Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 163: Về Nhà Chia Tiền Thưởng, Bữa Tiệc Hải Sản Xa Hoa
Cập nhật lúc: 2026-03-21 23:38:03
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đến lúc đó trừ tiền của nhà đấu giá, bộ tiền bán cá lấy một đồng nào.”
Diệp Vân Niệm nhướng mày, còn chuyện ?
Quả nhiên ngay khoảnh khắc tiếp theo Dương Gia Huy tiếp tục lên tiếng: “Hy vọng Diệp tiểu thư khơi đ.á.n.h cá, thể ưu tiên nghĩ đến lão Dương.”
Diệp Vân Niệm gật đầu: “Có thể bán, bán cho ai mà chẳng là bán?”
Nói cũng , mỗi cô khơi cũng cố định, chỉ là thỉnh thoảng tâm trạng đặc biệt mới khơi đ.á.n.h cá. Cho nên trực tiếp bán luôn.
Trừ phần cho Hắc Long và con cá ngừ đưa lên sàn đấu giá thì còn 15 con cá ngừ. Cộng tổng cộng 1980 cân. Vì cá ngừ vẫn còn tươi, xử lý thỏa đáng, mỗi cân 110 tệ. Đương nhiên là thể so sánh với giá cả của đời . mặc dù , Diệp Vân Niệm vẫn thu hoạch 217.800 tệ.
Cá ngừ vây vàng mấy con, cho nên Diệp Vân Niệm dứt khoát giữ để ăn.
Cá đù vàng lớn tổng cộng 1200 cân, mỗi cân tính 8 tệ. Tổng cộng 9600 tệ.
Mộng Vân Thường
Một loại cá khác cộng chừng 7000 cân, nhưng loại cá giá rẻ . Cho nên tổng cộng thu hoạch 6800 tệ.
Bạch tuộc lớn và cá mú, còn cá thu cỡ lớn, tổng cộng bán 540 tệ.
Nói chung, kiếm đầy bồn đầy bát. Mặc dù tàu đ.á.n.h cá tốn dầu một chút, nhưng dù bọn họ còn một chiếc tàu đ.á.n.h cá.
Ngay tại chỗ, Diệp Vân Niệm liền phát tiền cho những . Một cá nhỏ còn , liền để những mang về nhà.
Hắc Long thì cần , hai con cá ngừ mua chuộc .
Tôn Hồng là chịu trách nhiệm chính về việc lên kế hoạch, thể coi như là một thuyền trưởng, cho nên Diệp Vân Niệm trực tiếp đưa hai vạn tệ. Những em nhỏ của Hắc Long Bang lên giúp đỡ, ngoài tiền lương cơ bản , mỗi cho thêm 5000 tệ.
Hết cách , khơi đ.á.n.h cá , quả thực kiếm đầy bồn đầy bát, Diệp Vân Niệm tự nhiên sẽ bạc đãi bọn họ. Phải rằng, đây chính là hai vạn tệ của thập niên 70 đấy. Nếu nhiều cá ngừ như , Diệp Vân Niệm cũng sẽ cho. Dù lúc đó , bắt bao nhiêu cá sẽ tính phần trăm hoa hồng cho bọn họ. Lần theo cô khơi, còn gặp tàu chiến của bọn Nhật, chuyện nguy hiểm như , vẫn cho một chút phí bịt miệng.
Nói chung, đều vui vẻ, cuối cùng con cá ngừ đưa lên nhà đấu giá vẫn giá, nhưng Diệp Vân Niệm cũng vội.
Tối hôm đó, hai chiếc tàu đ.á.n.h cá đều đậu ở bến tàu của Hắc Long Bang, Diệp Vân Niệm và Hắc Long trở về biệt thự. Vừa Diệp lão đầu và Diệp lão thái nhận tin tức cũng trở về biệt thự, cả nhà đông đủ.
Lúc ở xe, Diệp Vân Niệm lấy một con cá ngừ nhỏ hơn, còn cua hoàng đế và tôm hùm lớn, v. v. Lúc Hắc Long xuống xe, ngay cả mắt cũng chớp một cái, trực tiếp xách trong biệt thự.
Diệp lão thái ở cửa vội vàng đón: “Ây dô, Niệm Bảo của bà nội cuối cùng cũng về . Khoảng thời gian nhớ cháu c.h.ế.t .”
Diệp lão đầu cũng vội vàng giúp Hắc Long xách đồ.
Đợi lúc thấy một con cá lớn như ở bàn, thi hít một ngụm khí lạnh.
Diệp Vân Thần vội vàng sáp tới: “Trời ạ, hai gì ? Đây chính là cá bắt khi khơi ? Đây gọi là cá gì ? Đây chính là cái con cá ngừ gì đó mà khi em đấy chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-163-ve-nha-chia-tien-thuong-bua-tiec-hai-san-xa-hoa.html.]
Diệp Vân Văn gật đầu: “Anh từng thấy , quả thực là cá ngừ. Loại cá đắt lắm, một cân lên tới hàng trăm tệ.”
Diệp Vân Niệm khẽ gật đầu: “ , khơi vớt nhiều cá ngừ, tổng cộng bán gần 23 vạn tệ.”
Bạch Mộng Vân mạnh mẽ đầu : “Cái gì mà hơn 20 vạn?”
Hắc Long : “ , dì Bạch, thật sự chính là hơn 20 vạn. Đây còn tính con cá ngừ nặng nhất trong đó. Trong đó một con cá ngừ nặng gần 400 cân, đưa đến buổi đấu giá , ước chừng giá chắc chắn sẽ còn cao hơn.”
Mọi hít một ngụm khí lạnh, thế cũng nhiều tiền quá , chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi khơi mà thể kiếm nhiều tiền như , thảo nào ngành ngư nghiệp bên phát triển như thế.
Trong chốc lát, tất cả đều cá ngừ thu hút, lật qua lật xem cho kỹ. Con cá ngừ là Diệp Vân Niệm lấy từ trong gian , cho nên vô cùng tươi ngon, ấn một cái mà còn độ đàn hồi. Còn bào ngư lớn và cua hoàng đế, tôm hùm, v. v., đều khiến trầm trồ khen ngợi. Cho dù năm ngoái nhóm bọn họ bắt hải sản ven bờ, những hải sản mà Diệp Vân Niệm thu hoạch cũng thể sánh bằng kích cỡ của những con từ vùng biển xa .
Diệp Vân Niệm xua xua tay với đầu bếp trong bếp: “Lại đây đây, Vương sư phó giao cho chú đấy.”
Đầu bếp Vương xoa xoa tay, vẻ mặt kích động: “Tiểu lão bản thật sự quá lợi hại , vẫn là đầu tiên thấy con cá ngừ lớn như , cô đợi nhé, đao pháp của lão Vương , lát nữa sẽ cho ăn những lát cá ngừ thịt mềm tươi ngon.”
Diệp Vân Niệm gật đầu: “Không thành vấn đề, đều giao cho Vương sư phó , bào ngư xem thể món Phật nhảy tường , còn cua hoàng đế , thì trực tiếp hấp thanh đạm .”
Diệp Vân Niệm trực tiếp sắp xếp xong bữa tối.
Mọi một ai ý kiến phản đối, ngược vô cùng kích động ùa cả bếp, xem đầu bếp Vương xẻ thịt con cá như thế nào. May mà nhà bếp rộng, đầu bếp Vương trực tiếp dọn một chỗ gọi phụ bếp tới. Hai cùng xẻ thịt, đợi lúc cá ngừ chia đôi từ giữa, phần thịt cá ngừ màu sắc tươi ngon đó, đều thi ồ lên một tiếng.
“Trời ạ, con cá với những con cá chúng bình thường ăn chẳng giống chút nào.”
“ , xem thịt của con cá , đường vân cảm giác cứ như là một tác phẩm nghệ thuật .”
“Ây dô, ông già nhà ông còn thế nào gọi là tác phẩm nghệ thuật cơ ?”
“Đó là đương nhiên, dù cũng ở Cảng Thành lâu như .” Diệp lão đầu vẻ mặt thản nhiên liếc Diệp lão thái một cái. Dường như đang , nhóc con, bà dám coi thường ?
Nhận một cái lườm nguýt.
Đao công của Vương sư phó quả thực tồi, một con cá ngừ nguyên vẹn xử lý vô cùng nhanh ch.óng, từng miếng thịt cá ngừ đường vân vô cùng mắt bày bàn đảo. Vương sư phó từ lôi một cái bát sứ lớn, chính là loại bát tạo hình chuyên dùng để đựng sashimi. Đặt đá bào lên bày những lát cá ngừ tươi ngon thái lên . Trông vô cùng hấp dẫn, chuẩn sẵn nước tương và mù tạt.
Nhìn mà Diệp Vân Thần cũng nhịn nuốt nước bọt.
Vương Na Đình đẩy mấy ngoài: “Được , mau ngoài , lát nữa đợi đầu bếp Vương xong, chúng thưởng thức. , Niệm Bảo, kể cho thím chuyện khơi của ? Ra khơi thú vị như , mấy ngày nữa cả nhà chúng tìm một thời gian cũng nhé.”
Diệp Vân Thần giơ hai tay hai chân tán thành: “Con đồng ý con đồng ý.”
Cũng cần Diệp Vân Niệm kể, Hắc Long trực tiếp kể , chỉ là xóa bỏ chuyện thấy chiếc tàu chiến . Lúc mới bắt đầu gặp những chiếc tàu đ.á.n.h cá của bọn Nhật, bọn họ vẫn kể một chút, dù còn sự tích huy hoàng Diệp Vân Niệm cưỡi cá heo nữa.
Nghe mà Diệp Vân Thần càng hơn. Ra khơi một chuyến, tự do tự tại, cần vì thành chỉ tiêu, thế thì quá thư giãn . Nhất là khơi viễn dương, mới bốn năm ngày, kiếm hơn 20 vạn. Mặc dù sánh bằng một đơn Dưỡng Sinh Hoàn, nhưng tiền đến quả thực nhanh!