Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 164: Kế Hoạch Cả Nhà Ra Khơi, Cải Tạo Tàu Hộ Vệ

Cập nhật lúc: 2026-03-21 23:38:04
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa thấy cá heo, Diệp Vân Văn liền kích động.

 

“Vậy mà cá heo, Niệm Bảo em mà còn cưỡi cá heo ? Em cũng quá lợi hại ! Lần , khơi nhất định mang theo. Anh những tài xế của đội xe cá heo là biểu tượng của sự may mắn đấy! Có một ngư dân còn gọi nó là tinh linh biển cả.”

 

Diệp Vân Niệm gật đầu: “Được thôi thôi! Lần chúng cùng . Cá heo quả thực đáng yêu. Chúng gần gũi với con , bao giờ chủ động hại .”

 

Diệp Vân Thần càng giống như bỏ lỡ một tỷ , tại lúc đầu tích cực một chút, chủ động theo chứ? Chỉ tiếc là Diệp Vân Niệm chụp ảnh.

 

Đoạn đến việc gặp tàu của bọn giặc lùn, Diệp lão đầu tức giận vỗ tay đét một cái.

 

“Thật sự là hả giận, đáng lẽ nên g.i.ế.c hết bọn chúng. Năm xưa bọn chúng ức h.i.ế.p chúng như , mà còn dám săn bắt cá heo thật sự là ngông cuồng vô biên . cũng các cháu ngoài vẫn quá nguy hiểm , mang thêm nhiều một chút.”

 

Hắc Long che miệng trộm, mang thêm bao nhiêu cũng địch một Niệm Niệm. Cô thật sự là quá lợi hại . Anh nguyện gọi là thần, vị thần cai quản đại dương.

 

Cùng với thời gian trò chuyện trêu đùa, bữa tối dọn lên, đầu bếp Vương chuẩn Phật nhảy tường, cá ngừ, cua hoàng đế hấp thanh đạm còn một phần mì tôm hùm. Lại chuẩn thêm một món ăn gia đình. Ăn hải sản thì uống rượu nữa, cho nên đầu bếp Vương chuẩn đều là nước đun sôi để nguội mới đun.

 

Nhóm bàn ăn món đầu tiên nếm thử chính là cá ngừ. Sashimi tan trong miệng, thịt cá mềm mịn, còn một chút cảm giác tươi ngọt. Chấm với nước tương và mù tạt càng ngon hơn.

 

Diệp Vân Thần ăn liền hai miếng lớn: “Ngon ngon, quá ngon . Không hổ là cá ngừ vây xanh.”

 

Diệp Vân Văn cũng giơ ngón tay cái lên: “Cá quả thực tồi. Nói mới nhớ áp chảo cũng vô cùng ngon, sáng mai thể thử xem.”

 

Diệp Vân Niệm gật đầu: “Còn một loại cá khác đến lúc đó em đều mang qua, sáng mai thể húp cháo cá thái lát.”

 

Sashimi Diệp Vân Niệm sợ đau bụng, liền ăn hai miếng, dù cô ở tàu cũng ăn . Món tiếp theo cô ăn là càng cua lớn của cua hoàng đế, một cái càng cua đó còn dài hơn cả cánh tay cô. Cũng to, khi cắt là thịt, vô cùng tươi mềm mọng nước. Diệp Vân Niệm ôm một cái càng cua gặm dừng , lãng phí một chút xíu thịt cua nào. Lại nhớ tới món trứng xào thịt cua, cô cảm thấy ngày mai vẫn lấy thêm một con mới .

 

Còn , những thứ ở biển sâu ăn quả thực tươi ngon. Quả nhiên, đắt cái lý của đắt, đúng là tiền nào của nấy. Những thứ đều là cô lấy , tốn tiền, nghĩ thế nào cũng thấy vui.

 

Một bữa cơm, ngay cả Diệp lão đầu và Diệp lão thái cũng ăn ít cá ngừ. Mặc dù kiểu đậm dầu đậm tương như món ăn Đông Bắc, nhưng hai ông bà vẫn ăn dừng . Nhất là càng cua hoàng đế lớn như , bọn họ cũng là đầu tiên ăn.

 

Mộng Vân Thường

Một bữa tối, ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ. Đều ăn no căng , cuối cùng đều tựa ghế chậm rãi uống nước ấm. Cũng là tranh thủ mau ch.óng tiêu hóa, đào thải hải sản ngoài tránh bệnh gút.

 

Hắc Long chép chép miệng, những ngày tháng như thế đến thêm hai nữa , quá thích . Không kìm về phía Diệp Vân Niệm: “Dạo em còn khơi nữa ?”

 

Diệp Vân Niệm ánh mắt mong đợi của , gật đầu: “Còn khơi, chỉ là dạo , ước chừng đợi bốn năm ngày nữa, em đến hòn đảo xem .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-164-ke-hoach-ca-nha-ra-khoi-cai-tao-tau-ho-ve.html.]

 

Chủ yếu là cô cải tạo chiếc tàu chiến . Xóa bỏ hết những tín hiệu nguy hiểm bên trong, cô mới dễ dàng lấy sử dụng.

 

Nghe cô như , cũng vội nữa, dù cũng chỉ mấy ngày thể đợi .

 

Diệp Vân Thần vô cùng động lực, vội vàng lên tiếng: “Vậy thì quá Niệm Bảo, hai ngày nay sẽ về công ty tăng ca, tranh thủ sắp xếp thời gian 5 ngày chúng chuẩn xuất phát.”

 

Diệp lão đầu và Diệp lão thái cũng liên tục gật đầu tỏ vẻ tán thành: “, ngày mai chúng sẽ về núi trồng những thứ cần trồng xuống, cắt tỉa những thứ cần cắt tỉa, đến lúc đó cả nhà chúng cùng khơi.”

 

Bạch Mộng Vân cũng tán thành: “Vậy và thím ba sẽ đều chuẩn một chút. Xưởng quần áo dạo quỹ đạo, cơ bản là cần chuyện gì cả.”

 

Vương Na Đình cũng lên tiếng: “Tiệm thịt kho cũng , mấy cửa hàng trưởng mà thím tìm đều tồi, mỗi tuần tra cũng xảy chuyện gì , đều luôn theo công thức bí truyền. Nói mới nhớ, thím coi như là nhiều thời gian nhất trong chúng ngoài Niệm Bảo , dù 5 ngày thím chắc chắn .”

 

Diệp Vân Văn ngược sầu khổ hơn một chút: “Vậy xem cũng giống như họ, ngày mai về công ty tăng ca . Dù công ty vận tải bên luôn sắp xếp một tuyến đường.”

 

Hắc Long khẽ một tiếng: “Nhân mấy ngày nay mau ch.óng đề bạt một lên, cũng dễ chưởng quầy phủi tay, chúng thể chuyện gì cũng ôm đồm chắc chắn giao quyền ngoài.”

 

Diệp Vân Văn gật đầu: “Em đạo lý , nhưng mãi vẫn tìm , hai ngày nay nắm c.h.ặ.t thời gian thôi!”

 

Chủ đề đến đây cũng thi dậy bắt đầu vận động, dù ăn quả thực là quá nhiều , tiêu thực một chút.

 

Không lâu Hắc Long cáo từ, nhà họ Diệp cũng thi đ.á.n.h răng rửa mặt ngủ. Mà Diệp Vân Niệm ngay khoảnh khắc đầu tiên trở về phòng liền gian, cô tìm kiếm kỹ lưỡng chiếc tàu chiến .

 

Chiếc tàu chiến quả thực là tàu hộ vệ, chỉ là tại hộ vệ mấy chiếc tàu đ.á.n.h cá nhỏ qua đây bắt cá heo. Ước chừng là trong đội hộ vệ biển của bọn Nhật một sĩ quan thích ăn thịt cá heo chăng!

 

Không ngờ, Diệp Vân Niệm đoán mò trúng phóc, quả thực là một ở vị trí cao, luôn thích ăn một thứ kỳ lạ, nhất là xung quanh bọn họ bao quanh bởi biển, những thứ biển đối với bọn họ mà , là một thứ ăn hàng ngày. Bọn họ thiết gọi cá heo là lợn biển, đơn giản thì giống như lợn nuôi trong nhà , thể tùy ý g.i.ế.c mổ. Trước đây còn từng đàn từng đàn lùa cá heo đến một vị trí tiến hành tàn sát hàng loạt, lúc đó cả vùng nước biển đều nhuộm đỏ.

 

Nhớ tới những chuyện , Diệp Vân Niệm liền bực bội, những con cá heo bao, sống sờ sờ bọn chúng săn bắt thành động vật quý hiếm. Đám thật sự là đủ.

 

Thôi bỏ , càng nghĩ càng tức, Diệp Vân Niệm lặng lẽ bước lên tàu chiến, bắt đầu đ.á.n.h giá xung quanh. Tàu chiến lớn, chỉ riêng một hết cả chiếc tàu chiến cũng mất hơn một tiếng đồng hồ, vì phòng ốc bên trong quả thực là quá nhiều, tàu chiến còn trang một ngư lôi và tên lửa phóng, những thứ cô đều cần xem một chút.

 

Vào đến phòng điều khiển, bên cạnh chính là trang phóng v.ũ k.h.í, Diệp Vân Niệm đảo mắt một vòng, những mẫu mã của những thứ cô đều từng thấy, đối với thời đại quả thực tồi , thậm chí thể tiên tiến.

 

Lại tiếp tục xem một chút, cho đến khi khắp cả chiếc tàu hộ vệ, Diệp Vân Niệm dự định đại khái, cô đến chỗ trang v.ũ k.h.í tắt bộ thu tín hiệu radar .

 

 

Loading...