Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 90: Chế Tạo Mỹ Bạch Cao, Nhắm Đến Thị Trường Phụ Nữ
Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:52:54
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại qua ba ngày, Diệp Vân Niệm cải tiến nồi cơm điện thành công, sáng sớm Diệp Vân Thần dùng nồi cơm điện nấu một nồi cơm lớn.
Ông nội Diệp nếm thử một miếng cảm thán: "Ngon!"
"Bây giờ tân tiến thật, cần nhóm lửa nấu cơm nữa !"
Cha Diệp cũng ăn một miếng lớn: " ! Còn , thật sự thơm."
Bạch Mộng Vân: "Mềm dẻo , thích ăn khô thì cho ít nước, thích ăn mềm thì cho nhiều nước."
Vương Na Đình nghi hoặc : "Vậy chẳng cho nhiều nước nữa là thể nấu cháo ?"
Diệp Vân Niệm gật đầu: "Được ạ, còn thể hầm canh, còn thể cơm trộn nấu cùng thức ăn."
Diệp Vân Thần khẽ: "Cái mà Niệm Bảo cho nhà là loại nhiều chức năng nhất, cũng là tiên tiến nhất, còn lợi hại hơn cả đồ nước ngoài."
Diệp lão thái xoa đầu cháu gái nhỏ: "Niệm Bảo thật giỏi!"
Cha Diệp liên tục gật đầu: "Con gái đúng là lợi hại!"
Ông nội Diệp liếc xéo ông con thứ hai, còn tưởng là đang khen đấy.
Hôm nay trường học của Bạch Mộng Vân nghỉ, bà và Vương Na Đình trong sân khâu đế giày.
Vương Na Đình nhất cử nhất động của Bạch Mộng Vân, hâm mộ : "Chị dâu hai, chị phơi nắng mãi đen thế?"
"Có bí quyết gì ?"
"Mùa hè đến , dạo em cảm thấy sạm đen ít!"
Bạch Mộng Vân tay Vương Na Đình, so sánh với tay , đúng là tối hơn một tông.
Gãi gãi đầu, bà do dự : "Bình thường chị chỉ bôi chút kem tuyết, thể là do chị bắt nắng chăng?"
"Từ nhỏ thế !"
"Em ngoài che chắn kỹ một chút, nắng độc còn dễ say nắng nữa!"
Diệp Vân Niệm ghế bập bênh hai chuyện, từ trong nhà lấy hai lọ sứ nhỏ: "Mẹ, thím ba, đây là Mỹ Bạch Sương sư phụ dạy con , hai dùng thử xem?"
Vương Na Đình nóng lòng nhận lấy, thần tiên dạy, chắc chắn là đồ !
Mở nắp ngửi thấy một mùi hương thanh mát, xen lẫn một chút mùi thảo d.ư.ợ.c.
Múc một ít bôi lên mu bàn tay, trơn trơn mát mát.
"Niệm Bảo, cái bao lâu thì trắng?"
"Có bôi xong thì sẽ đen nữa ?"
Diệp Vân Niệm mắt cong cong, xem thím ba cái gì cũng giỏi cũng chỗ để ý.
Làm trắng!
Được , là phụ nữ thì ai cũng sẽ để ý!
Trong đầu Diệp Vân Niệm lóe lên một ý nghĩ, tiếc là hôm nay hai lên thành phố đưa đồ , thôi để lát nữa với .
Lúc Diệp Vân Niệm mới nhớ , dù ở thời đại nào, tiền của phụ nữ và trẻ em luôn là dễ kiếm nhất.
Mà kiếm tiền nhanh nhất, sản phẩm chăm sóc da, mỹ phẩm là đơn giản nhất.
Đặc biệt là cô thể dùng d.ư.ợ.c liệu chế tạo sản phẩm chăm sóc da thiên nhiên thuần khiết chất phụ gia.
Thực cô còn nghiên cứu Mỹ Bạch Hoàn (viên uống trắng da), uống lâu dài thể đảm bảo bắt nắng.
Còn Sinh Phát Hoàn (viên mọc tóc), dạo dùng não nhiều, cô sợ rụng tóc.
Đừng tuổi còn nhỏ mà tưởng bảo dưỡng, Diệp Vân Niệm vẫn coi trọng cơ thể đời .
Mỹ Bạch Cao (kem trắng) cho nhà dùng là loại thêm nước linh tuyền, hiệu quả chắc chắn sẽ hơn.
" ạ, sẽ trắng lên, con còn nghiên cứu cả Mỹ Bạch Hoàn, đợi và thím ba dùng Mỹ Bạch Cao trắng lên thì uống Mỹ Bạch Hoàn, sẽ lo đen nữa."
Hai , trong mắt đầy vẻ kinh ngạc.
Bạch Mộng Vân và Vương Na Đình tràn đầy tin tưởng Mỹ Bạch Cao mà Diệp Vân Niệm đưa .
Buổi tối Diệp Vân Thần về liền Diệp Vân Niệm kéo trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-90-che-tao-my-bach-cao-nham-den-thi-truong-phu-nu.html.]
"Niệm Bảo, chuyện gì gấp ?"
Diệp Vân Niệm lấy một cái rương nhỏ, mở là chai chai lọ lọ, một mùi hương thanh mát lan tỏa, Diệp Vân Thần tò mò hỏi: "Mấy cái là gì?"
Diệp Vân Niệm: "Mỹ Bạch Hoàn, Sinh Phát Hoàn, Mỹ Bạch Cao, Trừ Sẹo Cao, còn Sấu Thân Hoàn (viên giảm cân) vân vân."
"Anh hai, chợ đen quan sát thấy mua đồ đều là những ai ?"
Diệp Vân Thần lờ mờ chút suy đoán: "Là phụ nữ!"
Diệp Vân Niệm b.úng tay một cái: "!"
"Đa các gia đình đều là phụ nữ tay hòm chìa khóa, nghĩ xem những thứ hiệu quả còn hơn kem tuyết, nếu giá cả đắt thì mua ?"
Diệp Vân Thần gật đầu: "Chắc chắn sẽ mua."
Mộng Vân Thường
"Bây giờ tiền ít, chỉ là ngại tình hình nên giấu kỹ."
"Nếu thì tại cửa hàng ngoại hối."
", từ xưa đến nay tiền của phụ nữ và trẻ em là dễ kiếm nhất, những thứ chỉ là một phần, thể dùng như sản phẩm chăm sóc da."
"Chúng còn thể tiếp tục nghiên cứu mỹ phẩm."
Diệp Vân Thần nhớ tới hộp phấn mua từ Hải Thị về : "Chính là mấy thứ mang từ Hải Thị về ?"
"Son môi, phấn nén?"
Diệp Vân Niệm gật đầu nữa: " , chủng loại mỹ phẩm thì càng nhiều hơn, son môi, chì kẻ mày, b.út kẻ mắt, phấn má hồng, kem nền tức là dạng lỏng của phấn nén, thể dựa theo màu da khác mà điều chế màu vàng trắng, màu trắng, màu trắng lạnh vân vân."
"Còn đồ cho trẻ con, trẻ con bây giờ quan trọng nhất là gì?"
"Là cơ thể, ít gia đình thiếu ăn thiếu mặc, trẻ con dinh dưỡng theo kịp, cao lớn hoặc gầy trơ xương nhiều, chúng thể Sinh Trưởng Hoàn, thúc đẩy cơ thể phát triển hai từ đó cao lên, còn thể chế tạo Thanh Thần Hoàn, một viên xuống bụng là tỉnh táo đầu óc, nâng cao sự tập trung, giúp việc học dễ dàng hơn."
Những lời khiến Diệp Vân Thần mà ngơ ngác, em gái cho một bất ngờ lớn.
"Vậy mấy loại t.h.u.ố.c viên dễ ?"
"Có khó lắm ?"
"Chi phí thế nào?"
Diệp Vân Thần đưa mấy điểm quan trọng nhất.
"Không khó , chỉ cần theo các bước trong đơn t.h.u.ố.c thì sẽ sai, d.ư.ợ.c liệu dễ tìm, trong núi đầy, chúng cũng thể trồng nhân tạo, như sẽ tăng thêm một khoản thu nhập."
"Về chi phí, thực đến một hào, là d.ư.ợ.c liệu cần thì nhiều, nhưng tính tổng hợp một viên t.h.u.ố.c dùng lượng ít, cho nên chi phí cực thấp."
Diệp Vân Thần những chai lọ , trong lòng hồi lâu thể bình tĩnh: "Cái khác gì cướp tiền ?"
Diệp Vân Niệm khẽ: "Khác ở chỗ chúng thể cho họ trắng lên, gầy , mọc tóc, cao lớn!"
"Anh hai, ?"
"Cái còn đợi gì nữa? Ngày mai chúng lên núi đào d.ư.ợ.c liệu."
"Vừa và Chu ca bắt đầu hợp tác, đến lúc đó chúng thể thử ở chợ đen, nếu nhu cầu còn thể cung cấp cho Cung tiêu xã."
"Từng bước từ từ !"
Diệp Vân Niệm thì nghĩ nhiều hơn: "Em cảm thấy Hội chợ Quảng Châu mùa thu là một cơ hội ."
Diệp Vân Thần ngờ em gái gan lớn như : "Bây giờ cho phép tư nhân buôn bán."
"Em định nộp những thứ lên ?"
Diệp Vân Niệm lắc đầu: "Tham nhiều thì tiêu hóa nổi, bây giờ quốc gia dốc lực phát triển khoa học kỹ thuật, những vấn đề dân sinh đợi lớn mạnh lên mới thể lo đến ."
"Chúng thể đến những nơi cho phép tư nhân buôn bán."
Diệp Vân Thần thực sự dọa sợ: "Ý em là, Cảng Thành?"
Diệp Vân Niệm gật đầu: "Thứ mở rộng bán ngoài, cuối cùng tiền kiếm vẫn là của quốc gia, đương nhiên cá nhân chúng chắc chắn khó mà thành, thể cùng hợp tác."
"Tin rằng sẽ từ chối!"
Diệp Vân Thần c.ắ.n răng, mới bắt đầu lớn ở tỉnh Hắc Long Giang, kết quả em gái trực tiếp đến tận Cảng Thành: "Được, chúng !"