Cái mùi rượu đó cách xa tám dặm cũng ngửi thấy .
Triệu An Quốc nhíu mày quát: “Lại đàn đúm thế hả?
Người ngợm mùi rượu!”
“Ba, ba đừng mắng con.
Nếu con thì tối qua chốt hợp đồng mười vạn tệ đó chứ.”
Triệu Bảo Sơn đang giữ chức Trưởng phòng Tài vụ của xưởng dệt.
Mới ngoài hai mươi tuổi mà bụng phệ, trông chẳng khác gì ông chú ba bốn mươi tuổi.
Hắn ợ một cái rõ to, lấy tay che miệng.
Triệu An Quốc sợ nôn phòng nên dìu nhà vệ sinh cho nôn sạch, bắt rửa mặt cho tỉnh táo.
Triệu Bảo Sơn lúc mới tỉnh táo , giơ ngón trỏ lên : “Hợp đồng xong xuôi , đêm mai sẽ đến xưởng bốc hàng, tiền đặt cọc một nửa.”
“Thật ?!” Triệu An Quốc mừng rỡ: “Thế thì quá.
mà, tin cậy đấy?
Đừng để lộ tin tức gì, con nhỏ Triệu Lệ Na đang ở Thượng Hải, biến động gì là phiền phức lắm.”
Triệu Bảo Sơn chẳng mảy may lo lắng: “Ba yên tâm, tin cậy lắm.
Lão Lâm béo đó đối với con thật thà, con điều tra kỹ , lão là Hồng Kông, chẳng liên quan gì đến Triệu Lệ Na cả.
Hai lô hàng cũng chẳng xảy chuyện gì, chắc chắn cũng thôi.”
Nghe Lâm béo là Hồng Kông, Triệu An Quốc cũng yên tâm phần nào.
Ông ngóng Triệu Lệ Na từ Bắc Kinh về, hai bên chẳng dây mơ rễ má gì với cả.
Hai cha con bàn bạc sẽ biến một lô vải mới sản xuất thành hàng , lén lút bán trao tay ngoài kiếm lời.
lúc đó, tiếng gõ cửa.
Thư ký đẩy cửa bước , vẻ mặt chút khác thường: “Giám đốc, Chủ tịch quận Âu gọi điện báo sắp dẫn đến kiểm tra ạ.”
Cả Triệu An Quốc và Triệu Bảo Sơn đều ngờ Chủ tịch quận đột ngột ghé thăm, vội vàng thu dọn đồ đạc.
Triệu Bảo Sơn định mặt lấy lòng Chủ tịch Âu nhưng Triệu An Quốc sợ hỏng chuyện nên ngăn , đích dẫn mấy phó giám đốc đón.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-356.html.]
“Giám đốc, Chủ tịch Âu dạo mấy khi sang xưởng , hôm nay đột ngột thế nhỉ?”
Mấy phó giám đốc cũng vội vàng chạy , mặt vẫn còn vẻ ngái ngủ.
Triệu An Quốc rõ ràng cũng lý do nhưng vẫn bộ tịch: “Lát nữa các sẽ thôi.”
Các phó giám đốc , trong lòng ai nấy đều lo lắng.
Xưởng dệt mấy năm nay ăn bết bát, Chủ tịch quận ít phê bình, đặc biệt là vị Chủ tịch Âu mới nhậm chức , ông luôn coi xưởng dệt là một gánh nặng.
Lần ông đến, e là chuyện gì lành.
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Mọi đều thấy bất an.
Ngày thường việc lơ là thì , nhưng lãnh đạo đến kiểm tra là chuyện khác.
Dù Chủ tịch quận quyền can thiệp trực tiếp việc điều động nhân sự của xưởng, nhưng phê bình công khai thì chẳng vẻ vang gì.
Đang mải suy nghĩ thì từ xa thấy hai chiếc xe Santana lái tới.
Mọi tò mò ai đang xe. Khi thấy Chủ tịch Âu bước xuống, họ định tiến chào hỏi thì thấy ông vội vàng chạy phía chiếc xe . Mọi càng thêm tò mò, nhân vật trong xe đó là ai.
Triệu An Quốc cũng ngoại lệ.
Thế nhưng, khi thấy nhóm Triệu Lệ Na bước xuống xe, sắc mặt ông bỗng chốc trắng bệch.
“Chủ tịch Âu...” Triệu An Quốc ngẩn , mãi đến khi thư ký nhắc nhở mới sực tỉnh, vội vàng chạy đón, khuôn mặt nặn nụ niềm nở nhưng đầy vẻ giả tạo: “Chào mừng ngài đến chỉ đạo công việc ạ.”
Chủ tịch Âu gật đầu chào Triệu An Quốc và , sang giới thiệu với nhóm Hán Khắc: “Ngài Hán Khắc, cô Triệu, đây là Giám đốc Triệu của Xưởng dệt 1 Thượng Hải.
Giám đốc Triệu, đây là những bạn từ nước ngoài về, họ đang ý định đầu tư kinh doanh tại Thượng Hải chúng .”
Nghe đến đây, thấy khuôn mặt "mắt xanh mũi lõ" của Hán Khắc, ai nấy đều hiểu ngay, đây là nhà đầu tư nước ngoài.
Mấy phó giám đốc sắc mặt đổi, trông mấy vui vẻ nhưng chẳng dám gì.
Chủ tịch Âu dẫn nhóm Hán Khắc tham quan bộ xưởng dệt.
Xưởng diện tích khá lớn, hơn hai nghìn mét vuông, cao ba tầng.
Máy móc thiết đều là loại mới nhất, nhập khẩu từ Nhật Bản vài năm .