Ở đây đúng là đất lành, đảm bảo mưa thuận gió hòa, dù bệnh nhân đến tìm chúng đều là bệnh mãn tính, t.h.u.ố.c kê cũng chẳng c.h.ế.t ai, thế là thoải mái nhất .”
Văn Tòng Âm: “...”
Nghĩ nghĩ , lời cũng sai.
Tôn Đan Dương lấy nước về, vẻ mặt chút kỳ lạ.
Văn Tòng Âm và Tôn Đan Dương trực đến trưa mà chỉ đúng hai bệnh nhân đến tái khám bệnh t.ử cung lạnh và thấp khớp lâu năm.
Văn Tòng Âm bắt mạch cho họ kê đơn t.h.u.ố.c mới.
Hai bệnh nhân nửa tin nửa ngờ rời .
ngày đầu tiên thì nên ở ăn cơm tại căng tin bệnh viện để quen với .
bệnh viện đông mắt tạp, Văn Tòng Âm liền bảo Đan Dương cùng ngoài tìm quán ăn gần đó.
Cô lau bát đũa Đan Dương: “Lúc sáng em thế, sắc mặt trông lắm?”
Đan Dương rót chút giấm cho Văn Tòng Âm: “Em gặp Hầu Kiến Trì.”
“Hầu Kiến Trì ?” Văn Tòng Âm nhất thời nhớ đó là ai.
Phải đến khi Tôn Đan Dương nhắc , cô mới sực nhớ: “Nhớ , chẳng cùng Lâm Thi Nhụy thi đỗ Đại học Bắc Kinh năm 79 ?
Anh cũng ở bệnh viện ?!”
Tôn Đan Dương gật đầu: “Làm ngay bên khoa Ngoại cạnh luôn.”
Văn Tòng Âm ngẩng đầu Tôn Đan Dương, miệng há hốc vì ngạc nhiên.
Tôn Đan Dương tiếp lời: “Em đoán chắc họ cũng nhận em .
Em ngờ hai vợ chồng họ cùng chung một bệnh viện.”
Cái gọi là gì nhỉ?
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.
Văn Tòng Âm và Tôn Đan Dương hồi lâu.
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Văn Tòng Âm do dự một lát : “Ở Bắc Kinh ngôi chùa nào linh thiêng ?
Hay là lúc nào rảnh em thắp hương một chuyến .”
Hai thực chỉ đùa với thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-di-nho-cua-phao-hoi-tai-gia-cung-dai-lao/chuong-352.html.]
Dù là Hầu Kiến Trì Lâm Thi Nhụy, đối với Văn Tòng Âm và Tôn Đan Dương mà , chuyện là quá khứ từ lâu .
Vấn đề lớn nhất của Văn Tòng Âm và Đan Dương lúc là để vực dậy khoa Đông y.
Đi ở bệnh viện mà chỉ để chờ hết giờ thì đúng là lãng phí cuộc đời.
ngặt nỗi, họ tìm chuyện thì chuyện tự tìm đến họ.
Ngày hôm , khi Văn Tòng Âm và Tôn Đan Dương đến chỗ , Chủ nhiệm Vương bên khoa Ngoại dẫn theo Hầu Kiến Trì và mấy nữa sang.
Chủ nhiệm Vương ngoài năm mươi tuổi, tóc thưa thớt: “Nghe danh Phó Viện trưởng Văn lâu, hôm nay mới diện kiến.
Kiến Trì đây kể với là y thuật của cô khá, ngờ chúng ngày trở thành đồng nghiệp.”
“Vậy ?
cũng danh ông lâu.” Văn Tòng Âm mỉm bắt tay: “Ông cứ gọi là bác sĩ Văn , ở bệnh viện đều là đồng nghiệp cả, cần khách sáo quá.”
“Ha hả, thế thì dám.” Chủ nhiệm Vương chút gượng gạo.
Ông liếc Dương Minh Vĩ: “Cậu Dương , khoa Đông y bác sĩ Văn về quản lý, chắc chắn sẽ khởi sắc lắm đây, khéo còn vượt mặt cả khoa Ngoại chúng chứ.”
Dương Minh Vĩ gượng, xoa xoa tay trả lời thế nào.
Nhóm Chủ nhiệm Vương dường như chỉ sang để vài câu đãi bôi như .
Một lát , Hầu Kiến Trì nhắc Chủ nhiệm Vương đến giờ thăm phòng bệnh, cả nhóm mới rời .
Họ khỏi, một nữ bác sĩ tên Lâm Hiểu Trạch liền thở phào một cái: “Cái ông Chủ nhiệm Vương sang đây là để mỉa mai đấy ?
Mà lạ thật, khoa Đông y với khoa Ngoại xưa nay nước sông phạm nước giếng cơ mà.”
Lâm Hiểu Trạch với vẻ đầy bực bội.
Văn Tòng Âm hỏi: “Quan hệ giữa khoa Ngoại và khoa Đông y ?”
“Thì là...” Lâm Hiểu Trạch định mở miệng phànàn.
Dương Minh Vĩ vội ngắt lời: “Bác sĩ Lâm, cơm thể ăn bậy chứ lời bậy nhé!”
Tôn Đan Dương nhướng mày: “Bác sĩ Dương, gì mà thể ?
Chúng đều là một khoa, chuyện với chẳng lẽ còn sợ đắc tội ai ?”
Dương Minh Vĩ gãi mũi ái ngại: “Không ý đó. Chỉ là khoa Ngoại bên bận rộn, kiếm nhiều tiền cho bệnh viện, Hà Viện trưởng dặn dặn là các khoa khác phối hợp tối đa với họ. Dù cũng là nguồn thu chính của bệnh viện mà.”