“Vì , hy vọng các lãnh đạo thể cấp cho chúng hai khu đất ở hai bên trái của trường để thuận tiện cho việc quản lý thống nhất. Hơn nữa như , chúng cũng thể xây thêm ba tòa nhà thí nghiệm lớn một chút. Chứ cứ dồn hết thí nghiệm một tòa nhà thì thực sự an .”
Lâm Kiến Xuân cố tình khoanh vùng hai khu đất hai bên bản sơ đồ. Một bên là ruộng lúa và đường nhỏ, đây xây căng tin chiếm một phần. Bên là một xưởng đóng cầu, xưởng vì các kỹ sư chủ chốt tố cáo nên sớm bên bờ vực phá sản, chín tháng phát lương.
Lâm Kiến Xuân còn khéo léo để trống một mảnh đất trống lớn ở phía . Cách Đại học phụ thuộc Hoa Nhất một con phố, mảnh đất đó là một khu đất trống rộng lớn ven hồ. Phong cảnh tuyệt , thích hợp để xây học viện cao học.
Vị lãnh đạo cũ bản sơ đồ của Lâm Kiến Xuân, đương nhiên cũng thấy mảnh đất trống ven hồ . Nếu giao luôn cái hồ cho Đại học phụ thuộc Hoa Nhất, thể xây thành hai khu học xá: một khu đại học, một khu cao học. Hơn nữa, các kỹ sư của viện nghiên cứu thể trực tiếp dẫn dắt các nghiên cứu viên dự án. Đợi nghiên cứu viên nghiệp là thể cống hiến ngay cho đất nước.
Vị lãnh đạo cũ lập tức quyết định: “Bản sơ đồ cứ để cho , chuyện đất đai chúng sẽ bàn bạc với các bộ phận liên quan.”
Các hiệu trưởng khác để tâm đến chuyện , Đại học phụ thuộc Hoa Nhất lúc đầu xây dựng vội vàng, diện tích đúng là nhỏ thật. Đòi thêm đất là chuyện hợp lý. Hơn nữa Đại học phụ thuộc Hoa Nhất còn chịu thiệt thòi khi tự bỏ tiền xây tòa nhà giảng đường.
Lâm Viện trưởng khi trải qua biến cố , tâm tính so với bốn năm đúng là khác hẳn, chịu thiệt . Nghĩ ngày xưa, cô đúng là kiểu “đụng c.ắ.n đó” mà.
Sau cuộc họp, Lâm Kiến Xuân các hiệu trưởng khác vây quanh, cô khiêm tốn đáp lễ từng một, thể hiện đúng phong thái của một hậu bối trẻ tuổi. Cô một nữa cho các lãnh đạo thấy mối quan hệ của . Ngay cả các đối thủ cạnh tranh cũng cô với ánh mắt xót xa.
Ô Hiệu trưởng của Thanh Hoa đang tha thiết Lâm Kiến Xuân: “Lâm Viện trưởng, bao nhiêu năm gặp, cùng ăn một bữa cơm chứ?”
Lâm Kiến Xuân nào dám để Ô Hiệu trưởng mời cơm, ngộ nhỡ ông lôi chuyện cũ tính sổ thì cô đỡ nổi cái tính lải nhải của ông già .
“ là hậu bối, lẽ mời ông mới đúng.” Lâm Kiến Xuân hạ thấp giọng : “Với phận của chúng , sợ tiệm cơm quốc doanh ăn uống thấy thì . Ô Hiệu trưởng, ông thấy chúng qua căng tin trường ?”
Lâm Kiến Xuân là tiệm cơm quốc doanh thì tốn tiền, còn về căng tin thì miễn phí. Vừa cô cũng định gửi cơm tối cho các thủ trưởng, tiện đường một công đôi việc luôn.
Ô Hiệu trưởng thấy Lâm Kiến Xuân cẩn trọng như thì càng thêm xót xa: “Bây giờ cục diện khác , phố ít sạp hàng bày bán. Còn cả hậu duệ của ngự thiện phòng mở quán ăn riêng nữa. Cô mấy năm nay ở Bắc Kinh nên bỏ lỡ bao nhiêu sự phát triển .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-641-tha-con-san-sat-lam-vien-truong-kheo-leo-doi-dat-mo-rong.html.]
Ô Hiệu trưởng nhất quyết đòi đưa Lâm Kiến Xuân nếm thử, Kỷ Hiệu trưởng và ba cũng góp vui, coi như là tiệc đón gió tẩy trần cho Lâm Kiến Xuân. Lâm Kiến Xuân từ chối , đành theo họ tới một khu nhà riêng.
Đó là một nửa căn tứ hợp viện, chỉ bốn cái bàn, họ đến sớm như mà trong phòng bao một bàn khách đang dùng bữa . Ô Hiệu trưởng quen chủ quán, đó là trai của một sinh viên của ông.
Chủ quán nhiệt tình đón: “Ô Hiệu trưởng, cơn gió nào đưa ngài tới đây ? Mời trong ạ.”
Nga
Chủ quán dẫn họ vòng vèo qua mấy lối rẽ mới tới một căn phòng, đẩy cửa mời chỗ: “Các phòng bao bên ngoài đều đặt hết , vất vả cho các vị xa thêm vài bước ở đây.” Căn phòng bao là chủ quán đặc biệt để dành cho những vị khách quan trọng.
“Đều là nhà cả, cần khách sáo thế .” Ô Hiệu trưởng mỉm giới thiệu từng cho chủ quán: “Đây là Kỷ Hiệu trưởng của Đại học Dầu khí, Giản Hiệu trưởng của Học viện Nông nghiệp, và Mã Hiệu trưởng của Đại học Điện lực.”
Mấy vị hiệu trưởng cũng chào chủ quán: “Chúng đây tới nhà ăn cơm lâu , nhưng cứ hẹn mãi . Lần nhờ phúc của Ô Hiệu trưởng mới nếm thử đây.”
Ô Hiệu trưởng bên cạnh tự kêu oan cho : “ cũng là đầu tới đây thôi, nếu nhờ phúc thì là nhờ phúc của Lâm Viện trưởng mới đúng.”
Ô Hiệu trưởng sang bảo Lâm Kiến Xuân: “Đồng chí Bao, trai của Bao Lượng Hải đây là sinh viên của Thanh Hoa chúng . Lâm Viện trưởng, năm cô công tác, sang Đại học phụ thuộc của các cô trao đổi học tập, khi nghiệp thì thi đỗ viện nghiên cứu của các cô, hiện giờ vẫn đang nghiên cứu viên ở đó đấy.”
Bao chủ quán thấy thế thì mắt sáng rực lên, em trai thi đỗ nghiên cứu viên là niềm tự hào của cả gia đình .
“Lâm Viện trưởng, ngờ cô thể tới cái quán nhỏ của chúng dùng bữa, thật là vinh hạnh quá.”
“Là do tay nghề nấu nướng của nhà , nếu Ô Hiệu trưởng cũng chẳng hết lời khen ngợi như .” Lâm Kiến Xuân giờ luôn sống thấu đáo: “ mới về Bắc Kinh, sáng nay mới qua viện nghiên cứu một lát họp ngay, đợi vài ngày nữa sẽ kiểm tra biểu hiện của các nghiên cứu viên mới tuyển .”
“Nếu em trai chỗ nào , Lâm Viện trưởng cứ trực tiếp dạy bảo. Xem , cứ mải kéo các vị bao nhiêu lời thừa thãi, các vị kiêng kỵ món gì , nếu thì để tự sắp xếp các món đặc sắc nhất của quán nhé?”