Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Điên Cuồng Mang Trăm Triệu Vật Tư Về Nông Thôn - Chương 464: Chị Dâu Cả Tống Làm Hộ Cá Thể
Cập nhật lúc: 2026-04-20 10:17:58
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù Khương Thù là vì cho , nhưng chị dâu cả Tống cảm thấy bản , liền thành thật rõ nguyên nhân do dự cho Khương Thù .
Bảo cô ăn, bắt tay từ .
Mở cửa hàng thì thể bán cái gì?
Khương Thù nghĩ chị dâu cả Tống dù cũng chỉ một bận rộn, cộng thêm những thứ cũng nhiều, thế là liền chủ ý cho chị dâu cả Tống: “Chị dâu cả, chị cứ mở một cửa hàng tạp hóa , việc buôn bán cần bất kỳ tay nghề nào, chị chắc chắn thể . Nếu chị hứng thú, lát nữa em sẽ giúp chị tìm một mặt bằng, đó dò hỏi đường lối nhập hàng cho chị.”
Nghe Khương Thù , chị dâu cả Tống đều thấy ngại ngùng .
Khương Thù giúp cô đến nước , nếu cô còn đồng ý nữa, chẳng là ?
“Được, em dâu ba, nếu em giúp chị như , thế thì chị sẽ thử một xem thành công .”
Trần Xuân Mai quyết định dũng cảm một , cũng học theo em dâu ba của , chút sự nghiệp của riêng .
Mặc dù cô là phụ nữ, nhưng thứ trong nhà thể trông cậy đàn ông của , cô cũng hy vọng thể góp một phần sức lực cho cái nhà .
Bây giờ nhà cửa ở Bắc Kinh hề rẻ, nếu chỉ dựa chút tiền lương đó của cả Tống, nhà bọn họ an cư lạc nghiệp ở Bắc Kinh, vô cùng vô cùng khó.
nếu hai cùng liều mạng, cùng kiếm tiền, thể sẽ khác.
Sau khi Trần Xuân Mai quyết định xong việc mở cửa hàng, Khương Thù liền giúp cô lo liệu.
Chuyện bận rộn lên cũng đơn giản, đơn giản hơn việc Khương Thù mở xưởng nhiều.
Bản trong tay Khương Thù sẵn cửa hàng, chọn một mặt bằng vị trí , đó mua chút kệ hàng đặt , nhập thêm chút hàng là thể khai trương .
Hai ngày đầu cửa hàng mở cửa, Khương Thù đến giúp chị dâu cả Tống trông coi một chút, chỉ cho cô cách bán hàng, cách quản lý cửa hàng.
Việc buôn bán thực đơn giản, khi khách đến mua đồ, tính toán giá cả một chút là , đó tiền trao cháo múc, hề phức tạp chút nào.
Trình độ văn hóa của Trần Xuân Mai cao, nhưng cũng từng học vài năm, tính toán đơn giản thì thành vấn đề.
Trần Xuân Mai lúc đầu còn tưởng rằng lo liệu một gian cửa hàng, hộ cá thể buôn bán gian nan.
một việc đợi đến khi bạn thực sự bắt tay , mới phát hiện thực nó khác xa với những gì bạn nghĩ, hề khó đến thế.
Trần Xuân Mai bên nhanh thể thành thạo bắt nhịp, thấy cô dáng hình, Khương Thù cần bận tâm vì cô nữa.
Bởi vì thời tiết ngày càng nóng, thời gian tiếp theo Khương Thù thể ngoài thì cố gắng ở trong nhà.
Mùa hè năm nay dễ chịu hơn những năm ít.
Bởi vì xưởng đồ điện gia dụng của cô sản xuất điều hòa, điều hòa , trong nhà còn nóng như nữa.
Nhà họ Khương và nhà họ Tống đều dùng điều hòa, ai nấy đều nhịn lẩm bẩm, điều hòa đúng là một thứ thần kỳ, giữa những ngày nóng bức nhất của mùa hè mà vẫn thể trải nghiệm sự mát mẻ thấm ruột gan, buổi tối bao giờ lo lắng nóng đến mức ngủ nữa.
Chỉ là cái điều hòa dùng khá tốn điện, những gia đình bình thường, thật sự dùng nổi thứ .
Bởi vì giữa mùa hè ập đến, điều hòa bình thường doanh của xưởng đồ điện gia dụng Khương Thù, cũng dần dần bắt đầu bùng nổ đơn hàng, đồng thời nhận ít đ.á.n.h giá .
Bây giờ những gia đình tiền ở Bắc Kinh, đều thể lắp một chiếc điều hòa, để mùa hè thể trôi qua thoải mái hơn một chút.
Giữa mùa hè ngoài điều hòa bán chạy, doanh của tủ lạnh cũng tăng lên từng ngày.
Khương Thù lúc rảnh rỗi thích dẫn bọn trẻ cùng thổi điều hòa, ôm dưa hấu ướp lạnh lấy từ trong tủ lạnh ăn, những ngày tháng đừng là sung sướng cỡ nào.
Cứ như , thời gian nghỉ hè nhanh trôi qua.
Cửa hàng tạp hóa của chị dâu cả Tống cũng mở hai tháng.
Hôm nay, Điền Thúy Nga chuẩn thêm vài món ăn, gọi cả nhà con cả cùng đến ăn cơm, cả nhà vặn tụ tập một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-tieu-thu-dien-cuong-mang-tram-trieu-vat-tu-ve-nong-thon/chuong-464-chi-dau-ca-tong-lam-ho-ca-the.html.]
Lúc cùng ăn cơm, liền trò chuyện đến cửa hàng tạp hóa mà chị dâu cả Tống mở.
Điền Thúy Nga cảm thấy thời gian con dâu cả mỗi ngày đều bận rộn, vất vả, liền quan tâm cô thêm vài câu.
“Vợ thằng cả, mỗi ngày thấy con bận rộn chân chạm đất, chắc chắn là vất vả mệt mỏi lắm nhỉ? Con ăn nhiều một chút, bồi bổ cho bản .”
Điền Thúy Nga xong, gắp cho Trần Xuân Mai mấy miếng thịt.
Trần Xuân Mai nhận lấy thịt, : “Mẹ, con quả thực bận, nhưng con cảm thấy hề vất vả chút nào, ngược , bây giờ con cảm thấy cả tràn đầy sức lực!”
Trần Xuân Mai là để chồng lo lắng cho , mà cố ý trái lương tâm như , mà trong lòng thực sự nghĩ như thế.
Cửa hàng tạp hóa của cô tuy bận rộn vô cùng, nhưng cho dù mệt mỏi đến mấy, cô cũng cảm thấy vui vẻ, bởi vì thể kiếm tiền mà!
Điền Thúy Nga Trần Xuân Mai , lập tức hiểu ý tứ trong lời của con dâu.
Bà chút tò mò hỏi Trần Xuân Mai: “Vợ thằng cả, việc buôn bán của cửa hàng con tồi, kiếm ít tiền ?”
Trần Xuân Mai chồng sẽ dòm ngó ba cọc ba đồng mà cô kiếm , dù cũng em dâu ba đối chiếu mà, so với Khương Thù, chút tiền cô kiếm căn bản đáng nhắc tới.
Trần Xuân Mai sự cần thiết giấu giếm chồng, cô chuẩn thật, nhân tiện để chồng cũng vui lây.
“Mẹ, cửa hàng tạp hóa của con buôn bán , quả thực kiếm ít tiền.”
Sự tò mò của Điền Thúy Nga khơi dậy .
Thực lúc đầu bà chướng mắt hộ cá thể, luôn cảm thấy hộ cá thể thể diện.
Khương Thù khuyến khích vợ thằng cả , bà cũng tiện ngăn cản.
Dù kiến thức của Khương Thù rộng rãi, tầm hơn bà nhiều.
Nếu là Khương Thù bảo Trần Xuân Mai , chuyện chắc chắn môn đạo, sẽ tệ.
Cộng thêm vợ thằng cả đến Bắc Kinh rảnh rỗi việc gì , thể mở một cửa hàng, tìm chút việc để , còn hơn ở nhà nhàn rỗi nhiều, cho dù kiếm tiền cũng , coi như là rèn luyện một chút.
Không ngờ vợ thằng cả thực sự thành công , còn kiếm ít tiền.
Rốt cuộc thể kiếm bao nhiêu, bà kìm nén sự tò mò hỏi cho nhẽ.
Điền Thúy Nga hỏi Trần Xuân Mai: “Vợ thằng cả, cái cửa hàng của con một tháng rốt cuộc thể kiếm bao nhiêu?”
Điền Thúy Nga thầm nghĩ, nếu cửa hàng một tháng thể kiếm bằng tiền lương một tháng của thằng cả thì tạ ơn trời đất .
kiếm bằng tiền lương một tháng của cả Tống, e là chút khó.
Anh cả Tống đến giúp Khương Thù việc, Khương Thù chiếu cố cả Tống, trực tiếp phát cho tiền lương một tháng một trăm đồng, còn tổ trưởng phân xưởng.
Nếu cả Tống kiên trì việc chăm chỉ, năng lực tiến bộ thêm chút nữa, Khương Thù chắc chắn sẽ đề bạt chồng nhiều hơn, tiếp tục tăng lương cho .
Trần Xuân Mai lập tức trả lời câu hỏi của chồng, mà úp mở : “Mẹ, đoán thử xem, một tháng con thể kiếm bao nhiêu tiền.”
Điền Thúy Nga đầy hứng thú bắt đầu đoán.
“Một tháng thể kiếm bốn mươi đồng ?”
Điền Thúy Nga cảm thấy, một tháng thể kiếm ba bốn mươi đồng là , dù bây giờ tiền lương của một công nhân bình thường cũng chỉ ngần .
Làm hộ cá thể thể kiếm bằng với trong xưởng là .
Trần Xuân Mai lắc đầu: “Mẹ, đúng, nhiều hơn thế nhiều, đoán xem.”
Điền Thúy Nga liền to gan đoán: “Tám mươi?”