“Thật sự xin phiền các vị.” Thái độ của Chủ tịch Âu lúc khiêm nhường hơn hẳn.

 

Lệ Na : “Chủ tịch Âu, ông cần khách sáo thế .

 

Ông đến đây việc gì thì cứ thẳng ạ.

 

Nếu giúp chúng sẽ giúp, còn thì cũng đành chịu.”

 

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

Chủ tịch Âu cũng yêu cầu sắp tới của phần , nhưng ông giờ lâm đường cùng.

 

Chuyện bán xưởng dệt ông thực sự rõ ngọn ngành, cấp điều tra và xác nhận ông nhận hối lộ của Triệu An Quốc.

 

bảo ông trong sạch, ý định lấy lòng Chung Kiến Minh để thăng tiến thì chẳng ai tin.

 

Nếu thì khi tiền thấy , ông dám gật đầu đồng ý bán xưởng cho Lâm béo dễ dàng thế.

 

“Cô Triệu , thấy cô là tiếng nhất trong nhóm.

 

Hiện giờ chuyện của xưởng dệt đang rối như tơ vò, công nhân thì đòi công bằng, đòi lương, đòi xây nhà.

 

nhà đầu tư nước ngoài từ thiện, ai mà chịu bỏ ngần tiền.

 

Quận chúng bàn bạc kỹ , chẳng các vị cũng đang ý định mua xưởng ?

 

Giờ chỉ cần 2,7 triệu tệ thôi, chúng sẽ bán xưởng cho các vị.

 

Hơn nữa, chỉ cần các vị đồng ý giải quyết việc cho một nửa công nhân là chuyện thể thương lượng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-378.html.]

Lãnh đạo bao giờ cũng tỉnh táo hơn công nhân một chút.

 

Nhiều công nhân vẫn còn mơ mộng về việc nhà xưởng sẽ nuôi cả đời, mà rằng hai năm nay nhiều nhà máy nợ nần chồng chất, tình trạng nợ dây chuyền xảy liên miên, trả lương là may lắm .

 

Ngay tại Thượng Hải, mười mấy nhà máy bán , để công nhân tự tìm đường sống.

 

Triệu Lệ Na nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ xuống bàn: “Chủ tịch Âu, tình hình xưởng dệt thế nào chắc cần thêm.

 

Ngoài diện tích đất khá rộng và thiết tương đối đầy đủ , thì chẳng còn ưu thế gì cả.”

 

Tim Chủ tịch Âu thót một cái, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

 

Sổ sách xưởng dệt đang thanh tra, thâm hụt lớn.

 

Quận đang phân vân nên tiếp tục duy trì kinh doanh .

 

Nếu bán , e rằng xưởng dệt chẳng trụ nổi một hai năm nữa là đóng cửa thật.

 

“Chúng ý định mua đứt, nhưng thể đổi sang một phương thức hợp tác khác.” Ánh mắt Triệu Lệ Na lộ rõ vẻ quyết tâm: “Chúng sẽ bỏ 1 triệu tệ để nắm giữ 50% cổ phần.

 

Xưởng sẽ do ông Bạch Nhân Nghĩa trực tiếp quản lý và điều hành.

 

Thêm đó, lượng công nhân cắt giảm một nửa, và ban lãnh đạo xưởng quyền sa thải công nhân!”

 

“Cái , chuyện ……”

 

Chủ tịch Âu há hốc mồm kinh ngạc: “Bên phía nhà xưởng chắc chắn sẽ đồng ý !”

 

Khoảng cách giữa 1 triệu và 2,7 triệu là quá lớn.

 

Hơn nữa, việc sa thải công nhân chẳng đồng nghĩa với việc họ sẽ mất “bát cơm sắt” ?

 

Triệu Lệ Na bình thản đáp: “Vậy thì cũng chịu thôi.

 

Chúng là sẽ tùy tiện đuổi việc ai, nhưng ngài là hiểu , ngài cũng thấy rõ hiện giờ đám công nhân đó việc đối phó đến mức nào.

 

Đi chỉ để sống vật vờ cho qua ngày, chẳng bao nhiêu việc.

 

Nếu cứ để những tiếp tục bám lấy nhà máy, thì hiệu quả kinh tế vĩnh viễn khá lên .

 

Chúng chỉ quyền quản lý, mà còn yêu cầu điều lệ, chế độ của xưởng dệt thiết lập theo ý chúng .

 

, ai , nhiều, chúng sẽ thưởng xứng đáng, phân phối theo đúng năng lực lao động!”

 

Triệu Lệ Na thực sự quăng cho Chủ tịch Âu một bài toán quá khó.

 

 

 

 

Loading...