Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 135: Đi Bắt Hải Sản Trước Tết

Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:44:54
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi trong nhà, gần như ai cũng lập xong kế hoạch chi tiết cho năm , bọn họ chuẩn xắn tay áo lên, một trận trò.

 

Đương nhiên Diệp Vân Niệm ủng hộ vô điều kiện.

 

Trọng tâm năm của cô đều đặt công ty d.ư.ợ.c phẩm và việc xây dựng hải đảo.

 

hòn đảo cũng là nơi thuộc về cô, độc lập và chịu bất kỳ sự đe dọa nào.

 

Cô thậm chí còn ý định sẽ dưỡng lão hòn đảo đó.

 

Chẳng qua là tuổi còn quá nhỏ.

 

Hắc Long Giang đương nhiên cũng về.

 

Đó là quê hương của bọn họ.

 

Rất nhanh đến ngày hai mươi tám tháng Chạp, tết Lạp Bát ăn cháo Lạp Bát.

 

Sáng sớm tinh mơ, Diệp lão thái bận rộn trong bếp.

 

Năm nay tình hình đặc biệt, bọn họ ăn Tết ở Cảng Thành, cần lo lắng chuyện ăn cái gì.

 

Cho nên nồi cháo Lạp Bát Diệp lão thái bỏ nguyên liệu cực kỳ đầy đủ.

 

Nấu đến mềm nhừ, ăn kèm với bánh bao thịt thơm phức, bàn cơm chỉ thấy tiếng húp sùm sụp.

 

Diệp Vân Niệm ăn đến bụng tròn vo, vỗ vỗ cái bụng nhỏ của cảm thán: “Hạnh phúc quá !”

 

Mấy ngày cuối năm công ty đều nghỉ, cả nhà cuối cùng cũng thời gian tụ tập vui vẻ, mấy vãn bối thì chơi bài, mấy Diệp lão nhị trò chuyện một hồi lái sang chuyện phát triển công ty.

 

Hai già thì trông trẻ con.

 

Khác so với lúc còn ở Đại đội Song Hà.

 

Bất kể là diện mạo tinh thần kiến thức, đổi lớn nhất chính là mấy Diệp lão nhị.

 

Không còn coi trọng một mẫu ba sào đất mắt nữa, bắt đầu học cách phát triển lâu dài, tầm cũng xa hơn.

 

Điều khiến Diệp Vân Niệm, đang rảnh rỗi, cảm thấy cực kỳ vui vẻ.

 

Người nhà trở nên ngày càng chẳng chính là mục tiêu cô về !

 

Hiện tại thành công tám mươi phần trăm, phần còn đợi khi thi đại học, bọn họ mới thực sự vươn mạnh mẽ.

 

Mọi năm lúc Đại đội Song Hà bắt đầu đ.á.n.h bắt cá mùa đông, tuy ở Cảng Thành chuyện đ.á.n.h bắt mùa đông, nhưng buổi tối Diệp Vân Niệm liền dẫn biển bắt hải sản!

 

Cũng may nhiệt độ ở Cảng Thành cao, Diệp lão thái và Diệp lão đầu cũng bế bé Thanh Vân ngoài.

 

Đẩy chiếc xe nôi cao cấp, Trình Đại Lực cũng chút hâm mộ con trai , còn nhỏ xíu mà sống cuộc sống an nhàn sung sướng.

 

Ra khỏi biệt thự chính là bãi biển.

 

Đều là bãi biển tư nhân, ba căn biệt thự cộng diện tích bãi biển nhỏ, bình thường cũng ai đến.

 

Cộng thêm hải sản thời đại tươi ngon, ô nhiễm.

 

Cả một đại gia đình đều ngoài nhặt hải sản, chẳng mấy chốc nhặt đầy bồn đầy chậu.

 

Diệp Vân Niệm dùng dị năng hệ Thủy thu hút một đàn cá mú hoang dã bơi tới.

 

Loại cá thịt tươi ngon, chỉ cần hấp lên là thể thưởng thức vị cá mỹ vị nhất.

 

Rất thích hợp cho bữa cơm tất niên.

 

Đồng thời còn thu hút nhiều hải sâm, bào ngư tới.

 

Cô chuẩn món Phật Nhảy Tường.

 

Món ăn đẳng cấp vẫn trong bữa cơm tất niên.

 

Nghĩ đến đây, nước miếng trong miệng cô kìm mà tiết .

 

Thật sự là quá thèm.

 

Mấy Diệp Vân Tinh từng bắt hải sản, gặp cái gì cũng hỏi.

 

Lát thì con ốc biển là gì? Lát thì cái ăn ?

 

Cả bãi biển náo nhiệt vô cùng.

 

Khoảng hai tiếng đồng hồ trôi qua, thùng của ai cũng đầy ắp.

 

Diệp Vân Niệm còn chuyên môn dùng một cái thùng để đựng cua.

 

Có cua xanh và cua ghẹ hoa nặng hơn một cân.

 

Còn cua nâu nhỏ hơn một chút.

 

Trên bãi cát còn một cây dừa.

 

Diệp Vân Niệm hái mấy trái dừa xuống.

 

Nước trái cây tự nhiên thanh ngọt, uống cực kỳ ngon.

 

Diệp lão thái cũng hương vị chinh phục.

 

Ngon hơn mấy loại nước ngọt ga rát lưỡi nhiều.

 

Lại còn dinh dưỡng.

 

Nhắc đến dừa, Diệp Vân Niệm liền nhớ tới các loại trái cây nhiệt đới khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-135-di-bat-hai-san-truoc-tet.html.]

 

Trong đó vua trái cây nhiệt đới là sầu riêng.

 

Còn mít.

 

Mấy loại đều là trái cây bán siêu đắt ở đời .

 

Hình như đến đây lâu như vẫn cho nhà ăn qua.

 

Trong gian sẵn, nên Diệp Vân Niệm trực tiếp lấy một ít từ trong gian .

 

Sau khi bắt hải sản xong, trở biệt thự liền bắt đầu phân loại chiến lợi phẩm của .

 

Diệp lão nhị giơ một con lươn biển lên lớn tiếng : “Mau xem, con cá của ít nhất cũng nặng bốn cân.”

 

Diệp lão tam xách một con cá mú lên: “Anh hai, của em , con em đoán chừng bảy cân.”

 

“Nghe Niệm Bảo cá mú ăn cực kỳ ngon.”

 

Diệp lão nhị hừ lạnh một tiếng: “Lươn biển của còn thể cơm lươn đấy.”

 

“Lần ăn cơm với cái ông Jack gì đó. Một bát cơm lươn bán cho hai trăm tệ.”

 

“Ngày mai nhất định nếm thử xem cơm gì mà đắt thế.”

 

“Lươn nhà tự bắt tốn tiền.”

 

Diệp Vân Tinh xách một con cá mú đỏ lên: “Con của con cũng nhỏ, đoán chừng năm cân.”

 

“Cá hấp ăn ngon.”

 

Diệp Vân Tinh cầm bào ngư trong tay lên: “Con bắt ít bào ngư, Niệm Bảo thể Phật Nhảy Tường.”

 

Diệp Vân Văn cầm hải sâm trong tay: “Hải sâm cũng thể Phật Nhảy Tường.”

 

Bạch Mộng Vân giơ con hàu trong thùng lên: “Niệm Bảo hàu chiên trứng là ngon nhất.”

 

Vương Na Đình thì giơ sò điệp: “Thứ phơi khô nấu cháo cực kỳ bổ dưỡng.”

 

“Định là thời gian đều bắt hải sản, phơi nhiều một chút để đến lúc đó mang về.”

 

Bạch Mộng Vân xem, vô cùng tán thành: “ thấy mấy thứ hải sản tùy tiện nhặt một cái là , tốn công.”

 

Diệp lão thái chớp chớp mắt: “ cũng , cho với.”

 

Diệp Vân Niệm vội vàng xua tay: “Được , , sắp đến Tết , đợi qua Tết xong hãy bắt hải sản.”

 

“Mấy loại sò điệp khô con chuẩn xong từ sớm , còn một ít hải sâm, bào ngư gì đó, đến lúc đó đều để ông nội bà nội, chú ba, thím ba mang về.”

 

“Lần chọn một con cá mú to chúng dùng để hấp.”

 

“Cơm tất niên thêm một món Phật Nhảy Tường.”

 

“Những món khác ăn gì thì tự quyết định.”

 

Nhắc đến cơm tất niên, hăng hái phát biểu.

 

Chẳng mấy chốc chốt mười tám món ăn.

 

Sắc hương vị đều đủ cả.

 

Ngoài món chay còn một món canh.

Mộng Vân Thường

 

Tết đến, bảo mẫu trong nhà cũng nghỉ.

 

Ngày hai mươi chín tháng Chạp, bọn họ chuẩn xong tất cả các món ăn.

 

Sáng ngày ba mươi Tết, mấy vị nữ đồng chí bắt đầu bận rộn trong bếp.

 

Khác với nồi sắt lớn ở Đông Bắc, nhà bếp bên dùng tiện lợi hơn nhiều.

 

Tốc độ nấu cơm cũng nhanh hơn ít.

 

Phật Nhảy Tường càng hầm từ sớm.

 

Nhất thời mùi thơm lan tỏa khắp phòng khách biệt thự, quyến rũ khiến đều tĩnh tâm .

 

Mấy vị nam đồng chí bắt đầu tranh luận xem trưa nay uống rượu gì.

 

Diệp Vân Niệm thì cùng bé Thanh Vân chơi trò "bạn đoán" ghế sô pha.

 

Nhìn đại gia đình bận rộn, Diệp Vân Niệm cảm thấy ấm áp từ tận đáy lòng.

 

Chỉ tiếc là còn thiếu gia đình bác cả.

 

Mà lúc , Diệp Trung Quốc đang ở tận Quân khu Liêu Dương xa xôi cũng bắt đầu lẩm bẩm: “Cũng cha bọn họ ở Cảng Thành quen .”

 

“Đều sắp sang năm mới cũng gửi cho cái tin.”

 

“Hay là sang năm chúng đón họ về ?”

 

Triệu Như Thanh liếc ông một cái: “Sao ông sang năm chúng về quê ăn Tết?”

 

“Nhắc mới nhớ chúng cũng lâu về quê .”

 

“Không sang năm bọn Niệm Bảo thể ăn Tết ở Hắc Long Giang ?”

 

“Nếu , chúng tranh thủ về quê ăn Tết, cả nhà đoàn đoàn viên viên.”

 

Diệp Trung Quốc nghĩ nghĩ gật đầu: “Vậy , năm nay nghỉ ít một chút, để dành đến sang năm chúng về nhà.”

 

 

Loading...