Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 209: Đánh Bắt Mùa Đông, Cá Nhảy Khỏi Mặt Băng

Cập nhật lúc: 2026-03-21 23:39:23
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi khai tiệc, Diệp Vân Niệm cảm xúc nhiệt tình của lây nhiễm, trực tiếp gia nhập đội ngũ tranh cướp thức ăn, tuy rằng ngon bằng cơm Diệp lão thái nấu, nhưng cũng phong vị riêng, ăn chính là cái tình cảm.

 

Chủ yếu là thịt lợn họ nuôi ngon hơn thịt lợn rừng nhiều, vì thịt lợn rừng quá khô.

 

Toàn bộ trong đại đội đều ăn uống no say trong kho lương thực.

 

Xung quanh là lò than các nhà mang từ nhà đến, đốt lên ấm áp, cũng thấy lạnh, dứt khoát một bộ phận dọn dẹp, một bộ phận đó bắt đầu tán gẫu, thảo luận về tiền chia buổi sáng.

 

Nhà mua cái xe đạp, nhà cưới vợ cho con, nhà khác xây nhà.

Mộng Vân Thường

 

Cũng về nhà đẻ thăm họ hàng, lên thành phố xem phim.

 

Bất kể là gì, đều vui vẻ.

 

Tiệc g.i.ế.c lợn qua , bắt đầu mong chờ buổi đ.á.n.h bắt mùa đông ngày hôm .

 

Buổi tối nhà họ Diệp trở về nhà, vẫn còn nhớ mãi quên bữa tiệc g.i.ế.c lợn.

 

Diệp Trung Quốc cảm thán: "Đã quá lâu về, trong đại đội mà cũng thể ăn tiệc g.i.ế.c lợn ."

 

"Anh thấy bất kể là già trẻ con trong đại đội, quần áo đều ít miếng vá."

 

"Có thể thấy , bây giờ cuộc sống của càng ngày càng lên."

 

Diệp lão thái gật đầu: " , bây giờ trong đại đội ít nhà xây xong nhà thì cưới vợ cho con trai, mua xe đạp điện, xe ba bánh, nhà nhà cuộc sống đều lên , nhưng đừng quần áo họ bây giờ miếng vá, thực cũng chỉ là dịp Tết mặc một chút thôi."

 

Diệp Trung Quốc gật đầu: " như , tin rằng cuộc sống của đại đội sẽ càng ngày càng hơn."

 

"Bất kể là xưởng chăn nuôi, xưởng thức ăn chăn nuôi xưởng gạch, thể để cần khỏi cửa, ngay trong đại đội cũng thể kiếm tiền, bất kể phát triển thế nào Đại đội Song Hà vẫn luôn là nhóm đầu tiên ăn cua."

 

Triệu Như Thanh cũng mở miệng : " , so với những nơi khác, cuộc sống của đại đội chúng sung túc hạnh phúc hơn ít."

 

"Đại đội bây giờ như , chúng hàng năm trở về cũng thể sống thoải mái hơn một chút."

 

Diệp lão tam gật đầu: " thế, trở về ngay cả những kẻ buôn chuyện trong đại đội cũng thành thật hơn ít."

 

"Sẽ vì chút lợi nhỏ mà sấn tới chiếm hời nữa, cũng sẽ so đo tính toán mất hòa khí hàng xóm, bỗng chốc dường như đều trưởng thành hơn ít, xem đây chính là lợi ích của việc kiếm tiền."

 

Diệp lão nhị : "Kiếm tiền quá , lúc thu hoạch mùa thu năm nay vui mừng thế nào , tuy đều tin tưởng giống lương thực mới sẽ sai, mùa hè ngô và lúa mì phát triển , nhưng đến lúc thu hoạch dám kết luận, đợi lúc em về nhà thì thu hoạch mùa thu mới bắt đầu, vui hỏng , sản lượng ngô thu cao hơn năm ngoái quá nhiều, mà sản lượng lúa mì và lúa nước thì trực tiếp tăng gấp đôi."

 

"Lại phối hợp với máy gặt, thu hoạch khí thế ngất trời, hận thể một chốc lát là thu xong lúa mì và lúa nước."

 

"Đừng nhắc tới các đại đội lân cận ngưỡng mộ thế nào, tuy họ cũng cùng nuôi thỏ, kiếm ít tiền.

 

so với đại đội chúng , quy mô nuôi thỏ của họ tính là lớn, ai nấy đều sợ đầu sợ đuôi dám thử, lúc thu hoạch mùa thu sản lượng lương thực của đại đội chúng thì trực tiếp dọa sợ."

 

"Vừa thu xong, lương thực thống kê xong sản lượng, ít đại đội tin chạy tới đổi giống lương thực."

 

"Khoảng thời gian đó ngay cả một con gà của đại đội chúng cũng ngẩng cao đầu."

 

"Càng đừng nhắc tới đó lãnh đạo huyện và của trạm thu mua đích tới cửa."

 

Diệp lão đầu theo thói quen gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c: "Cuộc sống , thật sự là càng sống càng hi vọng nha!"

 

"Được , các con mau về nghỉ ngơi , sáng mai dậy sớm một chút cùng đ.á.n.h bắt mùa đông."

 

"Cha nhớ năm chỉ Niệm Bảo và Vân Thần hai đứa mà bắt bao nhiêu là cá, tiếp tục cố gắng."

 

Diệp lão nhị gật đầu: "Con bác cả , con sông gần chỗ chúng cá nhiều hơn ít, bác đặc biệt kiếm một ít cá giống thả ."

 

Diệp Vân Hạo kích động : "Vậy thì quá."

 

"Đợi ngày mai con chắc chắn bắt nhiều cá một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-209-danh-bat-mua-dong-ca-nhay-khoi-mat-bang.html.]

 

Nghe Diệp Vân Thần bọn họ kể sự kích thích khi biển đ.á.n.h cá, Diệp Vân Hiên và Diệp Vân Hạo đối với buổi đ.á.n.h bắt mùa đông ngày mai vô cùng mong đợi, mong đợi chính cũng bắt vài con cá lớn.

 

Niềm vui thu hoạch là thứ động lòng nhất.

 

Trước khi ngủ Diệp Vân Hạo còn nhớ mãi quên.

 

Vì năm ngoái đều về ăn Tết, cũng tham gia đ.á.n.h bắt mùa đông, nhất thời đám Diệp Vân Thần và Diệp Vân Niệm mà còn chút mong đợi.

 

Một đêm mộng .

 

Sáng sớm hôm , trời sáng Diệp lão đầu và Diệp lão thái dậy .

 

Đơn giản một ít bữa sáng chắc bụng, cả một đại gia đình liền mang theo dụng cụ theo đại bộ đội bên ngoài tới con sông đ.á.n.h bắt mùa đông.

 

Lúc họ đến, Diệp Thanh Hà dẫn của chi bộ thôn và mấy tráng đinh đang đục lỗ băng ở đó .

 

Diệp Vân Niệm chỉ cần dùng tinh thần lực quét nhẹ một cái, là đàn cá lớp băng đang ở .

 

Quả nhiên là lỗ băng do thợ lành nghề tìm, vị trí quả thực khá gần với đàn cá.

 

Nhìn nhóm bắt đầu thả lưới, lũ trẻ con xung quanh đều chạy tới chạy lui bắt đầu chơi ném tuyết, thậm chí sang một bên đục vài cái lỗ băng nhỏ bắt đầu câu cá.

 

Diệp Vân Niệm cũng động lòng, trực tiếp kéo Diệp Vân Thần cùng mấy trai tới vị trí xa chỗ thả lưới một chút, mấy cái lỗ băng nhỏ bắt đầu câu cá.

 

Lúc mới bắt đầu, câu lên đều là mấy con cá nhỏ.

 

Diệp Vân Niệm dùng tinh thần lực quan sát một chút, đợi lưới của đại đội thả xuống lùa hết đàn cá trong, cô mới dùng một giọt nước Linh Tuyền.

 

Nước Linh Tuyền nhỏ nước sông giống như nhỏ chảo dầu .

 

Lũ cá lớn lớp băng nhao nhao ngửi thấy mùi mà lao tới.

 

Từng con từng con hận thể nhảy vọt khỏi lỗ băng.

 

Diệp Vân Thần vốn còn định thả thêm một cần nữa, nhưng ngờ đầu liền phát hiện trong lỗ băng cá chen chúc .

 

Không cần câu nữa, trực tiếp lấy vợt vớt là .

 

Diệp Vân Thần hô lên một tiếng: "Mẹ kiếp."

 

"Không xong , họ cả, em họ ba, mau đây."

 

Mấy ở xa tiếng hô của Diệp Vân Thần, nhao nhao chạy tới.

 

Vừa đến nơi liền phát hiện một con cá lớn từ trong lỗ băng nhảy ngoài, trượt lăn lộn mặt băng.

 

Cả nhóm đều ngẩn .

 

Diệp Vân Hạo chỉ lỗ băng run rẩy : "Em là hoa mắt chứ? Sao cá đều tự nhảy ngoài thế?"

 

Diệp Vân Hiên vươn tay vỗ lưng một cái: "Không hoa mắt, cũng mơ."

 

"Còn ngẩn đó gì, mau vớt ."

 

Bên , trong đại đội bắt đầu kéo lưới, Diệp Vân Hiên chỉ huy bắt đầu vớt cá, hai bên phân công hợp tác.

 

Đợi đại đội vớt xong mẻ lưới đầu tiên, chọn vua cá, Diệp Vân Hiên cũng vớt kha khá , hiệu quả của nước Linh Tuyền tan đàn cá cũng theo đó mà tản .

 

Diệp lão nhị đầu tìm con gái nhà , phát hiện mấy trai trong nhà đang vây quanh lỗ băng móc cái gì đó, lưng còn một đống cá lớn.

 

Tuy thể so sánh lượng với mẻ lưới đầu tiên họ vớt lên, nhưng chỉ dựa việc mấy dùng dụng cụ gì khác mà bắt nhiều cá như , cũng là chuyện hiếm lạ.

 

 

Loading...