Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 71: Nghiên Cứu Phân Bón Hữu Cơ, Kế Hoạch Chế Biến

Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:33:45
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe thấy thỏ đẻ con Diệp Vân Niệm đích chạy tới, , đều sống cả!

 

Không con nào c.h.ế.t.

 

Trái tim treo lơ lửng của Diệp Thanh Hà và Phòng chi thư coi như yên : “Tốt quá , theo tốc độ , lứa thỏ đầu tiên sắp thể bán !”

 

Diệp Vân Niệm cúi đầu ghi chép thời gian, mở miệng: “Vâng, nhưng nếu nhiều da thỏ hơn, đại đội chúng thể thành lập xưởng gia công nhỏ, nhận gia công, thể dựa theo ý nguyện của khách hàng bán thỏ qua xử lý.”

 

“Ngoài thể để các thím tay nghề nấu nướng trong đội một chút thỏ hong gió và thỏ tê cay loại thích hợp vận chuyển đường dài , đến lúc đó chọn mấy khéo ăn ngoài kéo đơn, căn bản lo bán.”

 

“Hiện tại ít đại đội và xưởng chăn nuôi và gia công thỏ.”

 

Diệp Thanh Hà kích động nên lời, ngừng : “Được, ông thấy , cách quá , Niệm Bảo cháu quá thông minh !”

 

“Cái đầu nhỏ của cháu mọc thế nào , cả nhà họ Diệp cộng cũng bằng một cháu.”

 

“Ông cùng ông nội cháu mộ tổ xem thử, mộ tổ nhà họ Diệp chúng bốc khói xanh !”

 

Phòng chi thư ho nhẹ một tiếng: “Khụ khụ! Trẻ con đang ở đây đừng cái gì cũng !”

 

Diệp Thanh Hà rút khỏi cảm xúc kích động, lúc mới hồn, ông một đại đội trưởng mà những thứ .

 

“Khụ khụ!”

 

“Niệm Bảo, về việc nhận gia công và đồ chín cháu bản kế hoạch ?”

 

Diệp Vân Niệm lắc đầu: “Vẫn , lát nữa xong đưa cho ông.”

 

“Bây giờ thỏ vẫn bắt đầu bán, hai bản kế hoạch ông bác và ông Phòng , đừng đưa cho khác xem!”

 

Diệp Thanh Hà thu nụ khóe miệng, trầm giọng : “Ông , yên tâm Niệm Bảo.”

 

“Hừ! Mấy cái thứ ranh con họp còn ở đó mè nheo bí thư công xã.”

 

Phòng chi thư nhớ gì đó, khinh thường mở miệng.

 

Trong mắt Diệp Thanh Hà lóe lên một tia chán ghét: “Muốn xây xưởng gạch đơn giản như , từng một cứ mà hưởng.

 

Ông đều thể tưởng tượng trại chăn nuôi của chúng thành công bọn họ sẽ sốt ruột thế nào!”

 

Phòng chi thư: “ , gạch dùng ở mỏ quặng đều là do đại đội chúng nung, đơn hàng lớn như , đám ghen tị c.h.ế.t.”

 

Diệp Vân Niệm: “Là mua gạch từ đại đội chúng ạ?”

 

Chuyện cô thật sự !

 

Diệp Thanh Hà ngoài mặt biểu hiện gì, trong lòng đắc ý: “Chứ , của quân khu Đông Bắc trực tiếp đặt bộ gạch cần cho mỏ quặng với chúng , đến bây giờ vẫn còn một gạch giao xong .”

 

“Niệm Bảo, thật , vẫn là nhờ cháu.”

 

Diệp Vân Niệm hỏi nguyên nhân gì, chắc hẳn là chú Hàn bán cái ân tình, hơn nữa khéo là xưởng gạch gần nhất, tiện lợi!

 

“Đều là thành quả nỗ lực của ạ.”

 

“Vậy ông bác cháu về kế hoạch đây.”

 

Sau khi tạm biệt, Diệp Vân Niệm về nhà ngay lập tức, đến cái hố lớn thí nghiệm xem thử .

 

Không tính là hầm, chỉ là một cái hố lớn, đào khá sâu.

 

Lần thử nghiệm rơm rạ lên men cô dùng cây ngô, thường gặp nhất, cũng tiện lợi nhất.

 

Rơm rạ lên men nhiều công dụng, cô chỉ thử một trong đó, thông qua vi sinh vật lên men thể thức ăn hữu cơ thế thức ăn tinh.

 

Ở thời đại thức ăn chăn nuôi gia súc chuyên dụng, ngay cả thức ăn hữu cơ từ rơm rạ cũng ít càng ít.

 

cô áp dụng lên men kín.

 

Trong hố trải tấm nilon dày dặn, vẫn là lấy từ chợ đen về.

 

Loại bỏ hết khí bên trong, bịt kín nghiêm ngặt đề phòng oxy và vi khuẩn khác xâm nhập phá hoại sự sinh trưởng của quần thể vi khuẩn bên trong.

 

Chu kỳ lên men thường hai mươi ngày, giai đoạn đầu cô bắt đầu chuẩn trong gian, chỉ là giữa chừng chuyển ngoài.

 

thành quả thí nghiệm cũng để tận mắt thấy mới .

 

Do đang bịt kín, Diệp Vân Niệm dùng tinh thần lực bắt đầu quan sát, màu sắc rơm rạ biến thành màu đen.

 

Mắt thường thể thấy là thành công .

 

Không ầm ĩ, Diệp Vân Niệm về nhà bắt đầu bản kế hoạch nhận gia công và gia công đồ chín.

 

Trong lúc thời gian trôi qua nhanh, ngày hôm Diệp Vân Niệm định đưa bản kế hoạch, cửa lớn liền gõ vang.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-71-nghien-cuu-phan-bon-huu-co-ke-hoach-che-bien.html.]

“Cốc cốc cốc! Niệm Bảo, cháu nhà ?”

 

Giọng của Diệp Thanh Hà truyền đến.

 

Diệp Vân Niệm chút nghi hoặc, bản kế hoạch chắc gấp chứ?

 

Sau khi mở cửa mới là chuyện gì.

 

Đứng bên cạnh rõ ràng chính là Thủ trưởng quân khu Đông Bắc, Hàn Lập Quốc!

 

“Chú Hàn?” Diệp Vân Niệm nghi hoặc, vị đại lão thời gian tới đây?

 

Sau khi mời xuống, Diệp Thanh Hà quanh bốn phía: “Trong nhà chỉ một cháu?”

 

Diệp Vân Niệm gật đầu: “Vâng, nội và thím ba ruộng .”

 

“Ông cháu bọn họ xưởng gạch giúp đỡ .”

 

Diệp Thanh Hà gật đầu, đó về phía Hàn Lập Quốc.

 

Hàn Lập Quốc cũng vòng vo, hiệu phó quan phía đặt đồ xuống .

 

Diệp Vân Niệm lúc mới chú ý tới, trong tay chân binh lính phía đều là đồ đạc, kẹo sữa Đại Bạch Thỏ cô quen thuộc, bánh quẩy thừng, bánh xốp các loại điểm tâm.

 

Nhắc đến Đại Bạch Thỏ cô cũng lâu ăn, thật sự là hổ, vì răng.

 

Ngay cả gặm sườn cũng chú ý.

 

Đang mong chờ răng mới đây!

 

Hàn Lập Quốc ho nhẹ một tiếng: “Cái đó, Niệm Bảo, chú tới là nhờ cháu giúp một việc.”

 

“Đương nhiên giúp công!”

 

Diệp Vân Niệm chút tò mò, chuyện máy móc mỏ vàng giải quyết , cô còn thể giúp ?

 

“Chú Hàn, cháu thể giúp chú việc gì ạ?”

 

Hàn Lập Quốc: “Chú lão Diệp cháu nuôi thỏ ở quân khu Liêu Dương?”

 

Diệp Vân Niệm về phía Diệp Thanh Hà, chuyện đúng là trùng hợp thật.

 

Gật đầu đáp ứng: “Vâng, là nuôi một ít, nhưng gần đây thế nào ?”

 

Hàn Lập Quốc nhớ tới lời khoe khoang của Diệp Trung Quốc sắc mặt một trận vặn vẹo: “Rất , bọn lão Diệp ăn thịt , mặc dù thể cung cấp đủ, nhưng đang mở rộng chăn nuôi.”

 

“Chú tới chính là mời cháu qua dạy chúng chú nuôi thỏ, quân khu Đông Bắc cũng chẳng ăn mấy bữa thịt.”

 

Nói đến đây giữa lông mày Hàn Lập Quốc là một trận sầu não.

 

Diệp Vân Niệm tự nhiên sẽ từ chối: “Được ạ!”

 

Hàn Lập Quốc kinh ngạc: “Thật sự thể dạy?”

 

Diệp Vân Niệm nhướng mày: “Cái gì mà thể ạ!”

 

“Hơn nữa chú Hàn chú đến thời điểm khéo, cháu gần đây đang thử nghiệm dùng rơm rạ lên men để thức ăn hữu cơ, hôm nay khéo thể xem kết quả.”

Mộng Vân Thường

 

Hàn Lập Quốc trừng lớn hai mắt thể tin : “Tự thức ăn chăn nuôi?”

 

“Chúng bây giờ xem thử?”

 

Diệp Thanh Hà cũng là bộ dạng khiếp sợ mờ mịt, ông chuyện nhỉ?

 

Diệp Vân Niệm giao bản kế hoạch nuôi thỏ và các bước cho Hàn Lập Quốc , giao hai bản kế hoạch khác cho Diệp Thanh Hà.

 

“Chú Hàn, chú và ông bác xem bản kế hoạch , vội , ngay bên cạnh nhà cháu thôi.”

 

Hai nhận lấy bản kế hoạch xem, lập tức đắm chìm trong đó.

 

Hàn Lập Quốc càng xem càng khiếp sợ, bản kế hoạch vô cùng chi tiết, miêu tả thỏ một năm sinh sản mấy , bao lâu trưởng thành, những điều cần chú ý khi chăn nuôi và việc tận dụng da lông.

 

Các phương diện đều .

 

Chi tiết hơn nhiều so với những gì Diệp Trung Quốc trong điện thoại.

 

Xem xong Diệp Vân Niệm hai sốt ruột, chỉ cái xẻng: “Cha cháu nhà, thể cần các chú đào một chút !”

 

Phó quan phía định cầm lấy cái xẻng Hàn Lập Quốc giành : “Để !”

 

Diệp Thanh Hà cũng cam lòng yếu thế.

 

Khi hai đào lớp màng nilon , ngửi thấy mùi đất trộn lẫn với mùi rượu thoang thoảng thì trực tiếp ngẩn tại chỗ.

 

 

Loading...