Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 142: Trở Về Hắc Long Giang
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:14:30
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Vân Niệm nghĩ đến bưu kiện gửi về thời gian , quả thực bên trong đồ khá nhiều, thảo nào ngay cả Ngụy Chí Học thấy cũng thèm.
thật, từ lúc tiếp xúc đến nay, con Ngụy Chí Học so với Thiệu Chính Quốc thì thực tế hơn một chút.
Lần cô trở về, cũng mang đủ quà cáp, gần như những từng tiếp xúc với cô, cô đều mang về một phần quà.
Ngay cả Vưu Nhụy kết giao ở Cáp Thị đó, cô cũng mang ít bánh ngọt đặc hữu của Cảng Thành và quần áo về.
Quần áo mà, đương nhiên đều là do công ty may mặc của ruột sản xuất, gần như thể là tốn tiền.
Diệp Vân Niệm khẽ : “Vậy khéo em cũng mang quà cho chú Ngụy.”
“Bên ngoài vẫn lạnh, chúng mau về khu gia thuộc .”
Bởi vì Diệp Vân Niệm đến, diện mạo mới của quân khu cho kinh ngạc, Diệp Trung Quốc liền dẫn cô xem khắp nơi, cũng là một cơn gió lạnh ập tới Diệp Vân Niệm mới phản ứng , Đông Bắc thật sự là quá lạnh.
Thời gian ở Cảng Thành quá lâu, cô cảm giác đột nhiên trở về Đông Bắc gió lạnh thấu xương, nếu sự giúp đỡ của nước linh tuyền, thể cảm .
Một đoàn vội vàng trở về khu gia thuộc, cửa ngửi thấy mùi cơm nồng đậm, Triệu Như Thanh càng xin nghỉ, chuyên môn mua cá g.i.ế.c gà chiêu đãi.
Theo sát phía tới cửa chính là Ngụy Chí Học và vợ ông Mã Tố Phân.
Mã Tố Phân ái chà một tiếng: “Niệm Bảo cuối cùng cũng về .”
“Đã lâu gặp, thật là nhớ c.h.ế.t cháu .”
“ , Niệm Bảo thể ở bao lâu a?”
Lời Diệp Trung Quốc cũng hỏi.
Vừa nãy mải chuyện, ông cũng quên hỏi.
Diệp Vân Niệm khẽ một tiếng: “Định về Đại đội Song Hà xem một chút, nếu việc gì, nửa cuối năm Cảng Thành.”
Thấy Diệp Vân Niệm hề kiêng dè, Diệp Trung Quốc và Ngụy Chí Học một cái.
Quả nhiên bọn họ coi thường cô bé bảy tuổi .
Cảng Thành đối với một mà là xa thể với tới.
Quả thực hiện tại ai thể trắng trợn Cảng Thành các loại.
Diệp Trung Quốc gật đầu: “Vậy con ở quân khu thêm một thời gian .”
“Tề lão cùng con nghiên cứu còn đang nhớ con đấy.”
Diệp Vân Niệm từ sâu trong ký ức lôi thông tin của , gật đầu.: “Được đợi qua một thời gian nữa thời gian thì gặp.”
cũng , Ngụy Chí Học cửa đặt bộ tầm mắt lên hai em Diệp Vân Hiên.
Cái bưu kiện thật sự quá lớn, sắp chôn vùi hai cùng một chỗ .
Một vác hai cái, tổng cộng là bốn cái, cũng cô bé mang về kiểu gì.
“Niệm Bảo, cháu mang đồ gì về thế?”
Ngụy Chí Học nhịn tò mò hỏi.
Mấy khác cũng chút tò mò, những thứ Niệm Bảo gửi về, bọn họ còn dùng hết .
Mộng Vân Thường
Diệp Vân Niệm trực tiếp mở miệng : “Anh cả, mở xem .”
Diệp Vân Hạo là đầu tiên mở bưu kiện.
Tổng cộng bốn bưu kiện, bưu kiện đầu tiên bên trong đều là quần áo và giày dép, giống hệt .
Chẳng qua thiết kế kiểu dáng đều là những thứ mới lạ nhất ở Cảng Thành.
Chỉ riêng giày mười đôi.
Diệp Vân Niệm trực tiếp đặt mặt mỗi một đôi: “Đây đều là công ty cháu tự , cứ tự nhiên .”
“Còn mấy bộ quần áo ở Cảng Thành bán cũng tệ.”
“Kích cỡ xấp xỉ đều là freesize. Chắc sẽ sai , thể thử xem.”
Triệu Như Thanh trừng lớn hai mắt: “Mẹ cháu mở công ty .”
Diệp Vân Niệm gật đầu: “ , chỉ cháu, thím ba cháu cũng mở quán thịt kho. Chú ba cháu mở trại chăn nuôi.”
“Cha cháu đang quản lý công ty Dưỡng Sinh Hoàn. Anh họ ba đang quản lý công ty vận tải, ông nội bà nội đó ở núi trồng rau nuôi cấy giống lương thực mới.”
“Anh hai cháu phụ trách nghiệp vụ tập đoàn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-142-tro-ve-hac-long-giang.html.]
“Cháu phụ trách đối tiếp thu mua.”
Mấy đều ngẩn , ngờ cả một đại gia đình qua đó đều việc còn ông chủ lớn, chuyện đối với bọn họ mà quả thực là thiên phương đàm, quá xa vời.
Diệp Vân Niệm : “Bác gái, thử xem.”
Nói xong đẩy quần áo về phía bọn họ.
Mã Tố Phân ngược chút e dè, nhưng Ngụy Chí Học dứt khoát nhận lấy.
Ông mong chờ ngày thật sự lâu .
Cái đùi lớn thật sự ôm uổng công.
Hai vị nữ sĩ về phòng quần áo , quả thực đều , cũng cho hai mắt tỏa sáng.
Ngụy Chí Học còn thật vóc dáng bà vợ nhà như .
Diệp Trung Quốc cũng cảm thán y hệt.
Quả nhiên vì lụa lúa vì phân, quần áo mới ngay cả diện mạo tinh thần cũng khác hẳn.
Diệp Vân Hạo cũng kéo Diệp Vân Hiên quần áo.
Quần áo của bọn họ kiểu thường ngày, kiểu trang trọng đều , chất liệu vải cực kỳ thoải mái, mặc cọ .
Diệp Trung Quốc và Ngụy Chí Học thì quần áo, chỉ giày.
Giày cỡ nào cũng , hai bọn họ khéo.
Đế giày mềm mại, còn lót giày, đường cũng vô cùng thoải mái.
Ngụy Chí Học gần như yêu thích đôi giày .
“Niệm Bảo a, cháu quá , nhờ phúc của cháu, chú Ngụy mới thể đôi giày như .”
“Quả nhiên theo bác cả cháu uổng công.”
Diệp Vân Niệm lớn thành tiếng, ông chú Ngụy lâu gặp, càng ngày càng thú vị.
Tiếp theo là bưu kiện thứ hai, vẫn là một sản phẩm dưỡng da và mỹ phẩm, nhưng phần lớn đều là do công ty hóa mỹ phẩm mới nghiên cứu .
Triệu Như Thanh xua tay, vẻ mặt tán đồng: “Cháu xem, mấy thứ cháu gửi về còn dùng hết , gửi nhiều như .”
Diệp Vân Niệm khẽ : “Bác gái, đồ sợ nhiều, bác cứ dùng thoải mái, dù cũng để hỏng , dùng hết thể chia cho các thím khác.”
“Còn mấy loại mỹ phẩm, đồ dưỡng da , đến lúc đó cháu dạy các bác dùng thế nào đảm bảo để các bác khôi phục tuổi trẻ, qua ít nhất trẻ mười tuổi.”
Mã Tố Phân cầm lấy một hộp phấn nén xem: “Thật sự thần kỳ như cháu ?”
Diệp Vân Niệm gật đầu: “Có đấy, thím Mã lấy một phần về tự thử xem là .”
Mã Tố Phân vội vàng xua tay: “Thôi thôi, thứ đắt lắm, cháu tự dùng .”
Triệu Như Thanh trực tiếp đẩy cho bà : “Được , bà còn khách sáo với cái gì?”
“Đợi lát nữa, để Niệm Bảo dạy hai dùng.”
Bưu kiện thứ ba vẫn là một hạt giống lương thực, hiện tại bắt đầu gieo hạt vụ xuân, thích hợp để trồng trọt.
Diệp Trung Quốc bốc một nắm gạo: “Đây chính là lúa nước chất lượng cao mà cháu ?”
Diệp Vân Niệm gật đầu: “ , bác cả, những cây lúa năng suất ngàn cân một mẫu, kháng thiên tai, còn thể kháng gió đổ.”
Ngụy Chí Học vẻ mặt tò mò: “Vậy cái quá lợi hại .”
“Vừa khéo, sắp tới mấy mảnh đất của quân khu trồng lúa .”
“Chú lập tức bảo bộ phận hậu cần ngâm mạ.”
Diệp Trung Quốc gật đầu: “Được, nhanh ch.óng .”
Xem một chút bưu kiện thứ tư, là một đồ ăn.
Là điểm tâm nổi tiếng của Cảng Thành và Dương Thành.
Còn rượu vang và mật ong do Diệp Vân Niệm tự ủ.
Còn mấy dải thịt khô và gà hong gió.
Triệu Như Thanh và Mã Tố Phân trực tiếp ngay tại chỗ, thêm hai món ăn lên bàn.