Thập Niên 70: Đêm Động Phòng Thay Đổi Cái Tân Lang - Chương 603: Đại Tiệc Lợn Rừng, Lục Đầu Bếp Thu Phục Lòng Người

Cập nhật lúc: 2026-03-29 13:39:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày qua, Lâm Công xâu cá viên ăn, lúc bận rộn thì thấy gì, giờ đột nhiên rảnh rỗi thấy thèm thèm. Khi Lục Huyền Chu đến bờ biển, thấy từng hàng các ông già đang câu cá, mà trong xô bên cạnh chẳng lấy mấy con. Thật là thê t.h.ả.m. Cuối cùng cũng thấu hiểu ánh mắt của Ninh Thủ trưởng khi , đó là sự thương hại và đồng cảm, xen lẫn chút hả hê.

Lục Huyền Chu bỗng thấy việc “nuôi” Ninh Thủ trưởng là một quyết định cực kỳ đúng đắn, xem đảo vẫn là “lão già quân” chiếm đa , hoặc là các kỹ sư căn bản câu cá. Dù là nguyên nhân nào thì cũng đều khá t.h.ả.m. Lục Huyền Chu vận may bắt cá của lắm nên cũng chẳng giúp, cứ để Ninh Thủ trưởng kéo l.ồ.ng bẫy cá.

Lồng cá lộ khỏi mặt nước, lũ cá quẫy nước tung tóe, mắt các ông già sáng rực lên. Lúc đầu họ là ngưỡng mộ, cái thứ hai là bắt đầu nghiên cứu cấu tạo của l.ồ.ng bẫy cá. là dân nghiên cứu khoa học, tụm đầy mấy phút nghiên cứu cấu tạo của l.ồ.ng bẫy cá . Đông tay thì vỗ nên bộp, họ loáng cái mười mấy cái l.ồ.ng bẫy cá. Sau đó, cá đầy ắp đến mức quá tải. Tiếp theo gặp một nan đề, họ cá viên.

Khi Lục Huyền Chu ngửi thấy mùi tanh nồng nặc xộc trong nhà, cứ ngỡ ai đó chơi ác đổ cá ươn cổng sân nhà . Vừa khỏi cửa, thấy hai ba mươi ông già mỗi xách một xô cá, vây kín cả nhà . Lông mày Lục Huyền Chu nhướng lên, ông già nhanh mắt thấy Lục Huyền Chu liền lắp bắp gọi một tiếng: “Tiểu... Tiểu Lục đồng chí...”

Sau đó, hai ba mươi ông già đồng loạt . Ngăn cách ở giữa là hàng rào sân nhỏ. Lục Huyền Chu lấy một con d.a.o từ trong bếp , bước khỏi cổng sân. Hai ba mươi ông già đồng loạt lùi một bước, Lục Huyền Chu mặt cảm xúc, vội vàng giải thích: “Tiểu Lục đồng chí, đừng hiểu lầm, chúng thỉnh giáo cách cá viên.”

.” Lục Huyền Chu lắc lắc con d.a.o trong tay: “Nhà chỉ một con d.a.o, các bác mượn thêm mấy con nữa , nếu đến ngày mai cũng chẳng ăn cá viên .”

“Được, chúng mượn ngay đây.”

Lục Huyền Chu đưa bờ biển g.i.ế.c cá. Nhiều cá thế nếu g.i.ế.c ở nhà thì nhà khỏi ở luôn. Lục Huyền Chu ban đầu định dạy xong các ông già luôn, nhưng thấy ông già cứ cắt một nhát đẩy kính một cái, hoặc tay cầm d.a.o cứ run bần bật, đành lòng lưng bỏ . Thế là, giúp các ông già g.i.ế.c cá, cùng trộn thịt cá nhuyễn, dẫn họ về nhà nấu cá viên.

Các ông già cứ thế ngoan ngoãn thành một hàng, đợi Lục Huyền Chu chia cá viên cho ăn. Cái lòng trắc ẩn c.h.ế.t tiệt của Lục Huyền Chu trỗi dậy. Anh sang sân bên cạnh bắt thêm năm con gà, nấu một nồi canh gà, một nồi gà hầm rau củ, giao cho hai ông già trông vẻ cực kỳ chính trực: “Không ăn vụng đấy. Đợi các bác uống canh gà.”

Hai ông già chính trực mím môi gật đầu, hồi nhỏ họ giúp lớn mua nước tương tuy nếm thử một hai miếng dọc đường, giờ họ già tuyệt đối thể còn ăn vụng nữa. Lục Huyền Chu lời giữ lời, một con rưỡi gà dùng hầm canh, còn hai con rưỡi một nồi hầm. Các ông già căng tin lấy cơm, quây quanh nồi mà ăn. Rất trật tự, tranh giành, múc xong nhường cho kế tiếp, mỗi đều múc quá nhiều.

Lục Huyền Chu nhớ tới Lý Công và Ninh Thủ trưởng khó chiều, thấy các ông già đặc biệt ngoan ngoãn: “Hôm nào nghỉ ngơi, cháu cho ăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-603-dai-tiec-lon-rung-luc-dau-bep-thu-phuc-long-nguoi.html.]

“Tiểu Lục đồng chí , mấy ngày nay chúng đều nghỉ cả.”

Lục Huyền Chu nhịn mà lườm một cái: “Ngày mai cháu thành phố, ngày cho .”

“Thế cũng .”

Các ông già ý, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ tinh tươm mới rút lui. Sáng sớm hôm , Lục Huyền Chu gặp đại diện các ông già ở bến cảng. Họ đưa cho Lục Huyền Chu ít tem phiếu, cùng với hai trăm đồng tiền góp . Lục Huyền Chu nhận tem phiếu nhưng nhận tiền: “Lý Công của các bác đưa tiền , cháu thể nhận hai .”

Nga

Lần Lục Huyền Chu cùng cảnh vệ của Ninh Thủ trưởng và Bạch Khê đang nghỉ phép. Có ba cùng tay, Lục Huyền Chu sẵn lòng chi tiền nên mua ít đồ. Vì Lục Huyền Chu cải thiện bữa ăn cho các kỹ sư đảo nên những khác thấy nhiều đồ thế cũng gây sự hiếu kỳ quá mức. Các ông già lảng vảng ở bến cảng từ sớm, Lục Huyền Chu và Bạch Khê lên bờ là họ xúm xách đồ giúp.

Khi hai về đến nhà, ông già tay chân nhanh nhẹn bưng một bát tô lớn: “Hai đứa chắc ăn gì đúng ? Mau ăn ít cá viên lót , đây là tự tay chúng đấy.”

Phải là khả năng thực hành của các ông già cực kỳ mạnh.

“Mọi đều về ngủ sớm , cháu mua một con lợn , ngày mai món thịt lợn hầm, thịt kho tàu cho ăn.”

Bạch Khê liếc Lục Huyền Chu, cực kỳ ngưỡng mộ bản lĩnh mở mắt dối của . Rõ ràng là Lục Huyền Chu tiếc tiền mua, nên mượn s.ú.n.g săn của làng chài, dẫn họ lên núi săn hai con lợn rừng, một con để cho làng chài, một con g.i.ế.c thịt mang về.

Sáng sớm hôm , đợi Lâm Kiến Xuân đến căn cứ xong, các ông lão mới kéo đến giúp một tay. Lục Huyền Chu vốn hiểu rõ đạo lý “ăn mảnh thì khó bền”, nên đưa cho căng tin nửa con lợn để cải thiện bữa ăn cho quân trú chiến và những khác. Số thịt còn , Lục Huyền Chu đem ướp muối một nửa, nửa còn thì cho nồi hầm. Các ông lão uống canh gà hôm , trong bụng chút dầu mỡ nên phong thái cũng ung dung hơn nhiều. Mọi vui vẻ giúp chia thịt, nhóm lửa...

 

 

Loading...