Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 143: Lại Gặp Chu Ca
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:14:31
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một đoàn lúc mới khí thế ngất trời ăn cơm trưa.
Trên bàn cơm đa đều là bọn họ hỏi Diệp Vân Niệm trả lời.
Đều cuộc sống của Diệp Vân Niệm ở Cảng Thành thế nào?
Diệp Vân Niệm đương nhiên là từ chối, đem những chuyện nên một , gần như bàn cơm chỉ thể thấy tiếng cô chuyện và tiếng hít khí kinh hô của mấy .
Hết cách , cuộc sống ở Cảng Thành đối với bọn họ mà quá xa vời.
Mà những việc Diệp Vân Niệm cũng bình thường, bọn họ đương nhiên là tò mò vô cùng.
Cứ như Diệp Vân Niệm ở Quân khu Liêu Dương nửa tháng mới khởi hành trở về Hắc Long Giang.
Trong nửa tháng Diệp Vân Niệm tham gia ươm mạ giống lương thực mới.
Lại tham quan xưởng thức ăn chăn nuôi và trại chăn nuôi.
Quả thực thấy khả năng hành động của quân khu.
Thật sự là quản lý đấy.
Trại chăn nuôi trung bình mỗi tháng thể g.i.ế.c 2~3 con heo, cung cấp cho nhà ăn quân khu thành vấn đề.
Ngoài heo còn thỏ.
Gần như bữa nào cũng dầu mỡ.
Những lính ăn đến miệng đầy dầu mỡ.
Về phần Tề lão khéo là ông điều công tác bên ngoài.
Cho nên bỏ lỡ cơ hội gặp Diệp Vân Niệm .
Đương nhiên ngoài xem trại chăn nuôi, còn một chuyện quan trọng khác, đó chính là máy phát điện khí sinh học.
Chuyện Diệp Vân Tinh đó tới Quân khu Liêu Dương, lắp đặt xong xuôi.
Lúc Diệp Vân Niệm thấy càng thêm vui mừng.
Diệp Trung Quốc vô cùng ủng hộ quyết định của cháu trai và cháu gái, hầm khí biogas xây cực kỳ lớn.
Chính vì sự tin tưởng của ông dẫn đến hiện tại quân khu cơ bản đều cần hạn chế dùng điện.
Cũng cần đường dây điện quốc gia.
Trực tiếp dùng máy phát điện khí sinh học kéo, gần như thể việc khấu trừ về phương diện tiền điện.
Đó chính là tiết kiệm ít tiền.
Phải rằng quanh năm suốt tháng một nơi lớn như quân khu lượng điện dùng chắc chắn ít.
Có một quân khu như sẽ mấy quân khu.
Nếu đều tiết kiệm , quốc gia chẳng cũng thể giảm bớt một áp lực ?
chuyện Diệp Trung Quốc vẫn lên kế hoạch thật .
Về Diệp Vân Niệm lên tàu hỏa là do Diệp Trung Quốc đích đưa tiễn, chào hỏi với nhân viên tàu hỏa.
Hết cách , ông thật sự yên tâm.
Theo những thao tác của cô cháu gái nhỏ mỗi đều sẽ gặp một chuyện, bọn buôn thì là gián điệp.
Lần ông ngàn dặn vạn dò, nhưng cũng may đường về Hắc Long Giang quả thực gặp chuyện gì, Diệp Trung Quốc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lần Diệp Vân Niệm trở về là tự trở về, cũng Diệp Vân Thần theo.
Cho nên đến trạm là cô thông báo cho Chu ca tới đón.
So với bận rộn như Diệp Vân Tinh, vẫn là rảnh rỗi như Chu ca rảnh hơn.
Lúc Chu ca thấy Diệp Vân Niệm suýt chút nữa nhận .: “Là Niệm Bảo đúng ?”
“Sao mới qua đến hơn nửa năm mà chú nhận cháu ?”
“Xem thời gian cuộc sống của cháu trôi qua sung túc.”
“Mau thôi, mau thôi, Chu ca đón gió tẩy trần cho cháu.”
Trở địa bàn của Chu ca, Diệp Vân Niệm đặt bưu kiện xuống.
Trong gian cô chuẩn nhiều loại bưu kiện như thế .
“Vất vả cho Chu ca đón cháu một chuyến .”
“Đây là một đồ hai cháu chuẩn cho chú.”
“Đều là hàng mới ở Cảng Thành.”
“Còn Mỹ Bạch Cao đó.”
Chu ca lập tức híp mắt: “Ui chao ôi, thật là vất vả cho cháu , xa như trở về còn mang đồ cho chú.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-143-lai-gap-chu-ca.html.]
“Cháu xem cháu cũng thật là, cứ thế yên tâm để một đứa bé 7 tuổi như cháu ở bên ngoài.”
“ cũng , hai cháu gần đây bận gì thế? Sao ngay cả cái tin cũng ?”
“Phải rằng thiếu hai cháu, trong thành phố chúng năm nay việc ăn ở chợ đen ảm đạm lắm a.”
Diệp Vân Niệm khẽ một tiếng: “Không , Chu ca, cháu về , việc ăn tiếp tục.”
Chu ca nhướng mày, đó cô bé tầm thường. Không ngờ còn thật sự cho một bất ngờ lớn.
Chu ca khẽ gật đầu: “Được, chú chờ tin của Niệm Bảo.”
“Tiếp theo cháu về Đại đội Song Hà ? Chú tiễn cháu.”
Diệp Vân Niệm lắc đầu: “Cháu đến xưởng cơ khí một chuyến .”
Chu ca đối với những Diệp gia cũng coi như hiểu kha khá , nào cũng đều dễ chọc.
Cứ việc cả nhà nửa cuối năm ngoái Cảng Thành là .
Sau lưng chắc chắn một mối quan hệ.
Tuy rằng lưng cũng một mối quan hệ, nhưng cái thể so sánh .
Nhất là năm nay tiếng gió càng nghiêm ngặt hơn, gần như dám một động tác lớn.
Sợ nắm thóp nhỏ, nhưng ngờ hai em dám gây án ngược gió, trực tiếp từ Cảng Thành trở về.
Nhắc tới cũng thật sự là khâm phục.
Sau khi giao bưu kiện cho Chu ca, Diệp Vân Niệm cũng ở lâu.
Lại mấy tháng gặp đại ca, thật, Diệp Vân Niệm còn chút nhớ .
Nhớ lúc giúp đỡ.
Đến xưởng cơ khí với bảo vệ một tiếng, gần đây đón tiếp cô là đại ca Diệp Vân Tinh mà là Khúc Tân Hồng lâu gặp.
Khúc Tân Hồng cảm thán : “Niệm Bảo a, chúng thật sự là lâu gặp, cháu cuối cùng cũng về , nếu trong lòng chúng đều đáy.”
Từ cổng lớn đến văn phòng, dọc đường Diệp Vân Niệm ngay cả một câu cũng chen , chỉ Khúc Tân Hồng ở đó lải nhải cái gì đó?
Không là vui mừng khi Hội chợ Quảng Châu trở về, thì là về những đơn đặt hàng dọa sợ.
Nếu thì là lo lắng cô ở Cảng Thành sống thế nào, bóng gió hỏi thăm một chút.
Diệp Vân Niệm cũng đều nhất nhất trả lời.
Đến văn phòng cô gặp Tạ Quốc Nguyên.
“Bác Tạ chào bác.”
Tạ Quốc Nguyên liên tục gật đầu: “Chào chào Niệm Bảo bác cũng chào cháu.”
“Lần ở thế nào? Trở về định ở bao lâu?”
Diệp Vân Niệm gật đầu.: “Bên quả thực tồi, nhưng cháu trở về cũng vội , định ở đến tháng sáu tháng bảy mới Cảng Thành.”
“Không đại ca cháu hiện giờ thế nào ?”
Khúc Tân Hồng vỗ đùi: “Ui chao, cháu đừng nhắc nữa, đại ca cháu, từ khi ăn Tết xong từ Cảng Thành trở về cái máy phát điện khí sinh học gì đó.
Hiện tại trực tiếp các quân khu lớn trưng dụng .”
“Hiện tại đoán chừng vẫn đang lắp đặt ở Quân khu Đông Bắc đấy.”
“Cái máy phát điện khí sinh học trực tiếp gây chấn động cấp .”
“Bao gồm cả trại heo và trại chăn nuôi, đều nhao nhao mời đại ca cháu giúp lắp đặt.”
“Thậm chí bên bộ công trình còn đòi bản vẽ của máy phát điện khí sinh học.”
“Nói là vô cùng giá trị nghiên cứu.”
Diệp Vân Niệm gật đầu, quả thực giá trị nghiên cứu, ở thời đại mà thể quan tâm đến bảo vệ môi trường là nhiều.
“ , Niệm Bảo cháu trở về nếu việc gì thì ở xưởng cơ khí thêm một thời gian.
Cấp đến một lô máy công cụ, bác cháu giúp đỡ cùng đại ca cháu xem thử.”
Vừa thấy là máy công cụ Diệp Vân Niệm liền hứng thú.
Cô nhớ đó từng sửa một máy công cụ, hình như xưởng cơ khí dùng cũng tệ.
Không ngờ tới một lô nữa.
Tạ Quốc Nguyên theo sát phía mở miệng : “Lần lô máy công cụ là từ Đức tới.”
“Cấp vô cùng coi trọng, hy vọng thể tìm cách phá giải.”
“Hết cách , mảng máy công cụ thực sự kẹt quá lâu .”
Mộng Vân Thường
Diệp Vân Niệm nghĩ nghĩ cũng đúng, Đức hiện tại nhưng là quốc gia hạt giống sự phát triển công nghiệp đầu, kỹ thuật của bọn họ nhiều quốc gia đều .