Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 131: Bữa Tiệc Đoàn Viên, Kế Hoạch Phát Triển Tương Lai
Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:44:50
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Vân Tinh vốn tưởng rằng công việc đây của ở xưởng cơ khí coi là nhất trong nhà.
ngờ Niệm Bảo dẫn nhà đến Cảng Thành, chỉ mới bốn năm tháng mở mấy công ty, còn mua cả biệt thự lớn.
So sánh như .
Anh cảm thấy cả như thực sự chút tụt hậu.
nghĩ , đều là một nhà, cũng tính là tụt hậu.
Thế là còn băn khoăn gì nữa.
Thậm chí còn định ngày mai sẽ đến công ty của Niệm Bảo xem thử.
Cả nhà ghế sofa vui vẻ, bảo mẫu bưng lên đủ loại bánh ngọt và trái cây.
Diệp Vân Tinh cảm thán: “Thảo nào đều về, cuộc sống ở đây quả thực .”
Diệp Vân Liên gật đầu lia lịa: “ , Niệm Bảo em cũng quá lợi hại .”
“Vậy em xem chị thể mở một xưởng dệt ở đây ?”
Diệp Vân Niệm cũng ngờ sự nghiệp tâm của chị họ cả lớn đến .
cô ủng hộ.
“Được chứ ạ!”
“Vận chuyển từ Cảng Thành bán nước ngoài khi còn rẻ hơn ở nội địa.”
“Hơn nữa ở Cảng Thành nhiều nước ngoài, thêm những khách hàng khác.”
“Nếu chị họ cả định mở xưởng dệt, thể bàn bạc với em. Vừa thể kết hợp cùng với xưởng may.”
“Dù thì qua Tết chị cũng về Cáp Thị việc , bên thể nhờ em quản lý giúp hoặc để chú ba quản lý.”
Diệp Vân Liên xua tay: “Có thím hai ở đây, cần dùng đến cha chị .”
“Vậy quyết định thế nhé, ngày mai chị sẽ đến xưởng của thím hai dạo một vòng.”
Diệp Vân Niệm gật đầu: “Vâng~”
“Ngày mai chúng cùng .”
“Anh họ ba mở công ty vận tải.”
Mộng Vân Thường
“Chú ba mở trang trại chăn nuôi.”
“Thím ba mở quán thịt kho.”
“Cha em hiện đang quản lý công ty dưỡng sinh.”
“Mẹ em hiện đang quản lý xưởng may.”
“Anh hai em hiện đang quản lý tập đoàn và công ty hóa mỹ phẩm.”
“Mấy công ty đều ở chân núi phía Tây thành phố.”
Đến lúc đó chị thể xem cùng luôn, cả rể nữa.
Sau khi tìm hiểu chi tiết, họ càng kinh ngạc hơn.
Họ thực sự những thao tác của em gái và em họ trong mấy tháng qua cho choáng váng.
Chỉ mấy công ty thôi thấy kiếm nhiều tiền hơn xưởng cơ khí và xưởng dệt của họ .
Chẳng bao lâu , Bạch Mộng Vân và Vương Na Đình cũng vui vẻ bước phòng khách.
Theo sát phía là hai em Diệp Vân Thần và Diệp Vân Văn.
“Ây da, Vân Tinh Vân Liên, hai đứa đến .”
“Anh cả, chị họ, hai đến !”
“Ây da, cháu ngoan của bà ngoại.”
“Tiểu Thanh Vân còn nhớ bà ngoại nào?”
Tiểu Thanh Vân giọng non nớt đáp: “Nhớ ạ!”
“Cháu chào bà ngoại, bà ngoại xinh hơn .”
Vương Na Đình khen đến mức khép miệng.
Hết cách , bà quả thực trở nên xinh hơn.
Ngay cả Diệp Vân Liên cũng kinh ngạc hai vị nữ đồng chí.
“Mẹ, da của và thím hai quá mất.”
“Trông trẻ cả chục tuổi chứ.”
“Còn ông nội bà nội nữa, nãy cháu định , hai cũng trẻ ít.”
“Trên đầu chẳng còn mấy sợi tóc bạc nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-131-bua-tiec-doan-vien-ke-hoach-phat-trien-tuong-lai.html.]
“Cha và chú hai cũng , còn đen như nữa, mặc vest ngược còn thêm vài phần tuấn tú.”
Diệp Trung Dân hất tóc: “Con xem, đều tiền bạc nuôi dưỡng con mà.”
“Công ty dưỡng sinh của Niệm Bảo bán chính là Dưỡng Sinh Hoàn, Sấu Thân Hoàn, Mỹ Bạch Hoàn, Sinh Phát Hoàn các loại. Chúng ăn càng là t.h.u.ố.c viên Đông y nguyên chất do chính tay Niệm Bảo .”
“Dạo ngủ cũng còn ngáy nữa.”
“Đợi các con ở đây một thời gian là ngay thôi.”
“Đã đông đủ , Niệm Bảo, tối nay chúng ăn lẩu .”
Diệp Vân Niệm dậy: “Vâng ạ, cháu bảo họ chuẩn sẵn từ sớm , chúng vườn hoa phía ăn nhé.”
Mấy đến biệt thự vẫn dạo chi tiết, liền theo vườn hoa phía .
Khu đất diện tích lớn, lớn hơn nhiều so với khu vườn ở quê nhà tỉnh Hắc Long Giang của họ.
Nửa phía hai cái đình hóng mát nhỏ, xung quanh trồng hoa cỏ cây cối tươi .
Phía vẫn là trồng rau, còn lác đác vài cây ăn quả.
Vô cùng mang thở cuộc sống.
Còn trong vườn hoa chuẩn sẵn một chiếc bàn dài lớn, bên bày đủ các loại thịt, hải sản và rau củ quả bắt mắt.
Lẩu đương nhiên là mấy loại hương vị: cay tê, nước trong, nước nấm, còn gà nấu dừa.
Mọi tùy ý lựa chọn.
Tiểu Thanh Vân càng kinh hô: “Oa, là con gì ? To quá mất.”
Diệp Vân Niệm ôm cô bé lòng: “Đó là tôm hùm đất.”
Tiểu Thanh Vân chụm hai ngón tay : “Tôm hùm đất là gì ạ? Có ngon ?”
Diệp Vân Niệm cưng chiều cạo cạo ch.óp mũi cô bé: “Đương nhiên là ngon , lát nữa sẽ luộc cho em ăn nhé.”
“Bên còn cua lớn, hải sâm, bào ngư đều là những món em từng nếm thử , lát nữa chúng sẽ ăn hết.”
Tiểu Thanh Vân phấn khích vỗ tay: “Dạ , .”
Đồ nướng thì cũng dựng sẵn vỉ nướng ở một bên, giúp việc chuyên phụ trách nướng.
Một bữa ăn trôi qua, tất cả đều ăn đến mức miệng bóng nhẫy dầu mỡ.
Thực sự là quá thơm ngon.
Bởi vì những loại hải sản và thịt đều ngâm qua nước Linh Tuyền.
Nên hương vị đặc biệt tươi ngon, linh khí, ăn còn khiến cơ thể con cảm thấy thoải mái.
Diệp Vân Tinh phịch xuống ghế: “Niệm Bảo, thảo nào đều về, cuộc sống ở Cảng Thành thực sự quá .”
“Anh cảm thấy cứ tiếp tục thế , lúc về thể béo lên hai mươi cân mất.”
Diệp Vân Thần : “Chỉ béo lên hai mươi cân thôi ?”
“Yên tâm cả, sẽ béo lên , đợi ngày mai theo em đến công ty, đảm bảo sẽ cho trải nghiệm thế nào gọi là lao động trí óc.”
Diệp Vân Văn cũng : “Yên tâm , , sẽ để rảnh rỗi , hiện tại những công ty trong tay Niệm Bảo đều đang thiếu , đặc biệt là nhân sự cốt lõi.”
“Tìm bên ngoài thì lo lắng lộ bí mật công ty.”
“Mặc dù dạo cũng đang khảo sát một nhân viên xuất sắc, nhưng mãi vẫn yên tâm .”
“Vừa đến đây thể thế một thời gian, đợi Giêng về tỉnh Hắc Long Giang . Sẽ đề bạt bọn họ lên.”
Diệp Vân Niệm xen , những chuyện cứ giao cho mấy tự lo liệu .
Mặc dù đều ăn xong, nhưng lâu ngày gặp, đều tại chỗ bắt đầu liên lạc tình cảm.
Diệp Vân Tinh kể về những chuyện mắt thấy tai trong xưởng của .
Kể từ Hội chợ Quảng Châu mùa thu, xưởng cơ khí Cáp Thị của họ nổi tiếng, ít đến học hỏi giao lưu.
Ngay cả của bộ phận kỹ thuật cấp cũng nhiều mời qua đó.
Còn Khúc Tân Hồng, khi ba Diệp Vân Niệm về, ông lờ mờ đoán một chuyện.
Lại kết hợp với thái độ của cấp , đối với càng là ngoan ngoãn phục tùng.
Có thể là cho trăng.
năng lực thực tế của Diệp Vân Tinh bày đó, quả thực là một trợ thủ đắc lực của xưởng cơ khí bọn họ.
Nên cho Diệp Vân Tinh đến Cảng Thành, trong xưởng cũng họp bàn quyết định, nếu cấp cứng rắn yêu cầu nhả , bọn họ đương nhiên là nỡ.
Chỉ sợ sẽ về nữa.
Tất nhiên những điều Diệp Vân Tinh cũng cảm nhận !
vẫn là đoàn tụ với gia đình quan trọng hơn.
Dù thì Giêng cũng sẽ về.