Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 139: Gặp Chiến Đấu Cơ Trên Đảo
Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:44:58
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước trang viên, khắp nơi đều thể ngửi thấy mùi gỗ thoang thoảng.
Bởi vì gỗ mà Diệp Vân Niệm lấy đều là gỗ lê hoa và gỗ kim tơ nam mộc thượng hạng.
Ngay cả công nhân thi công cũng từng thấy gia đình nào hào phóng như .
tiền Diệp Vân Niệm đưa quả thực nhiều.
Dù bọn họ ăn ở đảo.
Đều là môi trường lộ thiên vất vả.
Cho nên tiền công tăng gấp đôi.
Nếu cũng sẽ nhiều tranh đến như .
Năm công ty chọn hai phụ trách.
Nghe Diệp Vân Niệm đến, vội vàng chạy tới.
“Diệp tổng, hôm nay cô thời gian qua đây .”
“Hiện tại tiến độ nhanh, dự kiến cuối tháng là thể công.”
“Cô xem xung quanh còn cần chúng thêm cái gì ?”
Diệp Vân Niệm gật đầu.
Dưới tinh thần lực chỗ nào che giấu .
Cô những tận tâm, kiểu bớt xén nguyên vật liệu như đời .
Cho nên Diệp Vân Niệm đến cũng sẽ quá nhiều.
Dù một khi phát hiện , đối mặt thể là cơn giận của Diệp gia - phú hào mới nổi ở Cảng Thành.
Nhắc tới mới nhớ, Diệp Vân Niệm vẫn là đầu tiên bọn họ cũng lên bảng phú hào.
Bởi vì Cảng Thành phần lớn là phú hào thượng lưu, còn một từ hải ngoại trở về.
Bọn họ rảnh rỗi nhàm chán liền lập một cái bảng phú hào.
Bắt đầu đ.á.n.h giá thực lực kinh tế các nhà.
Rất khéo, cái bảng một năm cập nhật một .
Diệp Vân Niệm chính là lên bảng năm nay.
là hạng nhì đếm ngược.
Xếp top hai mươi.
Tương đối mà Diệp Vân Niệm hài lòng .
Dù đến một năm, cô chen chân bảng phú hào.
“, hôm nay qua xem thử, các cứ bình thường là .”
“Ngoài núi định trồng một cây ăn quả và rau xanh, còn xây trại chăn nuôi, các nhận .”
Người phụ trách liên tục nhận lời: “Nhận, trại chăn nuôi của cô bản vẽ , chừng xây bao lớn?”
Diệp Vân Niệm mượn túi xách che giấu lấy từ trong gian hai cuộn bản vẽ.
Một cái là của xưởng thức ăn chăn nuôi, một cái là của trại chăn nuôi.
Mộng Vân Thường
Dù ở đảo vẫn tự cung tự cấp.
Cho nên xưởng thức ăn chăn nuôi Diệp Vân Niệm một cái nhỏ.
Nhỏ thì nhỏ, nhưng cái gì cần đều .
Đồng thời Diệp Vân Niệm còn xây dựng một phòng thí nghiệm lớn ở phía trang viên.
Bên ngoài chỉ một cái khung rỗng, tất cả đồ đạc bên trong cô sẽ lấy từ trong gian .
Cho nên tạm thời vẫn ai nơi dùng để gì.
Đơn giản tuần tra một vòng, Diệp Vân Niệm liền thẳng núi trang viên.
Dù vẫn đảm bảo an , cô định dạo xem xét trong núi.
Hắc Long theo sát phía .
Núi đảo cũng cao lắm.
Đi một đoạn, Diệp Vân Niệm phát hiện môi trường sinh thái đảo thật sự .
Một thảo d.ư.ợ.c mọc cực kỳ tươi , tuổi thọ lâu đời.
Đất đai vô cùng màu mỡ, nếu dùng để trồng rau thì còn gì bằng.
Tinh thần lực quét một vòng, cũng thấy một động vật hoang dã cỡ lớn nào.
Diệp Vân Niệm liền chuẩn đưa Hắc Long sang hòn đảo nhỏ khác xem thử.
Hòn đảo cách khá gần.
Hai đến nơi. Lúc ở bờ biển liền phát hiện .
Nơi dấu vết lên đảo.
Diệp Vân Niệm nhanh ch.óng dùng tinh thần lực quét một vòng.
Trên đảo còn ai.
Thông qua dấu vết xem hẳn là đến bắt cá.
Diệp Vân Niệm cũng thả lỏng cảnh giác.
Hải đảo nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-139-gap-chien-dau-co-tren-dao.html.]
Hai bọn họ gần như hết hơn một nửa.
Bên trong quả thực phát hiện dấu hiệu hoạt động, lúc mới yên tâm.
Dù hòn đảo đồ vật.
Diệp Vân Niệm thật sự cho lên đây.
Tránh phát hiện gây rắc rối gì?
Mà ngay lúc bọn họ sắp lên thuyền trở về, bầu trời phía xa truyền đến tiếng gầm rú của máy bay.
Hắc Long và Diệp Vân Niệm trơ mắt một chiếc chiến đấu cơ rơi xuống khu vực đá ngầm của hải đảo.
Điều khiến hai chút luống cuống.
Hoảng hốt một cái.
Vội vàng chạy về phía khu vực đá ngầm.
Diệp Vân Niệm dùng tinh thần lực sớm phát hiện chiếc chiến đấu cơ là của trong nước.
Cho nên bên chính là đồng bào.
Cô thể cứu.
Cũng may tốc độ hạ cánh của chiến đấu cơ tuy nhanh, nhưng nước biển và cát đệm. Cho dù là va khu vực đá ngầm, cũng xảy vụ nổ nào.
Điều cho cô thở phào nhẹ nhõm.
Hắc Long chạy nhanh, trực tiếp lên lôi trong buồng lái .
Là một nam đồng chí trẻ tuổi hơn 20 tuổi.
Trán m.á.u me đầm đìa, còn đang trong trạng thái hôn mê.
Diệp Vân Niệm quan sát bầu trời xung quanh một chút: “Đi .”
Hắc Long vác đàn ông lên chạy về phía thuyền.
Trên đường trở về trang viên, Diệp Vân Niệm vẫn đang dùng tinh thần lực quan sát tình hình xung quanh. Phát hiện thật sự truy binh cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Người mắt trải qua cứu chữa tình hình hơn nhiều, nhưng vẫn tỉnh .
Có thể còn cần một lúc nữa.
Hai hòn đảo cách gần, bên trang viên thể rõ ràng âm thanh phát từ phía xa.
Diệp Vân Niệm giải thích đơn giản một chút, liền khởi hành trở về Cảng Thành.
Đương nhiên bọn họ đổi một bến tàu khác.
Đổi thành bến tàu của Hắc Long Bang.
Mà cũng nhân cơ hội đưa ngoài.
Ngay lập tức Diệp Vân Niệm liền truyền tin tức về nội địa.
Bởi vì Diệp Vân Niệm quan trọng, cho nên thư tín cô truyền về đều là khẩn cấp.
Lúc Chu lão gia t.ử bọn họ nhận thậm chí còn sớm hơn tin tức truyền đến từ bên quân.
Lãnh đạo quân thở dài: “Chu lão, đây là một trong những phi công xuất sắc nhất của chúng .”
“Trong tay nắm giữ manh mối về gián điệp, nếu tìm thấy thì tổn thất lớn lắm.”
Chu lão gia t.ử bức thư tay đưa tới: “Ông xem cái .”
Lãnh đạo quân nhận lấy bức thư, giây tiếp theo trừng lớn hai mắt: “Ông khéo Diệp Vân Niệm cứu?”
“Chính là cô bé Cảng Thành ăn ?”
Chu lão gia t.ử gật đầu: “Chính là khéo như !”
“ ông cũng thấy , phi công còn đang hôn mê.”
“Đợi tỉnh ông phái đến Dương Thành đón một chút.”
“Ở chỗ cô bé ông cứ yên tâm , tuyệt đối sẽ vấn đề.”
Lãnh đạo quân cũng từng về sự tích của Diệp Vân Niệm.
Chậm rãi thở một trọc khí: “Được, tung tích là .”
“ trong thư chiến đấu cơ rơi xuống hải đảo của cô bé, e rằng còn cần qua đó một chuyến.”
Chu lão gia t.ử trầm tư một lát: “Phái đ.á.n.h giá một chút, nếu giá trị lớn thì để đảo.”
“Cô bé thiên phú về phương diện máy móc, chừng con bé sẽ mang đến cho chúng một bất ngờ ngoài ý .”
Lãnh đạo quân gật đầu: “Được, lập tức phái xử lý.”
Bên , Diệp Vân Niệm trực tiếp sắp xếp cho phi công ở trong nhà.
Hai ngày phi công tỉnh .
Cũng mất trí nhớ.
Lúc rõ địa điểm hiện tại thì khiếp sợ về phía Diệp Vân Niệm.: “Là cô cứu ?”
Diệp Vân Niệm gật đầu: “Là !”
“ yên tâm, là .”
“ gửi tin tức về nội địa , đợi tỉnh xác nhận vấn đề gì, sẽ đưa Dương Thành ngay trong đêm.”
Phi công càng khiếp sợ hơn.
Anh vốn tưởng rằng trở về nội địa còn tốn một phen công sức.
Không ngờ thuận lợi như .