Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 158: Gặp Gỡ Đàn Cá Heo, Cưỡi Sóng Giữa Biển Khơi

Cập nhật lúc: 2026-03-21 23:37:58
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ là cần cũng câu con cá ngừ ưng ý, dù bọn họ vẫn đến vùng biển sâu.

 

Chạng vạng tối, tàu đ.á.n.h cá truyền đến mùi thức ăn thơm phức, Diệp Vân Niệm ăn thịt cá ngừ do đầu bếp xử lý. Quá ngon . Phải rằng, cá ngừ là loại thịt cá thượng hạng mà chỉ giới siêu giàu thượng lưu mới ăn. Mà bây giờ, cô gần như bữa nào cũng ăn.

 

Ăn cơm xong, đón gió biển, Diệp Vân Niệm phóng tầm mắt về phía xa. Mặt biển phẳng lặng gợn sóng, ngoại trừ tàu đ.á.n.h cá, một tia sáng nào, nhưng phạm vi tinh thần lực của cô, thứ đều chỗ che giấu. Dường như màn đêm buông xuống, cá biển cũng đều nghỉ ngơi , Diệp Vân Niệm dò xét nửa ngày cũng phát hiện cá gì. Cũng thể là đàn cá khu vực bơi tới, tóm câu cá cả ngày, cô chút buồn ngủ , về ngủ.

 

Màn đêm buông xuống, tia sáng cuối cùng nơi chân trời nuốt chửng, bộ đèn tàu đều tắt. Vào ban đêm, tàu đ.á.n.h cá di chuyển bật đèn. Bởi vì một khi màn đêm buông xuống, ngọn hải đăng với vai trò là hoa tiêu của đại dương sẽ thắp sáng trong bóng tối. Nếu tàu thuyền bật đèn di chuyển ban đêm, sẽ khiến những tàu thuyền ở xa sinh cảm giác sai lệch, dễ nhầm lẫn phương hướng, thậm chí xảy va chạm. Cho nên buổi tối đều bật đèn di chuyển.

 

Tuyến đường , Tôn Hồng quen thuộc, cho nên ông cả đêm đều ở trong buồng lái trao đổi với lái tàu. Nửa đêm về sáng lúc trời sáng, ông ngủ một giấc.

 

Buổi sáng Diệp Vân Niệm vẫn chút quen, khi tỉnh , cô mơ màng mở mắt , mới nhớ khơi . Mở mắt nữa, là 8 rưỡi sáng. Lúc trời sáng rõ, mặt trời mọc lên từ đường chân trời, chiếu rọi tâm trạng của một ngày.

 

Diệp Vân Niệm đ.á.n.h răng rửa mặt xong khỏi khoang tàu, vươn vai một cái: “Một ngày lành bắt đầu .”

 

Tôn Hồng hôm qua , ước chừng trưa nay là thể đến vùng biển sâu, cô là thể thỏa thích tìm cá ngừ .

 

Hắc Long cũng dụi dụi mắt, bước : “Tỉnh , tối qua ngủ thế nào?”

 

Diệp Vân Niệm giơ ngón tay cái lên: “Rất , cả đêm đều đang câu cá ngừ.”

 

Hắc Long khách khí thành tiếng: “Được đấy, sẽ mong chờ thành quả hôm nay của cô.”

 

“Cá ngừ vây vàng hôm qua quả thực ngon, nếu thể câu cá ngừ vây xanh thì càng .”

 

Diệp Vân Niệm gật đầu: “Đợi đấy, nhất định sẽ câu lên .”

 

Lần khơi vốn lấy việc kiếm lời chính, là Diệp Vân Niệm tự cảm nhận niềm vui khơi đ.á.n.h cá, cho nên cũng quá nôn nóng. Tôn Hồng và những nhân viên khác đều dậy khá muộn.

 

“Tôn thúc, hôm qua ngủ muộn ? Lát nữa chú nghỉ ngơi .”

 

Tôn Hồng xua tay: “Không , già ít ngủ. Trưa nay chúng đến nơi . mà, cá ngừ vây vàng đều câu lên , tin vận may của cháu, cá ngừ vây xanh cũng thể câu lên .”

 

Diệp Vân Niệm giơ ngón tay cái lên: “Cháu chắc chắn sẽ câu lên , chúng ăn cơm .”

 

Bữa sáng là cháo cá thái lát do đầu bếp tàu , còn cá mú hấp xì dầu. Ăn kèm với một ít dưa muối ngon miệng, ăn nó thơm . Ăn uống no say xong, Diệp Vân Niệm bắt đầu một ngày câu cá biển.

 

Hôm nay chính là vì cá ngừ vây xanh mà đến, cho nên Diệp Vân Niệm uống một ngụm nước Linh Tuyền xong, liền bắt đầu sử dụng tinh thần lực dò xét. Còn kịp phát hiện cá ngừ, nhận mặt biển phía xa thứ gì đó ngừng nhảy nhót.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-158-gap-go-dan-ca-heo-cuoi-song-giua-bien-khoi.html.]

Hắc Long lấy ống nhòm , kinh hô thành tiếng: “Là cá heo.”

 

Tôn Hồng cũng bước tới: “Thì là cá heo a, thứ đối với ngư dân chúng là ngôi may mắn đấy, thấy nó đảm bảo chuyện . Nói thì, cá heo gần gũi với con , một chút cũng sợ .”

 

Dường như để chứng minh cho cách của Tôn thúc, cá heo trực tiếp dừng gần tàu, luôn lượn lờ quanh tàu nhào lộn nhảy nhót, giống như đang biểu diễn xiếc . Nhìn đến mức Diệp Vân Niệm cũng còn tâm trạng câu cá nữa. Tùy ý vung tay, một giọt nước Linh Tuyền ném xuống mặt biển. Một bầy cá heo tranh cuộn trào tiến lên. Nhìn khiến vô cùng mới mẻ.

 

Diệp Vân Niệm tinh mắt phát hiện, một con cá heo trong đó vết thương, còn đang rỉ m.á.u, chắc là thương .

 

“Tôn thúc, Long ca, một con cá heo thương , chuẩn xuống đó một lát.”

 

Tôn Hồng sững sờ, quả thật phát hiện điểm bất thường: “Vẫn là đừng xuống đó, quá nguy hiểm .”

 

Diệp Vân Niệm lắc đầu: “Không , sức lớn lắm, hơn nữa chú cũng , cá heo ăn thịt , còn vô cùng gần gũi với con .”

 

Hắc Long ngược sợ: “Được, cô mang theo phao cứu sinh, nếu chuyện gì, chúng kéo cô lên.”

 

Diệp Vân Niệm gật đầu: “Được!”

 

Cứ như , một nhóm dừng tàu , thả Diệp Vân Niệm cùng phao cứu sinh xuống mặt biển. Lập tức cá heo bơi tới. Tổng cộng sáu con cá heo vây quanh Diệp Vân Niệm vô cùng thiết. Lần Diệp Vân Niệm dùng nước Linh Tuyền mà trực tiếp ngưng kết tinh hoa hệ Thủy, bắt đầu đút cho từng con.

 

Bọn chúng vốn sống trong nước biển, đại dương giàu nguyên tố hệ Thủy, ngưng kết tinh hoa hệ Thủy đối với bọn chúng là đại bổ. Có thể , bằng mắt thường cũng thể thấy những con cá heo một nữa bừng bừng sức sống, con cá heo thương thậm chí ngay cả vết thương ở bụng cũng tăng tốc độ chữa lành. May mà vết thương ở bên , mấy bên cũng phát hiện điểm bất thường.

 

Diệp Vân Niệm bộ tịch cho cá heo ăn chút đồ, coi như là xong việc. Con cá heo lớn nhất đầu hích hích Diệp Vân Niệm hiệu cô lên lưng nó. Diệp Vân Niệm chút mừng rỡ, nhưng từ chối, trực tiếp vắt vẻo lưng cá heo, vẫy tay với Hắc Long.

 

Tạm biệt Long ca, viễn dương đây!

 

Hắc Long dậm chân một cái: “Trời đất, cưỡi cả lên cá heo , Tôn thúc đừng ngây đó nữa, chúng mau đuổi theo thôi.”

Mộng Vân Thường

 

Tôn Hồng hồn, vội vàng bảo bên buồng lái tăng tốc độ. Ông vẫn là đầu tiên thấy thể cưỡi cá heo mặt biển. Thật sự khiến kinh ngạc. theo quan sát của ông ngày hôm qua, cô bé vận may đặc biệt . Ước chừng cũng duyên với động vật.

 

Thế là, biển xuất hiện kỳ quan , phía 6 con cá heo dẫn đường, phía một chiếc tàu đ.á.n.h cá bám theo, kỹ , thể phát hiện lưng cá heo còn cõng một cô bé. Cảnh tượng dường như thế nào cũng thấy chấn động.

 

Sắp đến trưa, Diệp Vân Niệm mở rộng tinh thần lực, bắt đầu quan sát. Đột nhiên, cô phát hiện cách phía hai ba km mấy chiếc tàu đ.á.n.h cá. Tò mò dùng tinh thần lực cẩn thận quan sát một chút, sắc mặt lập tức trầm xuống. Đây tàu đ.á.n.h cá bình thường, đây là của bọn Nhật.

 

Gặp bọn Nhật, bên đó đảm bảo chuyện gì . Đây vẫn là đầu tiên Diệp Vân Niệm trực diện đối mặt với Nhật ngoại trừ gián điệp. Cô dám nghĩ đến hình ảnh đẫm m.á.u , lập tức vỗ vỗ cá heo: “Bé ngoan, dừng ở phía xa một lát.”

 

Cùng lúc đó, Diệp Vân Niệm hiệu cho Hắc Long, bảo tàu tạm dừng. Sau đó, Diệp Vân Niệm dùng tốc độ nhanh nhất lên tàu, gọi tất cả boong tàu.

 

 

Loading...