Lục Huyền Chu chút lòng trắc ẩn, giọng một chút d.a.o động: “Đàn ông con trai còn giả vờ yếu đuối, thật là tệ.”
Tiểu Tinh và Tiểu Uyên thấy chiêu tác dụng với Lục Huyền Chu, đành lau mắt tiếp tục .
Có chung kẻ thù, Tiểu Tinh và Tiểu Uyên nắm c.h.ặ.t t.a.y nhỏ chịu buông.
Tiểu Tinh thì thầm với Tiểu Uyên.
Tiểu Uyên rụt cổ: “Anh ơi, thở phả , nhột, khà khà khà~~~”
Tiểu Tinh nắm c.h.ặ.t cánh tay Tiểu Uyên, tăng âm lượng lên một chút.
Tiểu Uyên vẫn khà khà : “Anh ơi, nhẹ quá, em chẳng rõ gì cả.”
Tiểu Tinh đầu Lục Huyền Chu một cái, thấy ở xa, mới tăng âm lượng lên.
Tiểu Tinh: “Ông nội , lúc sinh chúng , chú dỗ dành một ngày gặp chúng , còn tưởng chú bán chúng .”
Tiểu Uyên cũng lẩm bẩm to tiếng y hệt: “Ông ngoại cũng , ông vốn con gái.”
Hai tiểu gia hỏa dù lanh lợi đến mấy, ở tuổi nhỏ như cũng kiểm soát âm lượng của .
hai tiểu gia hỏa vốn dĩ sai, Lục Huyền Chu cũng giải thích, vốn dĩ một cô con gái.
Lục Huyền Chu dẫn chúng tiêu cơm, dẫn chúng đến sân tập.
Trên sân tập, nhiều thiết tập luyện.
Lục Huyền Chu dẫn hai đứa đến hố cát, hạ thấp lưới đ.á.n.h cá hố cát xuống một chút, bảo hai đứa bò sát cát.
Hai tiểu gia hỏa chịu bò, nhưng ánh mắt khinh thường đủ kiểu của Lục Huyền Chu chằm chằm, liền nổi giận.
Chúng khạc khạc nhổ đầy cát trong miệng, hì hục bò.
Chúng thấy khóe miệng Lục Huyền Chu nhếch lên, đây mới là các con trai của và vợ , chứ những nhóc con nghịch ngợm ngốc nghếch chỉ hành hạ khác.
Hố cát dùng để thủy thủ tàu ngầm tập luyện đương nhiên ngắn, hai tiểu gia hỏa bò bò hai lượt, liền ngửa cát động đậy nữa.
Lục Huyền Chu khoanh tay xuống hai đứa: “Nghỉ nửa tiếng, lát nữa qua bên đá bóng.”
Hai tiểu gia hỏa đá bóng mắt đều sáng rực: “Chúng ba đá bóng kiểu gì?”
“Anh giữ gôn, các con đá. Đá một quả, sẽ đồng ý một chuyện của các con.”
Hai tiểu gia hỏa mắt đều sáng rực: “Chuyện gì cũng ?”
Lục Huyền Chu gật đầu.
Hai tiểu gia hỏa cần bàn bạc bí mật, chúng chỉ một cái thấy dã tâm trong mắt đối phương: chúng đổi một bố!
Hai nhóc tì đầy dã tâm, mới nghỉ ngơi mười phút nháo nhào đòi đá bóng.
Lục Huyền Chu chẳng cả, lúc nãy leo hố cát , thừa sức lực.
Lục Huyền Chu đá quả bóng về phía hai đứa, hiên ngang khung thành.
Dù trong lòng chút "khinh thường" hai thằng nhóc, nhưng ngoài mặt vẫn diễn cho tròn vai.
Suốt một tiếng đồng hồ, hai đứa nhỏ chỉ lo chạy nhặt bóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-630-man-huan-luyen-ma-quy-cua-ong-bo-quan-nhan.html.]
Lần nào bóng kịp lăn đến khung thành Lục Huyền Chu đá bay mất hút.
Lục Huyền Chu liếc đồng hồ, mười giờ rưỡi.
"Đến giờ về nhà ăn cơm ."
Để "dắt" hai cái đuôi nhỏ dạo, còn kịp thấy mặt vợ nữa.
Hai nhóc tì thấy bảo về nhà, luồng khí thế cố nhịn nãy giờ lập tức tan biến, cả hai cùng bệt xuống đất.
Lục Huyền Chu cũng hai đứa hết , một tay bế một đứa, sải bước dài về nhà.
Được Lục Huyền Chu bế xốc suốt quãng đường, mí mắt hai đứa bắt đầu đ.á.n.h .
Đến khi về tới nhà, hai nhóc tì ngủ say sưa.
Lục Huyền Chu phủi sạch cát đầu chúng, cho chúng bộ quần áo sạch sẽ, dù xoay xở thế nào thì hai đứa nhỏ vẫn hề tỉnh giấc.
Lý Công bên cạnh mà ngẩn , uổng công sáng nay ông còn đặc biệt ở nhà chờ sẵn, chỉ sợ hai vị "tổ tông" lóc đòi tìm ông.
Nga
"Chưa ăn cơm ngủ ? Để bụng đói ngủ liệu ?"
"Chúng đói tự khắc sẽ tỉnh thôi ạ."
Lục Huyền Chu ngâm quần áo của hai đứa chậu, dậy: "Con sang giúp chú Béo cơm trưa, trưa nay còn đưa cơm cho vợ con nữa."
Lục Huyền Chu ngoảnh đầu mà thẳng, Lý Công yên tâm, phòng hai đứa cháu ngoan thêm nữa.
Cháu của ông chỉ khi ngủ mới là "cháu ngoan", còn lúc tỉnh thì đúng là "tổ tông nhỏ".
Lý Công xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cháu, kiểm tra xem lưng mồ hôi . Cuối cùng vẫn yên tâm, ông cúi đầu áp tai bụng cháu nhỏ xem tiếng kêu ùng ục vì đói .
Lý Công nỡ để cháu ngủ một , ông lấy cuốn sách bàn việc, đợi cháu tỉnh dậy.
Từ khi chú Béo đến, các món ăn phong phú hơn nhiều.
Chú Béo một chậu lớn cá chép chua cay, còn bánh sủi cảo nhân thịt băm đậu đũa muối.
Lục Huyền Chu mang cơm đến căn cứ, chiến sĩ gác cổng kiểm tra chậu lớn xong cũng ngăn cản, để tự .
Lâm Kiến Xuân đang bận rộn trong chiếc tàu ngầm hạt nhân thứ hai, Lục Huyền Chu gặp cô.
Bạch Quang giúp đặt cơm nước văn phòng: "Sư vẫn đang bận, là đây đợi một lát?"
Lục Huyền Chu lắc đầu: "Mấy đứa nhỏ vẫn đang ngủ ở nhà, em về đây ạ."
Anh mà cứ lù lù ở đây, những khác cũng ngại dám ăn cơm.
Lục Huyền Chu về nhà, Lý Công ăn cơm , còn bắt đầu giặt quần áo cho hai nhóc tì, tiện tay dọn dẹp nhà cửa một lượt, tháo cả chăn màn giặt.
Lý Công thấy Lục Huyền Chu bận rộn ngơi tay, cũng thấy mủi lòng: "Cậu tranh thủ lúc mấy đứa nhỏ đang ngủ mà nghỉ ngơi , chứ đợi chúng tỉnh là mệt phờ râu đấy."
"Không ạ, sức lực của chúng bằng con ."
Lý Công , hóa cái sự tinh lực dồi dào của hai đứa cháu ông là di truyền từ bố chúng ?
là tạo nghiệt mà, khổ mấy già như ông quá mất.