Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 144: Trở Về Đại Đội Song Hà

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:14:32
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Được, qua một thời gian nữa em đến."

 

"Vừa đợi cả xong việc, chúng cùng xem."

 

Không đợi Diệp Vân Tinh, Diệp Vân Niệm chia mấy gói đồ nhỏ mang theo bên , nhờ bọn họ chuyển giao cho Diệp Vân Tinh một cái trong đó.

 

Sau đó, khi Diệp Vân Niệm về Đại đội Song Hà, Tạ Quốc Nguyên suy nghĩ một chút, trực tiếp phái xe đưa cô đến xưởng cơ khí ở huyện.

 

Hết cách , nhân tài đặc biệt của xưởng bọn họ trở về thì xứng đáng đối đãi đặc biệt.

 

Có xe nhờ, Diệp Vân Niệm cũng từ chối, còn về việc khi nào gặp Vưu Nhụy? Vậy thì để .

 

Đến huyện, Diệp Vân Niệm thăm Diệp Vân Liên.

Mộng Vân Thường

 

Cô gần như là ngang qua, gặp mỗi đều để vài gói đồ nhỏ.

 

Không còn cách nào khác, đây đều là tấm lòng của nhà, cô vẫn đưa tới tận tay.

 

Trình Đại Lực vẫn đang việc ở xưởng cơ khí.

 

Trước đó Diệp Vân Tinh dẫn dắt một thời gian, năng lực cũng tiến bộ vượt bậc.

 

Cho nên khi Diệp Vân Tinh , Trình Đại Lực cũng coi như thăng chức nhỏ một chút.

 

Còn Diệp Vân Liên Cảng Thành một chuyến, mắt thẩm mỹ càng nâng cao ít.

 

Sau khi trở về liền thiết kế một loạt hoa văn mới.

 

Làm cho Triệu Lập Quân vui mừng đến mức vỗ đùi đen đét.

 

Vốn tưởng rằng nghỉ phép lâu như , cán bộ đắc lực của bọn họ chạy mất thì xưởng khẳng định sẽ chịu một ảnh hưởng.

 

thực Diệp Vân Liên sớm sắp xếp đấy, kết quả trở về còn chuẩn cho ông một niềm vui lớn như .

 

Ông đều thể dự đoán những hoa văn một khi sản xuất khẳng định sẽ thu hút một lượng lớn đơn đặt hàng.

 

Mà việc Diệp Vân Niệm đột nhiên xuất hiện ở trong xưởng cũng cho mấy bọn họ kinh ngạc thôi.

 

vị chính là Cảng Thành.

 

Nghe một chốc một lát sẽ về .

 

Không ngờ đột nhiên xuất hiện ở xưởng dệt.

 

Lúc Diệp Vân Liên nhận tin tức còn chút khiếp sợ.

 

Vội vàng chạy cổng lớn.

 

Lại đường của mời đến văn phòng xưởng trưởng, liền đầu đến văn phòng.

 

Đẩy cửa liền thấy xưởng trưởng của bọn họ vẻ mặt ân cần rót cho .

 

Được , ai bảo đường của cô lợi hại chứ.

 

"Niệm Bảo, em về ?"

 

Diệp Vân Niệm chỉ chỉ gói đồ bên cạnh: "Đương nhiên là nhớ ."

 

"Vừa thím ba và em bên dứt , em về xem một chút, chuẩn về Đại đội Song Hà chơi với ông nội bà nội, vì sắp gieo hạt vụ xuân mà."

 

Nhắc tới gieo hạt vụ xuân, Diệp Vân Liên hẳn là đoán một ít nên tiếp tục hỏi nữa.

 

Ngược là Triệu Lập Quân xoa xoa tay, vẻ mặt hưng phấn mở miệng: "Niệm Bảo, cháu về hẳn là một thời gian chứ?"

 

"Nếu việc gì thì thể thường xuyên đến xưởng dệt dạo chơi."

 

Ông chính là về tác dụng của Diệp Vân Niệm trong Hội chợ Quảng Châu năm ngoái.

 

Đã kéo ít đơn đặt hàng cho xưởng cơ khí và xưởng gốm sứ.

 

Diệp Vân Niệm cũng từ chối: "Vâng ạ."

 

"Có điều trở về cũng mang cho chú Triệu một ít đồ vật nhỏ."

 

Nói xong, Diệp Vân Niệm đẩy một trong những gói đồ nhỏ .

 

Triệu Lập Quân , ho nhẹ một tiếng trực tiếp mở .

 

Bên trong là một chiếc áo khoác cashmere.

 

Còn một cây b.út máy đóng gói tinh xảo.

 

Hai món khẳng định sẽ sai.

 

Quả nhiên, Triệu Lập Quân vô cùng thích.

 

Ngay tại chỗ liền thử một chút, quần áo vặn.

 

Gần đây cũng vặn thể mặc một thời gian.

 

Bút máy cũng , ông quả thực yêu thích buông tay.

 

"Ai da, Niệm Bảo thật sự đa tạ cháu, cháu tốn kém ."

 

Diệp Vân Niệm xua tay: "Không gì, gì."

 

"Chú Triệu chăm sóc cháu như , chút đồ đều là nên ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-144-tro-ve-dai-doi-song-ha.html.]

"Nói cũng là vì năm nay chúng cháu ở nhà, đến chúc tết chú ."

 

"Cái là bù ?"

 

Triệu Lập Quân liên tục gật đầu, thật đúng là quý cô bé .

 

Lại chuyện với mấy một lúc, Diệp Vân Niệm liền chuyển sang xưởng nội thất.

 

Tuy rằng chú ba Diệp Trung Dân của cô ở Cảng Thành mở trang trại nuôi trồng, nhưng trở về vẫn thành thật .

 

Khi cháu gái nhỏ đến, Diệp Trung Dân đầu tiên là sửng sốt một chút, đó ba chân bốn cẳng chạy cổng.

 

Lúc thấy Diệp Vân Niệm, ông trực tiếp bế lên xoay hai vòng: "Tốt quá, quá, Niệm Bảo, rốt cuộc cháu cũng tới ."

 

"Hai ngày thím ba cháu gọi điện thoại cho chú, cháu sắp về , chú còn đang nghĩ cháu mãi vẫn về đến nhà chứ?"

 

Diệp Vân Niệm xoay đến mức chút choáng váng: "Cái đó, chú ba mau thả cháu xuống."

 

"Cháu ở chỗ bác cả một thời gian."

 

"Sáng hôm nay từ xưởng cơ khí về."

 

"Cháu thăm chị họ cả."

 

"Mấy cái gói đồ ở cửa nhà bảo cháu mang về cho chú."

 

"Đều là món chú thích ăn."

 

Nếu cái khác thì Diệp Trung Dân thể sẽ do dự một chút, thấy đồ ăn thì còn tích cực hơn cả lúc thấy Diệp Vân Niệm.

 

Diệp lão đầu cũng nghi hoặc, ông sinh một đứa con trai ham ăn như ?

 

Diệp Trung Dân quả thực sắp cảm động đến rơi nước mắt .

 

"Hu hu hu, Niệm Bảo vẫn là cháu nhất."

 

"Chú ngay cháu luôn nhớ thương chú ba mà."

 

Diệp Trung Dân thậm chí còn cảm động rớt vài giọt nước mắt, cho Diệp Vân Niệm đến ngây , chú ba của cô từ khi nào cũng trở thành "kịch sĩ" .

 

Diệp Vân Niệm vỗ vỗ đùi Diệp Trung Dân: "Được , chú ba đừng diễn nữa, cháu về nhà đây, chú ở xưởng nội thất việc cho , cháu còn chờ chú thăng chức tăng lương đấy."

 

Diệp Trung Dân vẻ lau hai hàng nước mắt: "Ồ, cháu về nhà , thôi?"

 

Diệp Vân Niệm...

 

Không thêm cái gì khác nữa ?

 

Cầm gói đồ nhỏ là luôn ?

 

Bóng lưng thật lạnh lùng !

 

Có điều Diệp Vân Niệm cũng vội vã trở về, mà đến căn nhà của bọn họ ở trong huyện.

 

Bên trong đó còn một chiếc xe đạp điện.

 

Đã chú ba quan tâm cô, cô liền cưỡi xe đạp điện .

 

Hừ!

 

Nói thì chiều cao hiện tại của cô cưỡi xe đạp điện cũng , dù cũng cần dùng chân đạp.

 

Nghĩ như , Diệp Vân Niệm trực tiếp cưỡi lên xe đạp điện, hưởng thụ gió xuân phơi phới.

 

Một đường thông suốt trở ngại trở về Đại đội Song Hà.

 

Ai ngờ cổng đại đội liền Vương Thúy Hoa chặn ngay tại trận.

 

Vương Thúy Hoa kêu lên "Ái chà" một tiếng, giống như thấy ma, xoay liền chạy trong đại đội.

 

Vừa chạy còn lớn tiếng la hét: "Tin , tin , Niệm Bảo về ."

 

Diệp Trung Quân đang xới đất trong sân ngẩn một chút.

 

Sao ông cảm giác thấy tên Niệm Bảo nhà nhỉ?

 

Lại cẩn thận ngóng, hình như là Niệm Bảo về ?

 

Sao ông ?

 

Không kịp nhiều, ông trực tiếp ném cái cuốc xuống liền chạy ngoài.

 

Quả nhiên, ở nửa đường liền thấy Diệp Vân Niệm đang một đám vây quanh.

 

Diệp Vân Niệm lúc thấy Vương Thúy Hoa, trực tiếp đem những gói đồ cần lấy từ trong gian đặt lên phía xe đạp điện, tránh cho lát nữa cách nào lấy .

 

Nếu lỡ như lộ tẩy thì .

 

Diệp Thanh Hà cũng tin tức , vội vàng từ trụ sở đại đội dẫn theo đám Phòng chi thư chạy ngã ba đại đội.

 

"Niệm Bảo, rốt cuộc cháu cũng về ."

 

"Chỗ bác cả cháu rốt cuộc mà ở chứ? Vẫn là Đại đội Song Hà chúng hơn, cháu , chia hoa hồng cuối năm ngoái nhiều lắm đấy."

 

"Năm nay mới lập xuân đất đai tan băng, đại đội chúng liền bắt đầu khởi công, xây thêm hai cái xưởng chăn nuôi và xưởng thức ăn chăn nuôi."

 

"Ngay cả xưởng gạch cũng mở rộng thêm một vòng."

 

 

Loading...